“Sau một tháng điều tra, ta tìm thấy một nơi vô cùng bí ẩn.”
“Chỗ kia ở trung tâm của Bích Ngọc Lâm, dù đi từ hướng nào vào trong cũng rất khó bị phát hiện.”
“Hơn nữa xung quanh cũng có rất nhiều yêu thú giám sát.”
“Không cẩn thận sẽ làm kinh động bọn chúng, nên ta không đánh rắn động cỏ.”
Công Tử thấp giọng nói.
Lâm Huyền nhíu mày.
Lặng lẽ tiến vào nơi chế độc của đám độc sư, đây quả thực không phải một chuyện dễ dàng.
Hắn có Đạo Thần Bộ Pháp, muốn thành công cũng không phải là chuyện không thể.
“Nếu không thể trà trộn thì đánh thẳng vào đi.”
Ánh sáng lạnh trong mắt Lâm Huyền chợt lóe.
Tuy hắn không phải là loại mãng phu hữu dũng vô mưu, nhưng mưu kế cũng phải xem xem có thể dùng được ở chỗ nào.
Lấy thực lực hiện tại của hắn, đối phó với độc sư thì không cần mưu kế gì quá cao siêu.
Sức mạnh bị hạ xuống mười lần, dù cho thủ đoạn của độc sư kỳ diệu thế nào đi nữa, hắn có thể trực tiếp sử dụng vũ lực.
Huống chi còn có Công Tử hiệp trợ cho hắn.
“Ta đang có ý này.”
Công Tử vỗ vỗ quạt xếp, cười nói.
“Để bọn chúng lĩnh hội một chút, như thế nào là tà không thể thắng chính nghĩa!”
Theo sự dẫn dắt của Công Tử, hai người tiếp tục xâm nhập Bích Ngọc Lâm.
Cũng không biết đám yêu thú bị Lâm Huyền đánh chết, lũ độc sư đem giấu chúng đi đâu rồi.
Hành trình kế tiếp, họ không hề gặp sự cản trở gì.
Ngay cả cảm giác bị theo dõi cũng không còn sót lại chút gì.
“Phía trước chính là…”
Công Tử đi lên trước liền nói.
“Chú ý che giấu bản thân, đừng để bị phát hiện quá sớm.”
Lâm Huyền gật gật đầu, tất nhiên là hắn biết.
Ở chính giữa Bích Ngọc Lâm, có một mảnh đất trống không tính là trống trải.
Lùm cây chỗ đó đều bị đốn sạch, loáng thoáng có thể thấy mấy cái động không lớn.
“Đây chính là nơi chế thuốc của chúng sao?”
Trong lòng Lâm Huyền có chút nghi ngờ.
Chẳng lẽ những độc sư kia đặt nơi chế thuốc của bọn chúng ở dưới lòng đất?
Nhưng cửa động nhỏ hẹp kia cũng rất khó để người có thể đi vào.
Nhìn qua còn giống hang thỏ hơn.
Công Tử lắc đầu, hiển nhiên hắn cũng không biết đây là chuyện gì.
“Bởi vì sợ kinh động tới chúng nên ta không dám thăm dò kỹ nơi này.”
Lâm Huyền tiến lên hai bước, rồi lặng lẽ xem xét chung quanh.
Quanh cửa động đúng là có dấu vết hoạt động của yêu thú.
Có lẽ những dấu vết sót lại này đến từ những con yêu thú canh gác cửa động.
“Vậy vào xem.”
Lâm Huyền cúi đầu, nhìn mấy cái cửa động trên mặt đất, nói.
Công Tử nhíu mày, có chút không tình nguyện.
Áo trắng không nhiễm bụi trần, có thể là quần áo của hắn vĩnh viễn cũng không dính dù chỉ một hạt bụi.
Lâm Huyền cười khẽ, tất nhiên hắn sẽ không thử nhảy xuống mấy cái động này.
Nếu độc sư đặt địa điểm nghiên cứu bố trí ở đây, như vậy phía dưới tất nhiên có không gian vô cùng rộng lớn.
Cái cửa động này vốn chỉ là thuật che mắt ai không biết mà thôi.
Hắn hơi hơi nâng tay, Vô Cấu Nguyên Khí điên cuồng vận chuyển trong cơ thể.
Thần Đạo Quyền Pháp.
Lâm Huyền đánh một quyền lên mặt đất, khiến mặt đất nhanh chóng sụp xuống.
Quả nhiên, một nơi vô cùng rộng lớn xuất hiện trước mắt hai người.
Giờ mới thấy bên trong vô cùng rộng lớn.
Lâm Huyền lấy một miếng đan dược khử độc từ trong nguyên giới, đưa cho Công Tử.
Tiếp theo bọn họ phải đối mặt với độc sư, phải có chuẩn bị tất yếu.
Về phần hắn? Vô Cấu Nguyên Khí chính là thuốc giải độc tốt nhất.
Sau khi đi vào đây, Lâm Huyền mới phát hiện nơi đây rộng lớn tới cỡ nào.
Tuy mới vào cửa động chỉ cao tới đầu người, nhưng càng đi vào thì không gian bên trong càng rộng lớn hơn.
