Chỉ là, Kẻ Điên cũng không nói ra nguyên nhân chính. 

             Nguyên khí dư thừa chỉ là chuyện thứ nhất, hắn tin rằng Lâm Huyền không biết dùng cách này để thủ thắng. 

             Thứ hai, đó là thủ đoạn thần kỳ của Lâm Huyền. 

             Có thể lần này, hắn còn thể hiện được chiêu thức càng thần kỳ hơn. 

             … 

             Trên lôi đài, hai người đã chiến đấu đến đoạn gay cấn. 

             Trên người Lâm Huyền có tất cả là mười vết thương lớn nhỏ, mà tình trạng của Công Tử thì càng thê thảm hơn. 

             Trường bào màu đen trên người hắn đã rách nát. 

             Xuyên qua những lỗ thủng đó thậm chí còn nhìn thấy được máu tươi chảy ra. 

             Giống như Kẻ Điên đã phán đoán, Công Tử đang xuống dốc. 

             Hơi thở của hắn trở nên vô cùng hỗn loạn, không bao lâu nữa hắn sẽ thua. 

             Lúc này, trong lòng Công Tử tràn đầy đau khổ. 

             Hắn biết rõ kết quả của tình trạng này, cũng không thể thay đổi. 

             Lúc trước khi đối mặt với Kẻ Điên, hắn đã phát hiện ra tình trạng này. 

             Hơn phân nửa nguyên khí trong người hắn tiêu tán một cách khó hiểu. 

             Không được tiêu hao vào hành động gì, mà tan biến ngay trong kinh mạch của hắn. 

             Công Tử cũng hoài nghi mình có trúng độc không, nhưng sau khi kiểm tra cũng không có phát hiện gì. 

             Cũng là vì như thế, hắn mới có thể dùng cách nhanh như sét đánh để giải quyết mỗi đối thủ. 

             Thế nhưng, hiển nhiên là Lâm Huyền không biết việc này. 

             Mặc dù nguyên khí của hắn không có vấn đề, hắn và Lâm Huyền cùng lắm cũng đánh ngang tay nhau. 

             Bây giờ muốn thắng lợi lại vô cùng khó khăn. 

             Lâm Huyền cũng nhận ra thay đổi của Công Tử, trận chiến này, đánh tiếp cũng không còn ý nghĩa gì nữa. 

             Chân Long Kiếm trong tay hắn cuốn một cái, ánh sáng âm u hiện lên trên thân kiếm. 

             “Dừng ở đây đi!” 

             Lâm Huyền thấp giọng nói. 

             “Ngươi rất mạnh, thế nhưng ta nhất định phải thắng!” 

             Lời nói kết thúc, hắn chém một kiếm về phía Công Tử. 

             Trảm Hồn Kiếm! 

             Kiếm chém linh hồn, mạnh như Công Tử cũng không chống lại được công kích của Lâm Huyền. 

             “Phụt!” 

             Trên lôi đài phát ra một tiếng vang nhỏ, hai mắt Công Tử trắng dã ngã xuống đất. 

             Công Tử thua! 

             Những danh viện vì mến mộ hắn mà đến, trên mặt đều toàn là thất vọng. 

             Lâm Huyền kinh khủng đến thế sao? 

             Mạnh như Công Tử lại bị một kiếm của hắn làm cho hôn mê. 

             Lâm Huyền cầm Chân Long Kiếm trong tay, chờ Liễu Thúy Thúy tuyên bố kết quả của trận chiến này. 

             Thế nhưng, Liễu Thúy Thúy lại nở nụ cười kì lạ nhìn hắn. 

             “Lẽ nào, Công Tử có thủ đoạn chống lại công kích của linh hồn?” 

             Lâm Huyền thầm nghĩ trong lòng. 

             Suy nghĩ này lập tức bị hắn dập tắt. 

             Truyền thừa Hồn sư đã bị đứt đoạn bao nhiêu năm, người biết thủ đoạn của Hồn sư lại càng ít. 

             Về phần chống lại công kích của linh hồn, thì lại càng khó khăn. 

             Nhưng Liễu Thúy Thúy tươi cười như thế kia là có ý gì? 

             Chẳng lẽ là Liễu Thúy Thúy định thiên vị Công Tử? 

             Lúc mọi người ở đây còn đang nghi ngờ thì Công Tử trên mặt đất đột nhiên giật giật. 

             Điều này khiến Lâm Huyền kinh sợ. 

             Chẳng lẽ đã bị Trảm Hồn Kiếm công kích, nhưng Công Tử vẫn còn có sức chiến đấu sao? 

             Trước mắt bao người, Công Tử đã ngã xuống trước mắt bao người vậy mà lại đứng lên. 

             “Không ngờ là ta lại dùng phương thức này để thức tỉnh.” 

             Trên mặt Công Tử là một nụ cười tà ác. 

             “Để cảm ơn ngươi, ta sẽ đưa ngươi xuống phía dưới.” 

             Dứt lời, hắn vọt thẳng tới chỗ Lâm Huyền. 

             Lâm Huyền chỉ cảm thấy trước mắt nhoáng lên, lúc nhìn lại, Công Tử đã tới trước mặt. 

             “Phụt!” 

             Công Tử giơ tay lên bổ một chưởng vào người Lâm Huyền, sức mạnh kinh khủng kia đánh vào, làm Lâm Huyền bay ra ngoài. 

             “Cốp!” 

             Lâm Huyền hạ xuống bên cạnh lôi đài, sắc mặt kì lạ. 

             Lúc này Công Tử thi triển ra thực lực, khiến hắn giật mình. 

             Bất kể là tốc độ hay sức mạnh, đều là gấp hai khi trước, thậm chí còn mạnh hơn! 

             “Điều này sao có thể?” 

             Lâm Huyền cả kinh nói. 

             Muốn ẩn giấu thực lực cũng không khó, hắn chỉ cần mượn Thần Đạo Công Pháp đặc biệt, nhiều lần che giấu thực lực của mình. 

             Thế nhưng, đã đến lúc thắng bại ngay trước mắt còn che giấu thực lực, hắn không làm được. 

             Huống chi, dù hắn đã che giấu thực lực, Trảm Hồn Kiếm cũng thật sự chém trúng hắn rồi. 

             Trong lòng Lâm Huyền tràn đầy nghi ngờ, Công Tử là võ giả đầu tiên có thể chống đỡ được Trảm Hồn Kiếm. 

             Trong mấy cái nháy mắt, hắn hơi nghi ngờ, Công Tử có phải tà võ hay không. 

             Chỉ là trong cơ thể không có dấu vết của tà võ, hiển nhiên suy đoán này không được thành lập. 

             “Thế nào, sợ?” 

             Công Tử nhìn về phía Lâm Huyền, vẻ mặt dữ tợn nói. 

             “Người đang sợ hãi khi chết đi, trạng thái chết rất khó coi.” 

             Dứt lời, hắn đột nhiên rút hết phần nan quạt giấy ra. 

             Nan quạt được lắp ráp lại, hoàn toàn thay đổi dáng vẻ. 

             Đó là một con dao găm! 

             Dưới đài, lúc mọi người nhìn thấy dao găm, trong nháy mắt đều thay đổi sắc mặt. 

             “Đồ Tể!” 

             “Ngươi nói cái gì?” 

             Mã Phong Dương không nghe rõ. 

             “Công Tử, hay Đồ Tể.” 

             Trên mặt Kẻ Điên tràn đầy giận dữ. 

             “Con dao này, ta chắc chắn sẽ không nhìn sai!” 

             Nghe hắn nói vậy, võ giả xung quanh đều lộ ra vẻ sợ hãi. 

             Đồ Tể là một truyền kỳ, một truyền kỳ chân chính. 

             Lúc vào Tiêu Dao Lâu, hắn điên cuồng khiêu chiến với những kẻ khác. 

             Thế nhưng, người từng gặp qua con dao găm kia, chỉ có Kẻ Điên mà thôi. 

             Lúc đó, đám người Mã Phong Dương hoàn toàn là những kẻ vô danh. 

             Nhưng Kẻ Điên đã là người mạnh nhất Tiêu Dao Lâu. 

             Nhưng mà Đồ Tể xuất hiện, thay đổi tất cả. 

             Lúc đó, Kẻ Điên tiếp lấy ba chiêu liên tiếp từ người kia, đều không đánh lại được, đến cả dao găm kì lạ cũng đã gác trên cổ hắn. 

             Nếu như không phải trên lôi đài không cho phép giết người, sợ rằng thẻ cam mạnh thứ ba đã là một người khác. 

             Từ đó về sau, không ai thấy được đao của Đồ Tể nữa. 

             Theo cách nói của Đồ Tể thì: “Giết những kẻ rác rưởi như các ngươi, bẩn đao của ta!” 

