Trong mắt người khác, thăm dò như thế này không có gì nguy hiểm.
Chỉ có hai người trên lôi đài mới biết, công kích vừa rồi của bọn họ kinh khủng cỡ nào.
Quả đấm của Lâm Huyền, cho dù là cường giả Hóa Nguyên cấp tám, bị đánh trúng cũng sẽ bị thương mà ngã xuống đất.
Về phần quạt giấy của Công Tử, càng có uy lực có thể chém vỡ kim thạch.
Công Tử cầm quạt giấy trong tay, vỗ vỗ, trên mặt tràn đầy vẻ khiếp sợ.
“Không ngờ chỉ trong một tháng ngắn ngủi, vậy mà ngươi lại có thể thăng cấp như vậy.”
Một tháng trước, hắn cho rằng trận đấu này không có gì đáng lo.
Lâm Huyền đúng là rất mạnh, lại không có mạnh đến mức uy hiếp được hắn.
Sau lần thăm dò này, hắn cũng hiểu được.
Lâm Huyền lúc này, tuyệt đối có thể ngang tài ngang sức với hắn.
“Đối với cường giả, ta phải có sự tôn trọng tối thiểu.”
Nói xong, Công Tử tháo đống phụ kiện trên người xuống, cẩn thận cất vào.
“Hắn làm gì vậy? muốn cởi quần áo?”
Trong đám người, có người ác ý bình luận.
“Chẳng lẽ cởi quần áo sẽ khiến hắn cảm thấy mình trở nên mạnh hơn à?”
Mấy lời này của hắn ta không làm cho người khác thấy buồn cười.
Có người hiểu rõ Công Tử sẽ biết, sợ là câu nói đùa này chính là thật.
Cởi quần áo, thật sự khiến Công Tử trở nên mạnh hơn!
Công Tử và những võ giả khác không giống nhau, hắn có một loại bệnh rất lạ.
Đó là bệnh sạch sẽ.
Hết lần này đến lần khác hắn mặc bạch y không nhiễm bụi trần.
Đó không phải là vì chất liệu y phục của hắn khác người khác, mà đó là kết quả do hắn duy trì nguyên khí.
Bất kể chiến đấu kịch liệt cỡ nào, Công Tử đều sẽ phân ra một bộ phận nguyên khí, dùng để bảo vệ vệ sinh của bản thân.
Tuy rằng cái bệnh này có chút kì lạ, nhưng cũng gián tiếp chứng minh được thực lực của hắn.
Từ khi hắn vào Tiêu Dao Lâu đến nay, không chỉ giữ vững chiến tích toàn thắng, thậm chí còn không ai có thể làm bẩn y phục của hắn.
“Cái này ngươi không biết đâu.”
Ở bên cạnh có người mở miệng nói.
“Lần trước Công Tử làm như vậy, là khi đối mặt với Kẻ Điên.”
“Khi đó Công Tử còn chưa mạnh như thế.”
Nghe giải thích như vậy, trên gương mặt người vừa nói đùa tràn đầy vẻ khiếp sợ.
Công Tử muốn dùng phong độ thật!
Lâm Huyền cũng không vội, đứng ở bên cạnh chờ.
Công Tử tháo toàn bộ phụ kiện trên người xuống, suy nghĩ một chút, đổi một bộ trường bào màu đen.
Hiển nhiên là hắn không nắm chắc thời gian duy trì được bản thân sạch sẽ khi đối mặt với Lâm Huyền.
Lúc xong việc này, hắn mới đi tới bên cạnh Lâm Huyền.
“Có thể bắt đầu rồi!”
Công Tử nói thật.
“Thương vong mặc cho số phận.”
Lâm Huyền gật đầu, hắn đã muốn so chiêu với Công Tử từ lâu rồi.
Võ giả thẻ cam mạnh thứ hai, cái danh này hắn đã chiếm quá lâu.
Trong tay Lâm Huyền đột nhiên xuất hiện một thanh trường kiếm.
Chân Long Kiếm!
Công Tử chăm chú nhìn, sao hắn có thể sơ suất được?
Chân Long kiếm này vừa xuất hiện liền hấp dẫn ánh mắt của mọi người.
Thật sự là tạo hình của Chân Long Kiếm này quá phong cách, dù là người không hiểu võ đạo cũng không thể bỏ qua ngoại hình của nó.
Đồng thời cũng có người biết, rốt cuộc Chân Long Kiếm từng có những chiến tích gì.
“Giết!”
Lâm Huyền gầm nhẹ.
Thần Đạo Kiếm Pháp thi triển hết mức.
Quạt giấy trong tay Công Tử cũng tung bay khắp nơi.
Trên lôi đài, ánh đao ảnh kiếm, khiến mọi người nhìn hoa cả mắt.
Thực lực của hai người đều vượt quá nhận biết của mọi người, có thể, bọn họ chính là người đã tiếp cận cảnh giới cấp bốn.
Từ khi Tiêu Dao Lâu thành lập tới nay, có lẽ có cường giả mạnh hơn từng chiến đấu trên lôi đài.
Nhưng mà không có bất kỳ cuộc chiến nào hấp dẫn ánh mắt mọi người như trận này.
Mạnh!
Trong lòng mọi người chỉ còn chữ này.
Thần Đạo Kiếm Pháp tinh diệu không gì sánh bằng.
Khi thì linh động, khi thì không bị cản trở.
Mỗi lần Lâm Huyền ra tay, đều khiến ánh mắt mọi người sáng ngời.
Dưới đài, những võ giả dùng kiếm lúc này đang xem như mê như say.
Kiếm pháp tinh diệu như thế, dù chỉ nhìn bọn họ cũng có được lợi ích không nhỏ.
Trái lại, Công Tử càng thêm đặc sắc.
Dùng bốn chữ để hình dung hắn, chính là cảnh đẹp ý vui.
Chiêu thứ của Công Tử không có gì đặc biệt, thế nhưng khi dùng trong tay hắn, cũng khiến mọi người đều cảm thấy quái lạ.
Người này không phải đang chiến đấu, hắn đang khiêu vũ.
Chiêu thức của hắn nhìn qua vô cùng phóng khoáng, đại khai đại hợp.
Thế nhưng, quạt giấy đóng mở trong tay hắn, cũng khiến mọi người cảm thấy tuyệt vời.
Trên khán đài, các danh viện giờ đang nhìn đến ngây người.
Không thể không nói, Công Tử văn nhã như vậy, đối với bọn họ mà nói, có lực sát thương rất lớn.
“Công Tử, ta yêu ngươi!”
Thỉnh thoảng có người hô.
Thậm chí có không ít người còn vì thế mà đánh nhau.
Hại nước hại dân, cũng không phải chỉ để hình dung nữ nhân.
Khi một người nam nhân trở nên ưu nhã, trên cơ bản sẽ không còn chuyện của nữ nhân nữa.
“Keng keng!”
Lâm Huyền lỡ một nhịp, bị quạt giấy của Công Tử đánh vào tay.
Quạt giấy khiến tay hắn bị thương, vậy mà còn phát ra tiếng leng keng.
Nếu nhìn kĩ, trên tay Lâm Huyền còn có một vết máu.
Hơi không bắt được lại ăn chút khổ.
Chỉ là, trước nay Lâm Huyền vẫn là người không thích bị thua thiệt.
Cánh tay ăn một kích, Chân Long Kiếm trong tay hắn cuốn lên, lập tức đâm thẳng tới trước ngực Công Tử.
Một kiếm này, cắt rách vạt áo trước ngực Công Tử.
Nếu như hắn không phản ứng nhanh, một kiếm này đủ làm hắn bị thương.
Hai người chiến đấu tới tới lui lui, nhìn qua thắng bại có vẻ cân bằng.
“Kẻ Điên, trận chiến này ngươi thấy thế nào?”
Dưới đài, Mã Phong Dương mở miệng hỏi.
Kẻ Điên nhíu mày, trầm tư một lúc lâu.
Trên mặt Mã Phong Dương tràn đầy lo lắng, hiển nhiên là đang lo lắng cho Lâm Huyền.
“Tình trạng trước mắt, hai người khó phân cao thấp.”
“Nhưng người thắng cuối cùng chắc chắn là Lâm Huyền.”
Một lúc sau, Kẻ Điên mở miệng nói.
Hắn nói như vậy khiến không ít người đưa mắt nhìn qua.
“Vì sao?”
Mã Phong Dương ngẩn ra.
Tuy rằng hắn rất mong muốn Lâm Huyền sẽ thắng lợi, lại không ngờ rằng Kẻ Điên có lòng tin như thế.
Hai người ngang tài ngang sức, sao Kẻ Điên có thể chắc chắn người cuối cùng thắng lợi chính là Lâm Huyền?
“Ta và Công Tử đã đối đầu, trạng thái của hắn không ổn định.”
“Hắn ra tay rất sắc bén, muốn chiến thắng đối thủ trong thời gian ngắn.”
“Ta vẫn luôn có suy đoán, có lẽ nguyên khí của Công Tử không được đầy đủ, thực lực của hắn không mạnh như hắn thể hiện.”
“Nếu như lúc trước ta có thể kiên trì thêm một nén nhang, cũng sẽ không thua.”
“Hơn nữa, Lâm Huyền có hơi thở dài, mạnh đến mức ngươi không tưởng tượng nổi.”
“Đánh một trận tiêu hao thể lực, không ai thắng nổi hắn.”
Lâm Huyền dường như không dùng hết nguyên khí, cho dù đối mặt với Kẻ Điên, hắn cũng không lộ ra vẻ không chống đỡ nổi nữa.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất