Hồn lực được bơm vào, đi qua những bậc thang được thắp sáng, lại một lần nữa sáng lên. 

             Bài vị Đại đế phía trên cũng đều được kích hoạt. 

             Lần trước, Lâm Huyền đốt sáng lên được bảy trăm năm mươi bậc thang. 

             Lúc này, hắn thả hết thần lực ra, những nấc thang kia bắt đầu nhanh chóng lóe lên. 

             Bảy trăm năm mươi bậc! 

             Tám trăm bậc! 

             Tám trăm năm mươi bậc! 

             Chín trăm bậc! 

             Lâm Huyền thả hết hồn lực ra, vậy mà lại đốt sáng được thêm một trăm năm mươi bậc thang nữa! 

             Kết quả này vượt xa khỏi dự liệu của hắn. 

             Bậc thang Thần Sơn, càng về sau càng khó thắp sáng. 

             Lúc hấp thu sức mạnh của Bích Ngọc Hồn Tinh, không thể nói lần thăng cấp này không lớn. 

             Linh bài lóe ra ánh sáng nhiếp hồn động phách, ở mặt sau, bóng dáng vĩ đại của các Đại đế xuất hiện trên bậc thang. 

             Lâm Huyền tiến lên, cúi chào thật thấp với các vị Đại đế. 

             “Xin chư vị Đại đế, hoàn thiện Đạo Thần công pháp giúp Lâm Huyền.” 

             Lâm Huyền dứt lời, trên không trung liền xuất hiện ba bản sách cổ. 

             Công pháp trong cuốn thứ ba, theo gió triển khai ra. 

             “Hóa Nguyên cấp năm, còn đây là ranh giới của Hóa Nguyên Cảnh.” 

             “Nếu vượt qua được, có thể một bước lên trời, không vượt qua được, vậy vĩnh viễn dừng lại không thể tiến lên.” 

             “Hóa Nguyên cấp sáu, bắt đầu mở rộng kinh mạch.” 

             “Hóa Nguyên cấp bảy…” 

             Lời nói của nhóm Đại đế biến thành văn tự màu vàng, không ngừng phiêu động trong không trung. 

             Cuối cùng, những văn tự này ngưng tụ thành trang giấy, dung nhập vào cuốn sách cổ thứ ba. 

             Rất nhiều tinh hoa do Đại đế luận đạo ra, hiện ra trong đầu Lâm Huyền. 

             Có Đại đế chỉ dạy như vậy, Lâm Huyền muốn không mạnh cũng khó. 

             Trong hiện thực, hắn mở hai mắt ra, trên người bốc lên khí thế mạnh mẽ. 

             Hàng rào áp chế cảnh giới của hắn đã lâu, lúc này giống như một tờ giấy mỏng. 

             Hóa Nguyên cấp bốn, phá! 

             Hóa Nguyên cấp năm, phá! 

             Hóa Nguyên cấp sáu, phá! 

             Lâm Huyền liên tục đột phá, khí thế trên người ngày càng kinh khủng. 

             Đỉnh Hóa Nguyên cấp bảy! 

             Vô Cấu Nguyên Khí trong cơ thể Lâm Huyền điên cuồng vận chuyển, cắn nuốt thiên địa linh khí xung quanh. 

             Lấy hắn làm trung tâm, xung quanh đột nhiên nổi lên gió lốc. 

             Trong nháy mắt gió lốc sinh ra, Lâm Huyền ngồi xuống đất. 

             Đột phá đến Hóa Nguyên cấp bảy, nguyên khí trong cơ thể hắn thiếu rất nhiều. 

             Lúc này, có thiên địa linh khí này bổ sung, nguyên khí của hắn đang nhanh chóng tăng lên. 

             Linh khí mà Bích Ngọc Hồn Tinh dẫn tới đã bị tiêu hao gần như không còn từ lâu. Lúc này, thậm chí Lâm Huyền còn đang cướp đoạt linh khí trong mạch nước ngầm. 

             Một lúc sau, Lâm Huyền đứng dậy đánh ra một quyền, vậy mà bên tai lại vang lên một tiếng sấm nổ mạnh. 

             Lần này Lâm Huyền rất hài lòng, đỉnh Hóa Nguyên cấp bảy, cũng đủ để ứng phó với chuyện sắp xảy ra. 

             “Đột phá quá nhanh, ta cần củng cố cảnh giới một chút.” 

             Lâm Huyền lẩm bẩm. 

             Có nhiều Đại đế giúp hắn giải đáp nghi vấn, giải đáp nghi ngờ, hắn không cần lo lắng cho việc tăng cảnh giới của mình. 

             Thế nhưng nếu chỉ có cảnh giới mà không có thực lực, ngay cả khi trở thành Đại đế thì hắn cũng có khuyết điểm. 

             Dòng sông ngầm dưới này vô cùng bí mật, vừa vặn có thể bế quan ở đây. 

             Lâm Huyền phân phó, để Ám Lân Long canh giữ cửa động, sau đó lại ngồi xuống trong hang động. 

             Còn một tháng nữa sẽ tới lôi đài đấu võ. Trong khoảng thời gian này, hắn nhất định phải củng cố cảnh giới của mình. 

             … 

             Lúc này, trong hầm ngầm đã có một vài khách không mời mà đến. 

             Bọn họ mặc áo dài đen, sau khi vào hầm ngầm thì lập tức tìm kiếm. 

             Nhìn dáng vẻ bọn họ, hiển nhiên là rất quen thuộc với nơi này. 

             Nếu như Lâm Huyền ở đây, vậy chắc chắn sẽ phát hiện những người này đều là độc sư. 

             “Tìm được rồi!” 

             Giọng nói kia vừa dứt, đông đảo độc sư lập tức bỏ chạy trong thời gian ngắn. 

             Sau khi bọn họ rời đi không để lại dấu vết gì, giống như từ không gian đi ngang qua. 

             … 

             Đối với võ giả mà nói, một tháng chỉ như thoáng qua. 

             Hôm nay, tất cả các võ giả đều tụ tập quanh lôi đài. 

             Trận chiến hôm nay so với lôi đài trong quá khứ có khác biệt rất lớn. 

             Từ lúc Công Tử ứng chiến, tin tức này đã dấy lên sóng to gió lớn ở Tiêu Dao Lâu. 

             “Các ngươi nói, lần này ai sẽ thắng?” 

             “Là Công Tử có thể bảo vệ danh dự cường giả lâu đời của mình, hay là Lâm Huyền tiếp tục chiến thắng áp đảo?” 

             Hai bên tham chiến còn chưa tới, dưới đài đã bàn tán ầm ĩ. 

             Chỉ là, lần này cũng không có ai dám chắc chắn. 

             Nếu như là người khác khiêu chiến, vậy bọn họ sẽ không cần suy nghĩ mà nói thẳng Công Tử sẽ thắng. 

             Thế nhưng, lúc Lâm Huyền vào Tiêu Dao Lâu, đã vả mặt rất nhiều người. 

             Trận chiến đầu tiên, tất cả mọi người đều không coi trọng người mới như Lâm Huyền. 

             Kết quả Lâm Huyền trực tiếp ném đối thủ lên hàng khán giả, suýt nữa khiến khán đài sập. 

             Sau trận đấu đó, Lâm Huyền vẫn là người không được coi trọng. 

             Thẳng đến khi đối đầu với Kẻ Điên, Lâm Huyền mới hoàn toàn khiến mọi người thay đổi cái nhìn về hắn. 

             Hắc mã mới đến, có thể dùng tư thái nghiền ép để chiến thắng của Kẻ Điên, lấy được vòng nguyệt quế và thẻ cam xếp thứ ba. 

             Kết quả của trận đấu này thế nào, có ai dám ba hoa? 

             “Mời võ giả hai bên lên đài!” 

             Theo một tiếng hiệu lệnh này, Công Tử bước lên lôi đài. 

             Cho tới bây giờ hắn vẫn là một thân bạch y, cầm quạt trong tay. 

             Hắn vừa xuất hiện đã khiến nơi này vang lên tiếng thét chói tai. 

             Nếu như lắng nghe sẽ không khó để nghe thấy những tiếng thét chói tai này, đại đa số là nữ nhân. 

             Cảnh tượng này khiến đám võ giả đều cảm thấy bất đắc dĩ. 

             Đến Tiêu Dao Lâu xem đấu, từ trước đến nay đều là nam nhân chiếm đa số. 

             Dù sao trên lôi đài lúc nào cũng xảy ra tình cảnh máu tanh, mà đây cũng là thứ nữ nhân không muốn thấy nhất. 

             Chỉ có một người ngoại lệ, là Công Tử. 

             Mỗi lần Công Tử lên sân khấu, sẽ có đủ dạng tiểu thư danh viện chiếm lấy khán đài. 

             “Công Tử tất thắng!” 

             “Công Tử tất thắng!” 

             Trên khán đài, có không ít danh viện không kiềm chế được đã bắt đầu hô lên. 

             Lúc đó qua các nàng, không khí của nơi này cũng dần dâng lên. 

             Nhưng mà nhân vật chính của ngày hôm nay, cho đến giờ vẫn chưa lên đài. 

             “Sao Lâm Huyền vẫn chưa tới, chẳng lẽ là sợ rồi sao.” 

             Trong số đông đảo võ giả, có không ít người bàn tán. 

             Lúc mọi người đang nghi ngờ, một bóng dáng lướt qua, đáp xuống lôi đài. 

             “Xin lỗi, ta quên thời gian.” 

             Lâm Huyền áy náy cười. 

             “Xem ra, một tháng này ngươi đã thăng cấp rất nhiều.” 

             Công Tử không để chuyện Lâm Huyền tới trễ trong lòng. 

             Hắn đánh giá Lâm Huyền, âm thầm kinh hãi. 

             Khí thế trên người Lâm Huyền có biến hóa nghiêng trời lệch đất. 

             Một tháng trước, thực lực của Lâm Huyền tuy cũng kinh khủng, nhưng hắn vẫn tự tin chiến thắng được Lâm Huyền. 

             Mà bây giờ, hắn không nhìn thấy được thực lực của Lâm Huyền. 

             Đây không phải dấu hiệu tốt! 

             “Trận chiến này, ta nhất định phải thắng.” 

             Sắc mặt Lâm Huyền đột nhiên thay đổi. 

             Hắn thả người nhảy ra, tấn công dữ dội về phía Công Tử. 

             “Ta cũng không muốn thua.” 

             Cách một tiếng, Công Tử xòe quạt giấy trong tay mình ra. 

             “Rầm!” 

             Một quyền của Lâm Huyền đánh vào quạt giấy. 

             Quạt giấy trắng tinh bị nguyên khí đâm vào, cũng để người khác thấy được uy lực vô cùng khủng bố. 

             Lâm Huyền đánh tới, vậy mà không thể xé rách nó. 

             Công Tử không đợi Lâm Huyền ra tay một lần nữa, lực cũ của hắn đã hết, lực mới vừa sinh ra, đột nhiên ra tay. 

             Quạt giấy dạo qua một vòng trên tay Lâm Huyền. 

             Hình ảnh này khiến người xem không giải thích nổi. 

eyJpdiI6IldaNnpwVVlIaGFXWkNLc3BudHVucUE9PSIsInZhbHVlIjoiT0UwdjRmbTc5SDZENkhucVhRa3hONXR2dmJzdWd5enVJM3RCUVE2WVRBNFFZTFRWU0lNT1FHMGVWRGM1RmF4VVBCeVA5TEl0SEJldEdVOTZDWGxGRldqNG1SOUJ5YVBhWlJ2TDJWbHdLMVF6Sm1ISFFRVjRDN3ZvRWU1ckVlY3hpRStyOHlua3VZY25majdaWlwvNG9ZNm9jQ0tONWhRVnpzZVF1RUR4QVl1bWFZUGVrV0xDTVwvTmFxQno3bHlENkE0cUhzR0ZPQ3l3VmNhSmVYU0hvUXNFZ1NOSmVNaVFaRU1RcnpMNmttaHJiQTM5QTRGMXFEZEx5ZFJudjJEYXNiR2ZnUWFZYnk2am5NZkVSZFwvTVwvcktPZktYaURRQnA3cTY5SmhmTTFSQ1pTZzJZNUZHdlVzSUxjM2ZiK0dvS0lFSmhNYWdNNFloUGt5amVNTVZWdzZjdz09IiwibWFjIjoiYzg4NGFjM2M3NWMyYTNhMzgwODRjZWFmYTExNmZjZmM0MTRkYzI2MmUxYzFkOTViYTQxNDFjZDhlNmNkYmQxNiJ9
eyJpdiI6Imd0Q05OeEZMNkNIcEk1WndTWTNMY1E9PSIsInZhbHVlIjoiaFFWOEhMVEtTXC9PZjl5MWRuRVRVRW5VRjZ0XC8rUDhMUm9oZnNzbTRhQUVHMHhLbHJXU1pWaHppdFNIWG80QWcwU2VoS2dIXC9ES3N6eXJEV3R0OHNGK3YwNGRmbVlBYzJGUzlIXC9nNjFkaDQ3eUY4a0VrZGdIcGNmQkM0NTJ2bDBzNVlqUXVabDZaODJsWDRZUUJSMmg3aVJsY2ViV21mTWFpbGozbnplclNKbW91WWo4UmkzUlJCdWRId2ZKRXBJdnVvZ2lcL1wvc3BvK080Ym5tREZoQVlQa0JJUlRLV3gxWm5hbVhvdVg0cUtRaE55RlAxNE5ubnl6R3hQYXZJRVwvSk1GZGVSbUdydmFNbytaU0JndWVQdllOeWc5dVdyRm5HVDBQdVBvMXdMZGN2QytuR1FmSmkrdzJhd2h4QjlxMVwvNEhkSEl5bFBPSTdtR1R6aDdhTXZNQ0hhSzJCYnYxOHNRU1NveWlkSGtabkluVklXbHZ6WjJhQlZrb3l5bmRyV1QiLCJtYWMiOiI4M2I4M2Q3MWRmNzViMTQxNWY4NDE5OWEzOWY4MTE5MzJmYzZhNTQ0MWY5MGRkZTkyYzJjNTg1ZWZjOWIxZDI5In0=

             Tuy là thăm dò, nhưng hai người lại cũng cùng sử dụng phong độ thật!

Ads
';
Advertisement
x