             Quan hệ giữa Công Tử và Đồ Tể, cho đến nay đều là suy đoán của mọi người. 

             Không nghĩ tới, hai người bọn họ chính là một người. 

             “Chẳng phải Lâm Huyền gặp nguy rồi sao?” 

             Mã Phong Dương đột nhiên đổi sắc mặt. 

             Trong truyền thuyết, Đồ Tể có vẻ như là cường giả cảnh giới cấp bốn, chỉ là vẫn luôn không khiêu chiến võ giả thẻ đỏ mà thôi. 

             Dù Lâm Huyền mạnh thế nào đi nữa, cũng không thể chiến thắng cường giả cảnh giới cấp bốn. 

             Kẻ Điên trầm ngâm trong chốc lát, gật đầu: 

             “Lâm Huyền không nên đánh, hắn là Đồ Tể!” 

             Mã Phong Dương lập tức cao giọng hô: 

             “Ngươi và Công Tử đã kết thúc cuộc chiến, không cần chiến đấu với hắn nữa!” 

             Hắn vừa dứt lời lập tức khiến mọi người xôn xao bàn tán. 

             Đồ Tể! 

             Không ngờ suy đoán này là sự thật, bọn họ là một người. 

             “Một thể hai hồn?” 

             Lâm Huyền lẩm bẩm. 

             Như vậy cũng có thể giải thích được vì sao Công Tử có thể chống đỡ Trảm Hồn Kiếm. 

             Cũng khó trách bọn họ không xuất hiện cùng một lúc, Công Tử cũng chưa từng khiêu chiến Đồ Tể. 

             Hai người vốn là một thể, làm sao có thể cùng xuất hiện được? 

             “Công Tử, Đồ Tể, đều là cái đích.” 

             Lâm Huyền nhỏ giọng lẩm bẩm. 

             “Bất kể là ai, cũng không thể cản bước ta!” 

eyJpdiI6InJxWVE5UUd0Qmo0bTJwSTV4aGpnMkE9PSIsInZhbHVlIjoiXC9FNzN2OFNva2NuY29oOEoxTm5oRkttR0xqbXVMVDFVcTlCeGpyZkxhcEh2RTlqY1U0cjVCMEU0VUZEd3Bld2xGTDNUcjQ3Qjc1eWpzM0hjM3lITGRrd0NzZnhrOGsrVVwvUmpGSGZCK1wvakhVQ1g0UjZxcnpcL0JVQmw2NnFFMXhxQTZaVnRLaE5FQitvUDZPMHFieVBmOGROWGF3aVFJM0pPcW5ISFlBRjZRT1RNTGRSZlNUKzJGRFBHbzFseWRuMFcxYno1OCtxTWZ2SGEwdEtFOVJMUmc9PSIsIm1hYyI6ImUzMDgxODlhMTM1ODZjYWUzNmI2M2JiZGE2NTEzNTk5ODBhNDNjNmY3YjY3M2Q4NzY4YjExZTM3NGIwMmM4YWMifQ==
eyJpdiI6InExc2hUSjR2NFBoV25SSTZKa3oxZ3c9PSIsInZhbHVlIjoiUWdrMEZtK2d1TGp0QXpMQVdWZjI4Q3hGNnA2N1VCZVVuamMyVmQzdFJxRHlBZFArXC9YYWdZV0JjV21GbG5zaFNFRkV6d1wvV1k1dXJzYUxwVmVMOU1lYXAxdTA0WlV5NVJwVElmMU5uS0ZmRkxjXC82MXVseHRqZzFDdHZpYnBcL0lZbGJheURlV0hMamhWeUgzMWdcLzU4UWpOalhkTGdlaENieHh5eVYrZ01YZ2pqQU1KT0lKNlNlNTBTSFU1T1BhMzVSbngrampKUFJoaVBiNDBwNmZHQzFETmlITWF0QTlkb1pGbWRSODE0U1U5eWhpQkd5UDRYVXFJUlErdkVKTDBOSHdBUHowbzlcL1wvRjQ5UU1uTTF0aXV1Y245RWxvcGcrbzVnaUpzdDVrVjk1S3VRTnJlVGdFMlpvM0IzRjd3R1ljIiwibWFjIjoiMzQ0MzMwZGQxYTY3ZTc0YTdmZmUyMjI5NGE1YWIzNGUyNTRiYjg4YjBlNzhjNDFlNzEyYWJhODgyMTFmZDU0OSJ9

             Máu lập tức phun ra!

Ads
';
Advertisement
x