Độc sư!
Lâm Huyền khẽ nheo mắt.
Nếu đối phương không trốn, vậy là tốt nhất.
Giết người còn đơn giản hơn phải phá cơ quan bẫy nhiều.
“Ngươi tu luyện tà ma ngoại đạo, không thể tha thứ!”
Công Tử khẽ quát một tiếng, nhẹ nhàng bay lên phía trước.
Thật nhanh!
Lâm Huyền đứng đó cũng bị tốc độ của Công Tử khiến sợ ngây người.
Hắn vốn ở phía sau Lâm Huyền, nhưng trong nháy mắt đã vọt tới bên cạnh tên độc sư kia.
Loại tốc độ kinh khủng này khiến Lâm Huyền cảm thấy thực khiếp sợ.
Thử nghĩ một chút, nếu hắn tấn công mình thì sẽ ra sao?
Lâm Huyền trầm ngâm một lúc lâu, lại ngoài ý muốn phát hiện ra một tên khác.
Ngay khi quyết đấu, hắn có Thần Đạo Bộ Pháp, tất nhiên sẽ không rơi vào thế hạ phong.
Nhưng nếu Công Tử âm thầm đánh lén, thì ngay cả cơ hội để hắn có thể thi triển Thần Đạo Bộ Pháp cũng không có.
Độc sư kia cũng bị hoảng sợ, lập tức lấy ra một túi tiền, nhưng hướng về phía Công Tử.
“Bốp!”
Quạt xếp trong tay Công Tử vung lên, đánh bay chiếc túi sang bên cạnh.
Đối mặt với độc sư khiến hắn không dám lơ là. Trong túi này tất nhiên có vật kịch độc.
Ai cũng không nghĩ tới, lúc túi kia rơi xuống đất khiến mặt đất dần nứt ra.
Một màn khói dày đặc lan ra, bao vây Công Tử ở trong đó.
Xem chừng màn sương kia không hề có ý định dừng lan ra xung quang.
“Màn sương này… hình như không có độc.”
Lâm Huyền bỗng cảm thấy có chút nghi ngờ.
Mới đầu, suy nghĩ của hắn cũng giống Công Tử.
Nếu tên độc sư kia ném ra một cái túi tiền, hẳn trong đó sẽ là ám khí đòi mạng.
Nhưng đợi màn sương tản mát đi một lúc, hắn vẫn không nhận thấy có gì nguy hiểm.
Tuy rằng làn sương màu xanh nhìn qua khiến người ta cảm thấy không được thoải mái, nhưng đồng thời khiến người ta cảm thấy thần thanh khí sảng, tinh thần sảng khoái.
Lâm Huyền xác nhận mất một lúc, màn sương này chính xác là không có hại.
Điều này khiến hắn cảm thấy rất nghi ngờ.
Chẳng lẽ tên độc sư kia bị dọa ngốc?
“Không đúng!”
Lâm Huyền đột nhiên thay đổi sắc mặt.
Hắn đột nhiên nghĩ ra, phương thức chiến đấu của độc sư và võ giả vốn đã vô cùng khác biệt.
Độc sư không thể so quyền cước được, cơ thể chúng cũng không có sức chiến đấu.
Nhưng bọn chúng lại có vô số thứ kỳ quái này kia.
Sức mạnh của Cuồng Nhẫn tăng lên rất nhiều, như đã dùng một loại thuốc nào đó, rất có thể là chất độc mà độc sư đưa hắn.
Còn có yêu thú trong Bích Ngọc Lâm này, hiển nhiên cũng do tác dụng của dược vật khiến chúng bị kích thích năng lượng trong cơ thể.
Giữa màn sương khói màu xanh đột nhiên xuất hiện hai điểm sáng màu vàng.
Điểm sáng kia còn không ngừng lan rộng, ngày càng giống như hai cái đèn lồng.
“Cẩn thận!”
Lâm Huyền lập tức la lớn.
Hai cái “đèn lồng” kia khiến hắn có thể cảm nhận được một loạt hơi thở vô cùng nguy hiểm.
“Hiện giờ mới biết sợ sao? Không phải là đã quá muộn rồi à?”
Độc sư cười một cách độc ác.
Lâm Huyền ở phía sau không có tâm trạng quản hắn.
Tạo vật của độc sư còn nguy hiểm hơn hắn gấp trăm ngàn lần.
Màn sương chậm rãi tan đi, lộ ra dáng vẻ của hai chiếc “đèn lồng”.
Kia là một con mãng xà cực lớn. Hai quầng sáng màu vàng phát ra từ đôi mắt tam giác cực hung ác của nó.
“Để cho các ngươi chơi với Tiểu Hoàng một chút đi.”
Độc sư cười lạnh nói.
Công Tử nhíu mày, nhìn về phía con mãng xà kia.
Con mãng xà này có thể tạo cho hắn áp lực cực lớn như vậy, tuyệt đối không phải là yêu thú đạt tới cảnh giới Hóa Nguyên.
Trên cả Hóa Nguyên!
Suy nghĩ trong đầu của Công Tử dần dần rõ ràng, nhanh chóng rút lui.
Thủ đoạn của độc sư quả thật khiến kẻ khác sợ hãi, vậy mà lại có thể khiến một con yêu thú cảnh giới Hóa Nguyên tăng lên cảnh giới cao hơn nữa.
Đồng thời trong mắt hắn cũng lóe lên ánh sáng mãnh liệt.
Nếu mình có thể hạ được loại dược vật này, phải chăng cũng có thể đạt tới cảnh giới thứ tư?
Suy nghĩ này trong đầu hắn chợt lóe lên rồi nhanh chóng biến mất.
Mãng xà kia đã sắp xông lên, nó phun phì phì, rít lên khiến da đầu tê dại.
Mạnh mẽ như Công Tử, lúc này cũng không dám làm liều.
Lúc ở Hóa Nguyên cấp sáu cấp bảy, hắn cũng đã từng vượt cấp mà chiến đấu.
Nhưng dùng thực lực của võ giả Hóa Nguyên cấp chín để chiến đấu với một con yêu thú cự mãng đạt cảnh giới Hóa Nguyên cấp bốn thì càng không có khả năng thành công.
Lâm Huyền tiến lên, cùng sóng vai chiến đấu với Công Tử.
“Ta sẽ giữ chân nó, ngươi nhân cơ hội giết chết nó.”
Lâm Huyền mở miệng nói.
Công Tử gật đầu.
Tuy rằng hai người chưa bao giờ hợp tác chung, nhưng biểu hiện lúc này lại ăn ý mười phần.
Bên này Lâm Huyền vừa xông lên, Công Tử nhanh chóng bọc đánh ở phía sau, nhắm đến mãng xà kia.
Thân pháp của hắn vốn vô cùng linh động uyển chuyển, lúc này lại dùng để đánh lén, tất nhiên là hợp vô cùng.
Còn về phần Lâm Huyền?
Lâm Huyền đủ cảm thấy tin tưởng với sức mạnh của chính mình, mặc dù con yêu thú này đã hơn cả cảnh giới Hóa Nguyên, trong thời gian ngắn hắn cũng không thể cam đoan được liệu mình có rơi vào thế hạ phong hay không.
Đuôi của con mãng xà giống như một chiếc roi cực lớn quật về phía Lâm Huyền.
Đạo Thần Công Pháp sử dụng tới cực hạn, nguyên khí trong người của Lâm Huyền đang không ngừng sôi trào.
Khi cái đuôi kia sắp chạm tới Lâm Huyền, hắn gầm nhẹ một tiếng, mạnh mẽ dùng thân thủ bắt lấy cái đuôi.
“Cẩn thận một chút!”
Công Tử ở bên cạnh vội vàng nhắc nhở.
Cái gì gọi là đánh rắn thì đánh đập đầu, đánh ba tấc.
Lúc này, Lâm Huyền bắt lấy cái đuôi của mãng xà, nhưng không thật sự khống chế nó trong tay.
Mãng xà bị chọc giận, tất nhiên điên tiết lên tấn công Lâm Huyền.
Nhưng nó không biết đây chính là mục đích của Lâm Huyền.
Mãng xà này đã đạt tới cảnh giới Hóa Nguyên siêu việt, dù dùng thực lực của hắn cũng khó lòng mà khống chế.
Một khi đã như vậy, đơn giản thôi, Lâm Huyền sẽ không khống chế nó.
Khiến cho mãng xà chủ động công kích mình, cũng có thể đạt được hiệu quả tương đương.
Quả nhiên trong nháy mắt Lâm Huyền bắt lấy nó, cơ thể của con mãng xà đã bị quấn lại đây.
“Khè khè!”
Mãng xà thè lưỡi, một luồng tanh khô ập vào mặt.
Đến hiện giờ, Công Tử vẫn chưa rõ Lâm Huyền muốn làm gì?
Hắn có lòng khuyên can Lâm Huyền nhưng lại không có cơ hội.
Nếu hắn không thể chém giết con cự mãng này, chờ tới lúc Lâm Huyền mất sức sẽ bị con cự mãng này tấn công.
“Rầm!”
Quạt Kiếm trong tay hắn vút lên, định chém qua đầu của mãng xà.
Bị quạt giấy trắng kèm theo nguyên khí chém vào, thậm chí còn mang theo uy lực mạnh mẽ.
Mặc kệ con cự mãng này lớn cỡ nào đi nữa, chỉ cần bị quạt xếp tấn công tới vị trí trí mạng kia thì cũng rất khó sống.
Đây chính là đang đấu tốc độ.
Nếu tốc độ của Công Tử chậm hơn cự mãng, như vậy không nghi ngờ gì, Lâm Huyền sẽ phải chết!
Độc sư ở bên cạnh nở nụ cười bệnh hoạn.
“Chết đi, cả hai ngươi đều phải chôn xác ở đây!”
Tinh quang trong mắt Công Tử chợt lóe, đột nhiên tăng tốc, vọt lên trên người cự mãng.
“Phì phì.”
Cây quạt trắng hung hăng chém xuống, giống như một cây thiên đao, đâm sâu vào trong cơ thể của cự mãng.
Nhất thời có tia máu bắn ra, thân thể mềm yếu của cự mãng ngã xuống, nhưng răng nanh của nó vẫn bay về phía Lâm Huyền.
“Hỏng rồi!”
Sắc mặt của Công Tử đại biến.
Con cự mãng này có cực độc, võ giả Hóa Nguyên tuyệt đối không để chống đỡ nổi.
Tên độc sư kia càng thêm hưng phấn, mặt mày tươi tỉnh, kích động nhìn về phía Lâm Huyền.
“Bụp”
Răng nanh rơi xuống phát ra một tiếng vang nhỏ.
Nhưng cảnh tượng trước mắt lại khác xa suy đoán của họ.
“Cái này… Đây là chuyện gì?”
Hắn rất thông minh, không đợi hai người kia kịp phản ứng, thân thể nhanh chóng xoay sang vách tường bên cạnh.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất