Lâm Huyền bị thương! 

             Trên ngực hắn có một vết thương rất kinh khủng, máu tươi nhỏ giọt xuống lôi đài. 

             Cũng may, Vô Cấu Nguyên Khí lưu chuyển, máu tươi rất nhanh đã ngừng chảy. 

             Mặc dù như thế, nhưng vẫn khiến mọi người giật mình. 

             “Kim thân bất bại của Lâm Huyền sợ là sẽ bị phá vỡ.” 

             Dưới đài, có người khẽ thở dài. 

             Không phải Lâm Huyền quá yếu, mà là đối thủ quá mạnh. 

             Lúc trước, khi Kẻ Điên thi triển Phong Ma Lục Thức, cũng chỉ tạo ra được chút thương tổn cho Lâm Huyền. 

             Đây chính là sát chiêu đó! 

             Mà bây giờ, Đồ Tể tiện tay dùng một chiêu, đã tạo ra hiệu quả tương đương. 

             Đồ Tể mạnh mẽ, đã xâm nhập vào suy nghĩ của tất cả mọi người. 

             Hầu như không còn ai cho rằng Lâm Huyền sẽ có thể thắng lợi nữa. 

             Hắn có thể chiến thắng Công Tử, đủ làm mọi người giật mình kinh sợ rồi. 

             Lúc này, nếu đối chiến với Đồ Tể, không ai coi trọng hắn nữa. 

             Trong đám người có người mừng thầm. 

             Mua một tấm vé vào cửa mà xem được hai trận đấu, như vậy là cực kì đáng giá. 

             Chỉ là, cũng có người bênh vực kẻ yếu vì Lâm Huyền. 

             Lâm Huyền có mạnh hơn đi nữa, cũng không thể đồng thời đối phó với hai cường giả. 

             Công Tử và Đồ Tể thay nhau đấu, cho dù có là cường giả thẻ đỏ, sợ là cũng không có quá nhiều hi vọng chiến thắng. 

             Huống hồ, hình như Đồ Tể đã là cường giả cảnh giới cấp bốn, vậy sao đánh được? 

             “Không công bằng.” 

             Có người lên tiếng bất bình thay Lâm Huyền. 

             Đối với chuyện này, Liễu Thúy Thúy không đáp lại lời nào. 

             … 

             Trên đài, trận chiến giữa Lâm Huyền và Đồ Tể đã bắt đầu. 

             Tất cả mọi người đều đổ mồ hôi lạnh thay Lâm Huyền. 

             Đúng là Lâm Huyền rất mạnh, Hóa Nguyên Cảnh vô địch! 

             Cho dù là Công Tử cũng thua trong tay hắn. 

             Thế nhưng đối mặt với cường giả rất có thể đã là cảnh giới cấp bốn, hắn có thể chống đỡ được bao lâu đây? 

             Hai nén nhang? Một nén nhang? Có thể ngắn hơn? 

             Ai cũng không dám nói trước. 

             Lâm Huyền cầm Chân Long Kiếm trong tay, chật vật chống đỡ. 

             Chiêu thức giống nhau, dùng trong tay Đồ Tể lại ra hiệu quả không giống nhau. 

             Thảo nào chiêu thức của Công Tử đại khai đại hợp, đây hoàn toàn là chiêu thức được chế tạo vì thân thể của Đồ Tể. 

             “Phụt!” 

             Đồ Tể ra tay kỳ dị, dao găm đâm ra một lỗ thủng trên vai Lâm Huyền. 

             Dù Lâm Huyền đã thi triển Bá Thể Thần Công, đối mặt với công kích của Đồ Tể vẫn không thể nào chống lại. 

             Lần đầu tiên Bá Thể có vẻ hơi không đủ. 

             “Keng keng!” 

             Lâm Huyền xuất kiếm nhưng bị Đồ Tể chặn lại. 

             Theo thời gian dài trôi qua, trên người Lâm Huyền đã chồng chất vết thương. 

             “Ngươi quá yếu.” 

             Đồ Tể đánh giá Lâm Huyền, một lúc sau lại nói ra một đánh giá như thế. 

             Hắn vừa dứt lời, Lâm Huyền giận không kìm được. 

             Nếu ở cảnh giới tương đương, hắn có thể chắc chắn đánh bại Đồ Tể trong thời gian ngắn nhất. 

             Thế nhưng, kém một đại cảnh giới, hắn cũng hữu tâm vô lực. 

             Phẫn nộ mãnh liệt tích tụ trong lồng ngực Lâm Huyền. 

             Dưới đài, Mã Phong Dương đã chạy tới khiếu nại với Liễu Thúy Thúy. 

             Để Lâm Huyền đối chiến với cường giả cảnh giới cấp bốn, đầu nàng ta bị lừa đá sao? 

             “Lập tức dừng trận đấu võ này lại!” 

             Mã Phong Dương mở miệng nói. 

             “Thực lực của Đồ Tể đã hơn xa Lâm Huyền rất nhiều, huống chi Lâm Huyền đã đánh nhau được một trận rồi, trận đấu võ này không công bằng.” 

             Trong quá khứ, lúc Tiêu Dao Lâu sắp xếp đối thủ, phần lớn sẽ xếp những người có thực lực tương đương. 

             Làm vậy để đảm bảo tính công bằng trong đấu võ, cũng dễ đảm bảo hai bên được an toàn. 

             Hiển nhiên, trận chiến này đã vi phạm tôn chỉ của Tiêu Dao Lâu. 

             Liễu Thúy Thúy duỗi lưng một cái. 

             “Nói xong chưa? Nói xong thì mau đi đi, đừng quấy rầy ta xem so tài.” 

             Nàng đáp lời như thế khiến Mã Phong Dương càng giận dữ. 

             “Ngươi đối xử với Lâm Huyền như vậy, sẽ không sợ người khác lắm mồm sao?” 

             “Chờ trận chiến này kết thúc, ta xem xem ngươi định ăn nói thế nào với các võ giả khác.” 

             Bởi vì phẫn nộ, ngôn từ của hắn có chút sắc bén. 

             Liễu Thúy Thúy nở nụ cười lạnh, trên người đột nhiên xuất hiện khí thế kinh khủng. 

             “Ngươi đang uy hiếp ta?” 

             Thân là chủ quản Tiêu Dao Lâu, trên người nàng có một loại khí chất uy nghiêm khác. 

             Lúc này, khí thế của nàng kinh khủng như thế khiến Mã Phong Dương ngay cả thở cũng khó khăn. 

             “Cũng không phải uy hiếp, chỉ bất bình thay cho Lâm Huyền!” 

             Mã Phong Dương cắn răng cười cười, mở miệng nói. 

             Lúc hắn khó khăn nhất, Lâm Huyền là người giúp hắn, sao bây giờ hắn có thể mặc kệ mà đứng xem? 

             Khí thế trên người Liễu Thúy Thúy vẫn không ngừng tăng cao, tạo thành áp lực cực lớn với hắn. 

             Nhưng mà hắn mặc kệ áp lực đó kinh khủng cỡ nào, hắn cũng không chịu lùi bước. 

             Một lúc lâu sau, Liễu Thúy Thúy mới thu khí thế của mình lại. 

             “Trận chiến này đối với hắn mà nói, không có chỗ xấu.” 

             “Ngươi cũng không phải hắn, sao biết được mục tiêu của hắn đây?” 

             “Đồ Tể không ngăn cản được hắn, mục tiêu của hắn là một trong ba võ giả thẻ đỏ hàng đầu.” 

             “Nếu như hôm nay ta ngăn hắn đấu võ, vậy sau này hắn đối mặt với võ giả thẻ đỏ thì phải đối phó thế nào?” 

             Mấy câu hỏi của Liễu Thúy Thúy khiến Mã Phong Dương không chống đỡ nổi. 

             Một trong ba võ giả thẻ đỏ hàng đầu! 

             Mục tiêu của Lâm Huyền, cao đến mức làm hắn sợ hãi. 

             “Vậy nếu như hắn thua? Tên Đồ Tể này chưa bao giờ biết nặng nhẹ.” 

             Mã Phong Dương tiếp tục nói. 

             Liễu Thúy Thúy nghiêm mặt. 

             “Nếu hắn thua, vậy chứng tỏ hắn không xứng đáng.” 

             “Trên lôi đài của Tiêu Dao Lâu, có thiếu thương vong sao? Thêm hắn nữa cũng thế!” 

             Nàng vừa dứt lời, Mã Phong Dương còn định nói gì đó, nhưng đã bị Kẻ Điên ngăn cản. 

             “Nàng nói rất đúng, trận chiến này không thể dừng hắn lại được.” 

             … 

             Lúc này, Lâm Huyền lại hết sức thê thảm. 

             Hắn ỷ vào Bá Thể Thần Công và Thần Đạo Kiếm Pháp ảo diệu, tạm thời duy trì chưa bại. 

             Nhưng cũng chỉ là chưa bại mà thôi. 

             Dưới sự công kích của Đồ Tể, hắn không có cơ hội phản kích nào. 

             Cho dù lúc này hắn liều mạng, cũng chỉ hơi kéo dài được một chút thời gian chuẩn bị cho việc bị thua mà thôi. 

             “Cứ tiếp tục như thế thì không ổn!” 

             Trong lòng Lâm Huyền thầm sốt ruột. 

             Những lời Liễu Thúy Thúy nói, cũng là suy nghĩ trong lòng hắn. 

             Nếu như ngay cả cửa ải Đồ Tể này cũng không vượt qua được, vậy sau này làm sao hắn chém giết, đoạt lấy một trong ba vị trí võ giả thẻ đỏ hàng đầu được? 

             Thế nhưng, chênh lệch giữa hắn và Đồ Tể hiện tại đủ để khiến người khác tuyệt vọng. 

             “Với cường độ linh hồn hiện tại của ta, sợ là Trảm Hồn Kiếm không có quá nhiều tác dụng với hắn.” 

             Lâm Huyền lẩm bẩm. 

             Trảm Hồn Kiếm đúng là một chiêu thức thần kỳ. 

             Thế nhưng, dù thần kỳ thế nào đi nữa cũng không phải vạn năng! 

             Thần Đạo Kiếm Pháp, vô hiệu! 

             Thần Đạo Kiếm Pháp, vô hiệu! 

             Bá Thể Thần Công, vô hiệu! 

             Thậm chí ngay cả Thần Đạo Bộ Pháp của Lâm Huyền cũng bị tốc độ của Đồ Tể khống chế. 

             Trong lúc nhất thời, Lâm Huyền dường như rơi vào tuyệt cảnh. 

             “Thế nào, hết bản lĩnh rồi sao?” 

             Đồ Tể lại tiến lên, để lại một vết thương kinh khủng trên người Lâm Huyền. 

             Lâm Huyền vội vàng lắc mình, Đồ Tể theo sát phía sau. 

             Dao găm ở khắp mọi nơi, mặc dù Lâm Huyền thi triển Thần Đạo Kiếm Pháp, cũng không thể chống lại. 

             Đây không phải vấn đề về chiêu thức, mà là chênh lệch giữa sức mạnh và tốc độ. 

             Mặc dù hắn dùng Chân Long Kiếm chiêu để đỡ, cũng không thể chống lại. 

             Vết thương trên người Lâm Huyền, đại đa số là do bị Chân Long Kiếm gây thương tích. 

             “Phụt!” 

eyJpdiI6IjlYQUxnZkc3aDZuQzdaVmpWXC96YlNBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IkIzY2FLcURQTTR2ZVkyVU1CbDFZUndBM05HVHR5eUNEWGtHQzlhTEdJajI3N0FnQ2d1dnRDMnlEdE1RNXdMdnBCc0kyK1RDVlpTYUwwYVhwSnVCdkViVzJVcnNkYVRxQ0JOcVltOEhuSHA4ck9sVG02VkdaQUJjaWZvZXlUMmJ0UDU1YzBiZEgxWEV6RHp3Q2ozbWljZXZ1dnpONlI2K3RsNzJjRUR6WGJyYlZGMXpmK0YwTWdGVnMxY1NoWVViOFV0cUo2OTQyRjhQeVhcL2pLK2tRdzJkb3BTdHlaKzh1d3k0bkVPR29wYkRkZm9oRkVmUHFZNUd4VmtQdFNFK0dEc3RYd0Z3YUZtNEt5SmZEeTBhTjk4QjZtSUpJTitLSHNNNXRrYUdqckFkSFd4MDV3cExSNFFvWTRzV2ZNa3FoQXJ2UmQ0eU9sNlJocGxuSGNSTU9MVEZEOGw1ZmhoczRUQmFVSHFpcFliSGs9IiwibWFjIjoiYTdjYzBmYjUxNzY3ZGRjZjM1MzY4ZDE2MjYwMzUwMDViMTMzMTQ4YmEwOTA0MDIzYTgxNDA5MTJkNjEzZWNlOSJ9
eyJpdiI6IlBGNW1ZMm1BdUNBRmZCMXF0SDBOZ3c9PSIsInZhbHVlIjoiXC9vNmV1cVwvVlZNOWZFXC9XcDR3S1ZKYlExU29RWDRucEFsMUVSd3d4YUwyc09hZTkyR2RxVFZZVm9WVWpNdmhnVWFBZDltOEZHQ0w0endPaFhIQ3ZPMVNnNitMT1ZFSDNNRHRzY3k0R2ZiT0RyUXI1MjNucUlKclZsNWVtaXAwbVNYUUoyRG8xRHdPaitqVStybERCRklEeVhXRndHSGxcL21JWXZsZ29Vak8xWUNJY0tiYjR4dGFGSTNOYW5nZjJKZFA0M0pPc2hRQW5uTDRIZGpMNWZcL1BuVzN3UTdtMkxFMGc5Y0RoN2NRMlJ3TVZ4WWxWRk1OczZlM0krNGlHMXVkczI1akxUWGtTeWtMXC9FRG9mWlRjWGVQUTlRU0FxQUpnQXArVjhwN1k1M1RJQm5IZlBYeHF1TnM5blwvT2pkZnlQOU5qcDZvQThpMDFUUHdPY21sZmtLMUVUOUc4Z3FPd0ZiQ0FJZWFLQVVMREgxVzA5czZIU1Rrazc1bG1zMHZzRiIsIm1hYyI6IjU0MmVlNjdmY2UzOTE2YmE0ODE2NDM1MGU2NGE3OWQwNzUyMjc2MGZiOTNiNDI1NGE2ZGE0NDUzZDFiZTEzYTUifQ==

             Lâm Huyền phải thua ư?

Ads
';
Advertisement
x