“Xem ra thời gian mà chúng ẩn nấp ở đây không hề ngắn.”
Công Tử thấp giọng nói.
“Phải đào ra một không gian ngầm lớn như vậy, tuyệt đối không phải chuyện năm ngày mười bữa là có thể xong.”
Lâm Huyền gật đầu, kiểm tra vách tường rồi đứng lên.
Không gian bên trong hẳn là mới được kiến tạo gần đây, bùn đất và đá sỏi cũng đều còn mới.
Nhưng ngoại trừ đường hầm thì tất cả trông khá cũ kỹ.
Càng đi, xung quanh càng sáng sủa.
Nhìn qua chỗ này, càng giống một cung điện dưới lòng đất hơn.
Thậm chí Lâm Huyền còn hoài nghi, nơi này vốn có di tích ngầm. Cho nên chúng mới tiến hành đào bới ở đây.
“Cùm cụp!”
Nhưng vào lúc này, Lâm Huyền bỗng nghe thấy một tiếng vang nhỏ ở lối vào trước mặt.
Sắc mặt hắn khẽ biến.
Có cơ quan!
Không nghĩ tới đám người độc điện kia đã bố trí sẵn cơ quan ở nơi này.
Đổi lại là người khác, cho dù phát hiện đường hầm ngầm này, chỉ sợ cũng sẽ bị cơ quan này hại chết.
“Cẩn thận một chút.”
Lâm Huyền nói với Công Tử, ý bảo hắn tạm thời dừng lại.
Đối với võ giả đạt tới cảnh giới Hóa Nguyên mà nói, những cơ quan bình thường quả thật không tác dụng quá nhiều.
Nhưng nếu bố trí cơ quan là một khôi lỗi sư cấp bốn thì khả năng sẽ hoàn toàn khác.
Nếu gặp cơ quan do khôi lỗi sư cấp bốn bố trí, cho dù là võ giả đạt cảnh giới Hóa Nguyên cũng sẽ gặp nguy hiểm tới mạng sống.
Lâm Huyền tiến lên, cẩn thận tra xét trên vách tường.
Đối thủ là độc sư, hắn không dám sơ sẩy dù chỉ một chút.
Không kiểm tra thật còn không sao, vừa kiểm tra xong, hắn liền bị dọa sợ.
Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, thế nhưng hắn lại tìm ra không dưới mười cơ quan.
Tuy rằng không có cơ quan cấp bốn, nhưng số lượng cơ quan bẫy rập nhiều như vậy, nếu đồng thời đụng phải thì uy lực không hề kém với cơ quan cấp bốn.
Tra xét một lúc, xác nhận không còn cơ quan khác nữa, lúc này Lâm Huyền mới tiến hành dỡ bỏ.
Sau một phen bận rộn, hắn đã phá hủy xong toàn bộ cơ quan ở đây.
“Ngươi hiểu cả khôi lỗi sư thuật sao?”
Trên mặt Công Tử tràn đầy vẻ kinh ngạc.
Lâm Huyền cũng không giải thích quá nhiều.
“Tu luyện vì sở thích cá nhân thôi.”
“Sở thích cá nhân?”
Khôi lỗi sư cấp ba cũng tự nói mình là sở thích cá nhân thôi, vậy những khôi lỗi sư chân chính kia sống thế nào được.
Nhưng hắn cũng không nói những lời này ra ngoài miệng.
“Khôi lỗi sư, dược sư, đan sư, ngươi thật sự thâm tàng bất lộ đó.”
Công Tử cười cười.
Lâm Huyền không để ý đến hắn, tiếp tục dẫn đường ở phía trước.
Không lâu sau hắn lại gặp cơ quan khác.
Đi hết được đường hầm này, số cơ quan hắn đã tháo dỡ không dưới ba mươi cái.
“Chỉ sợ số người ở nơi này thật sự không ít đâu.”
Lâm Huyền lẩm bẩm.
Dễ dàng phá hư bẫy sắt nhọn.
Thời gian dỡ bỏ những cơ quan này của hắn cũng không dài.
Nhưng nếu phải bố trí đống này lại, không có ba hay bốn khôi lỗi sư thì không làm được.
Trong đó có những cơ quan cần nhiều người hợp tác mới có thể làm được.
Tiếp tục đi tiếp, cuối cùng cũng tới cuối đường hầm.
Đây là một tòa điện, xung quanh nó còn có không ít phòng ốc.
“Kia hẳn là nơi chúng tiến hành thí nghiệm.”
Công Tử mở miệng nói.
“Để ta đi phá hủy chúng!”
Mặc kệ nơi này có độc sư hay không, chỉ cần phá nát thành quả nghiên cứu của chúng. Trong thời gian ngắn sẽ không còn uy hiếp gì nữa.
Đến lúc, tiêu diệt sạch đám độc sư này cũng sẽ trở nên dễ dàng.
Nhưng ở ngay phía sau, đột nhiên có một lão giả đi tới.
“Dám đột nhập vào đây, ta thấy các ngươi chán sống rồi!”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất