Lâm Huyền nắm được Thổ Quy Tắc trong tay, là vì có Vô Cấu Nguyên Khí. 

             Vậy thì Thổ Quy Tắc của Vương Hồ lại đến từ đâu? 

             Chuyện này khiến cho Lâm Huyền nghĩ mãi không ra. 

             Vương Hồ nhìn thân thể của chính mình, vô cùng hài lòng. 

             Thổ Quy Tắc còn mạnh mẽ hơn cả tưởng tượng của hắn. 

             “Quy tắc hoàn mỹ như vậy, đặt ở trong tay một tên phế vật thì quả là lãng phí!” 

             Vương Hồ đột nhiên bật cười ha hả. 

             “Cũng chỉ có kẻ mạnh như ta mới xứng đáng có được Thổ Quy Tắc mà thôi!” 

             Lâm Huyền khẽ nhíu mày. 

             Có lẽ hắn đã hiểu được đại khái rồi. 

             Vương Hồ hẳn là đã dùng phương thức tà ác nào đó để chiếm về thứ quy tắc tà võ kia. 

             Ngay sau đó, Vương Hồ đột nhiên nhìn về phía Lâm Huyền. 

             “Không ngờ rằng chỉ mới cắn nuốt sức mạnh của quy tắc thôi mà đã mạnh như thế, nếu đã vậy thì quy tắc của ngươi cũng phải thuộc về ta!” 

             Dứt lời, hắn lại đánh về phía Lâm Huyền. 

             Lần này, Lâm Huyền không còn dám khinh thường nữa. 

             Đạo Thần Kiếm Pháp! 

             Phá Diệt Quy Tắc, Phong Quy Tắc! 

             Đạo Thần Kiếm Pháp được cộng thêm hai loại quy tắc, để lại một vệt chém trên không trung. 

             Cho dù Vương Hồ đang được Thổ Quy Tắc bảo vệ, nhưng nếu bị nhát kiếm này chém trúng, cũng không thể bình an vô sự được! 

             Nhưng sau khi Vương Hồ tới gần Lâm Huyền, lại chưa phát động tấn công. 

             Bóng dáng của Vương Hồ, lại lần nữa biến mất! 

             Không phải là ảo giác do tốc độ quá nhanh gây ra, mà là thật sự biến mất! 

             Lâm Huyền ngẩn ra. 

             Sau khi hoảng hốt trong chốc lát, Lâm Huyền nghĩ rằng, đây có lẽ là chiêu thức chạy trốn nào đó của Thổ Quy Tắc. 

             Nhưng chính giây phút hoảng hốt ngắn ngủi này cũng đã khiến hắn bỏ lỡ cơ hội tốt nhất để đánh chết Vương Hồ. 

             Vương Hồ xuất hiện ở phía sau hắn. 

             “Không ổn rồi!” 

             Lâm Huyền kinh hãi kêu lên. 

             Mục tiêu của Vương Hồ không phải là hắn, mà là Kẻ Điên phía sau. 

             Kẻ Điên kia đang ngồi đả tọa dưới tán Thần Thụ, không hề ý thức được nguy hiểm đang đến gần. 

             Thần Đạo Bộ Pháp! 

             Phong Quy Tắc! 

             Lâm Huyền lập tức đuổi theo, nhưng cũng không kịp cứu viện. 

             Tuy rằng Thần Đạo Quy Tắc của hắn cao hơn Phong Quy Tắc của Vương Hồ một bậc, nhưng dù sao Vương Hồ cũng đã tính kế sẵn từ trước rồi. 

             Lúc này, ngay cả khi hắn dùng toàn lực chạy tới thì cũng sẽ không kịp nữa. 

             “Kẻ Điên, nhất định phải cố chịu đựng!” 

             Lâm Huyền không ngừng tự nhủ trong lòng. 

             Hắn dùng tất cả nguyên khí trong cơ thể để đuổi theo, khoảng cách giữa hai người đang không ngừng thu nhỏ lại. 

             Nhưng trước khi hắn đuổi kịp Vương Hồ, Kẻ Điên chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm. 

             Khoảng cách ngày càng gần hơn, trái tim Lâm Huyền cũng dần nguội lạnh, Kẻ Điên… xong đời rồi! 

             Vương Hồ đã sắp xông tới bên cạnh Kẻ Điên, Lâm Huyền thậm chí có thể nhìn thấy rõ ràng, nắm tay của hắn đã giơ lên. 

             Kẻ Điên không hề phòng bị gì cả, nếu trúng một quyền này, sợ rằng Kẻ Điên sẽ… 

             Nhưng ngay sau đó, chuyện ngoài ý muốn đã xảy ra. 

             Một cành dây leo đột nhiên trồi lên từ mặt đất, cuốn Vương Hồ ra ngoài. 

             Sự công kích của dây leo không phải là quá mạnh, nhưng nó lại hạn chế được hành động của Vương Hồ. 

             Cho dù chỉ là trong nháy mắt mà thôi, cũng đã là quá đủ! 

             Lâm Huyền lập tức tiến lên, bảo vệ Kẻ Điên ở sau lưng mình. 

             “Ngay cả ngươi cũng muốn gây khó dễ cho ta ư?” 

             Lực Quy Tắc của Vương Hồ bùng nổ mạnh mẽ, khiến dây leo dập nát tan tành. 

             Nhưng dù cho hắn có tức giận ra sao thì cũng không thay đổi được điều gì cả. 

             Cơ hội vụt qua trước mắt, hắn đã bỏ lỡ thời cơ tốt nhất để giết chết Kẻ Điên rồi. 

             “Vương Hồ, ngươi thật đáng chết!” 

             Sắc mặt u ám của Lâm Huyền đột nhiên trở nên lạnh lùng. 

             Đối với hắn, Kẻ Điên chính là bằng hữu, là đồng bọn của hắn! 

             Giờ đây, Vương Hồ lại dám ra tay với Kẻ Điên, điều này đã chạm vào điểm mấu chốt của hắn. 

             Nếu Vương Hồ dám đường đường chính chính đánh một trận với hắn, vậy thì cho dù hắn là một tên Tà Võ, Lâm Huyền cũng sẽ để hắn thua một cách có thể diện. 

             Đây là sự tôn trọng đối với kẻ mạnh! 

             Nhưng hiện tại, có vẻ Vương Hồ đã sắp mất đi tâm tính của một kẻ mạnh rồi. 

             Vì để trở nên mạnh lên, hắn có thể dùng bất cứ thủ đoạn độc ác nào! 

             Một trận khí thế mạnh mẽ bỗng nhiên nổi lên trên người Lâm Huyền, hắn thi triển tới tầng cuối cùng của Đạo Thần Kiếm Pháp, chém về phía Vương Hồ. 

             Nhát kiếm này của hắn khiến cho Vương Hồ mất đi ý muốn phản kháng. 

             “Không, sao ta có thể thất bại được?” 

             Vương Hồ dựa vào Thổ Quy Tắc mà gắng gượng chống đỡ một chiêu này. 

             Hắn không phản kích mà bắt đầu tìm kiếm xung quanh. 

             Độc sư? 

             Độc thuật của Độc sư dĩ nhiên là tuyệt diệu xuất sắc, nhưng nếu xét về thực lực và quy tắc thì hắn vẫn còn kém rất nhiều. 

             Vương Hồ rơi vào đường cùng, chỉ có thể nhìn vào những con yêu thú kia. 

             Dưới sự hỗ trợ của Phong Quy Tắc, hắn mạnh mẽ xông tới giữa đám thú vậy. 

             Hắn không ngừng chém giết đàn thú, nhét những bộ phận còn sót lại của yêu thú vào miệng. 

             Vương Hồ tựa như phát điên, vừa né tránh những đòn tấn công của Lâm Huyền, vừa giết chóc bừa bãi trong đàn thú. 

             Lâm Huyền nhìn thấy hết thảy cảnh tượng này. 

             Trong lòng hắn đột nhiên sinh ra cảm giác bi thương. 

             Vương Hồ theo đuổi thực lực như thế, thật sự tốt sao? 

             Là một Võ giả, hắn đã thành công rồi! 

             Vương Hồ tuy rằng không còn trẻ, nhưng có thể bước vào cảnh giới Quy Nhất đã là rất không tồi rồi. 

             Nhưng làm một người, một con người có máu có thịt, hắn có xứng hay không? 

             Người sở dĩ là người, bởi vì người có lễ nghĩa, liêm sỉ. 

             Người sở dĩ là người, bởi vì người có ý thức về chủng tộc. 

             Người sở dĩ là người, bởi vì người luôn để lại đường lui. 

             Vương Hồ vì theo đuổi thực lực mà nghe theo quy luật của loài thú dữ, với tất cả những chuyện mà hắn đã làm ra, sao hắn còn xứng đáng làm người? 

             Ra tay với bằng hữu, xứng đáng sao? 

             Lâm Huyền thở dài, người như thế còn sống trên thế gian này để làm gì? 

             Lâm Huyền không tiến lên ngăn cản Vương Hồ, nếu Vương Hồ cho rằng cắn nuốt có thể khiến hắn trở nên mạnh hơn, vậy cứ để cho hắn thỏa sức cắn nuốt đi xem sao? 

             Lâm Huyền đặt Thực Long Kiếm trước ngực, thậm chí còn thu hồi tất cả Quy Tắc Chi Lực về. 

             Vương Hồ thấy thế, cho rằng bản thân đã tìm được cơ hội. 

             Động tác cắn nuốt của hắn càng thêm nhanh chóng, chỉ một lát sau, hắn đã cắn nuốt được mấy con yêu thú Quy Nhất Cảnh. 

             Lúc này, thực lực của Vương Hồ cũng thuận nước đẩy thuyền mà tăng lên. 

             Trong quá trình này, Vương Hồ thế mà lại đột phá tới Quy Nhất Cảnh tầng bốn! 

             Hắn nhìn về phía Lâm Huyền. 

             “Còn chưa đủ!” 

             Ngay sau đó, hắn lập tức nhìn về đàn thú. 

             Lâm Huyền thở dài một tiếng, giơ Thực Long Kiếm lên. 

             Mũi kiếm chỉ thẳng lên bầu trời. 

             “Vương Hồ, một vừa hai phải thôi!” 

             Lâm Huyền lên tiếng. 

             “Ngươi cảm thấy ngươi vẫn còn là một Võ giả của loài người ư?” 

             Trong lúc nói chuyện, một đám mây sét đã dần tích tụ trên không trung. 

             Nếu Vương Hồ đã từng xem những trận chiến của Lâm Huyền, tất nhiên sẽ phát hiện rằng, lúc này, cả người hắn đang được bao phủ bởi một quy tắc vô cùng uy nghiêm.   

             Lôi Quy Tắc! 

             Lâm Huyền vẫn chưa sử dụng Lôi Dẫn Kiếm. 

             Lôi Dẫn Kiếm chủ yếu chỉ là để dùng tới Lôi Quy Tắc mà thôi, uy lực của bản thân nó cũng không phải là quá mạnh. 

             Hiện tại, Lâm Huyền cho Lôi Quy Tắc dung nhập vào trong Đạo Thần Kiếm Pháp. 

             Ngay cả Lâm Huyền cũng không dám chắc chắn rằng nhát kiếm này sẽ có uy lực như thế nào. 

             Mây sét vẫn đang tụ lại trên không trung. 

             Có thể mơ hồ nhìn thấy từng tia sấm sét đang lóe ra giữa tầng mây. 

             Lần này, số mây sét mà Lâm Huyền tụ hội lại, mạnh hơn lần trước không biết bao nhiêu lần. 

             Vương Hồ đã chú ý tới mây sét trên không trung, biểu tình trên mặt càng trở nên điên cuồng hơn. 

             “Còn chưa đủ.” 

             “Vẫn chưa đủ!” 

             Hắn điên cuồng cắn nuốt trong đàn thú, nhưng tốc độ này mãi mãi không đủ. 

             “Ầm!” 

             Một tiếng vang rung chuyển đất trời vang lên từ những đám mây sét. 

             Âm thanh này dường như đã khiến cả Thần Thụ Bí Cảnh chấn động. 

eyJpdiI6Im5ib25TU2RGYjJzMlZubGgrc2F1NkE9PSIsInZhbHVlIjoiSUpFZmU4dWc3d2JLemxYZURMYklNR2JKbjk5ZG9WMVJOQmtmbm1NUHBLQjFrRTFzVmtMNFdyaHdkM0pPMkhxUXdWRURhc0sybTlpOVVvc00wZXFLaU1FQnNVcnp6SWluK2RIQVRBcWJsRlk2bFBvajkzNzM1WVBrbXhYd1wvbFVCYU9VTlhLXC90Ym1ucm9pWDlpUElzeGtRVmtVYUFJS0Q5dGRPd2UyMEM2ZFdpQmhWSTB2dHV4ZGFQRkdycGU5TkJNeUFjNE1wVVVsTENZb1FEN2pod3NZUkFocERUYldhenNTSVZEQ3dmRHhyWHlySTRhcjUrTzRSQnN5STM2dGlVMFBtYTNWaER4SzFnOXhuSm5lam04Wk5YUnpObzJFbzdBaDhjT3Y3UTI4NThzNmpMd1pQNHB6R0dTNDE4elVUdyIsIm1hYyI6IjJlMjQzY2VjMzkyZTU1NDc4YjAzZmVkYTE5OTM2MjM1MWFkNWI1ZWNmNWRiYjI4YmJhZDAyNThmYTI3MmQxNDEifQ==
eyJpdiI6ImJEZDhtckRJSTJKbnVEN0RxSUo2WEE9PSIsInZhbHVlIjoiUzZSY2NqNVpkUmpYR05LcnZHUGdvb2JSbVlGQXBNVzBETjltWjR5ZmEwNXV3SWdjKzA4b2ZOZGJETkdORVF4bGdvMFcybVFZNVd5d09YUStTbkZsZWRrTkt5Qmx0bTI5dkpwMnI0d2dpbStoNUNDRmdUV0Q3cktoMUQwdndUN3RueFBcL1pCNlNOQVNaWXkwWE9MbmVGME1EZUFvZDNQcjZzb2FkdjZzTTcyeFVUNHFyK1ZObXUwS2NnRUo5cENWellkcDNEU2I2dGZhZ0xLY2RveVFZbHNPZjMra0tWa1ZNTmNwR1d2Y0NkNGRtV2VLbmF1TmtcLzZxM0hMK1FCeUVhblA3SEJtRGV1WXIxRTlqU05VM0NVWGp3aTIzSjJlMnJpcGRKTjNOR0dMcUhPVUc4K3A4Z0JJQmxRU3NCbFZUdjY5bXUzYnVVeEo0OGQ4aUk1UW00YW16VlE0VFZ0UU1EOGxFRG4zNThNUXc9IiwibWFjIjoiYzZkNjVhN2NiZWMyZjk1OTYxY2EwYmRiOGQ4ZmE0MTNiOTBlZDgyODE3MjZkN2Y4MzBiYWYzZTQyMTE3ZmQyYiJ9

             
 

Ads
';
Advertisement
x