“Đây không phải nơi để nói chuyện, chúng ta đi ra ngoài rồi nói.” 

             Người áo trắng nọ nói. 

             Lâm Huyền gật gật đầu. 

             Đám yêu thú này đáng lẽ đã bị hắn đánh chết, nhưng ai ngờ càng ngày chúng lại xuất hiện càng nhiều hơn. 

             Thủ đoạn của tên độc sư này quả thật quá quỷ dị. Chỉ cần vô ý một chút, hẳn Lâm Huyền đã bị trúng chiêu. 

             Hai người tránh đến xa xa, xác nhận không có yêu thú đuổi theo mới dừng lại. 

             Lâm Huyền nhìn kỹ người áo trắng nọ một lần nữa, hắn muốn suy nghĩ kỹ xem vì sao mình lại cảm thấy người này có chút quen thuộc. 

             Áo trắng không nhiễm bụi trần, quạt xếp khiến lòng người xao xuyến. 

             Đây là tư liệu do bách sự thông ghi chép lại. 

             “Ta nên xưng hô thế nào?” 

             Lâm Huyền mở miệng, muốn xác nhận suy đoán của mình. 

             Người áo trắng khẽ vung cây quạt xếp. 

             “Võ giả thẻ cam của Tiêu Dao Lâu, người ngoài thường gọi là Công Tử.” 

             Quả nhiên là hắn! 

             Lúc Lâm Huyền khiêu chiến, Công Tử nói phải đợi một tháng mới có thể nghênh chiến. 

             Vốn tất cả mọi người đều cho rằng Công Tử đang ở rất xa, không nghĩ tới hắn lại đang ở thành Húc Nhật. 

             “Võ giả thẻ cam của Tiêu Dao Lâu, Lâm Huyền.” 

             Lâm Huyền chắp tay, tự giới thiệu. 

             Giọng hắn trầm xuống, Công Tử khẽ đảo mắt. 

             “Có phải võ giả thẻ cam đã khiêu chiến với ta không.” 

             Công Tử cười hiền. 

             “Ngươi rất mạnh, nghe nói ngươi đánh bại được Kẻ Điên? Ta rất chờ mong trận chiến với ngươi đấy.” 

             Lâm Huyền khiêm tốn hai câu. 

             Tên Công Tử này ở trong lời đồn của mọi người, là một tên “công tử” đích thực. 

             Nói chuyện với hắn khiến cho người ta cảm thấy ấm áp như có gió xuân vờn quanh vậy. 

             “Nếu ngươi đang ở đây, vì sao lại không ứng chiến?” 

             Lâm Huyền nghi ngờ hỏi. 

             Thời gian một tháng có thể thay đổi được rất nhiều thứ, thậm chí là xoay đổi cả chiến cuộc. 

             Tỷ như, nếu Lâm Huyền chiến đấu với Kẻ Điên kia trước một tháng thì rất khó nói rõ được ai mới là người chiến thắng. 

             Công Tử dời ngày đấu võ, chỉ sợ sâu trong đó còn có nguyên nhân khác. 

             “Là vì Bích Ngọc Lâm này.” 

             Công Tử mở miệng nói. 

             “Liễu trưởng lão nghi ngờ người Độc điện nảy sinh tâm tư với Bí Cảnh Thần Thụ, nên cho ta tới đây điều tra.” 

             “Ta đã điều tra ở đây một tháng, cuối cùng cũng xác định được nơi ở của tên độc sư kia.” 

             Lâm Huyền nhíu mày, xem ra mình đã đoán đúng. 

             Bí Cảnh Thần Thụ mở ra, tất nhiên sẽ dẫn đến vô số kẻ khác. 

             Về phần người đi vào Bí Cảnh Thần Thụ cuối cùng là ai, chỉ sợ không phải là người mà Tiêu Dao Lâu có thể khống chế. 

             “Vì vậy nên trận chiến của ta và ngươi phải hoãn lại, chuyện này còn mong ngươi hãy thứ lỗi cho ta.” 

             Công Tử vậy mà lại cúi đầu trước Lâm Huyền. 

             Việc này khiến Lâm Huyền cảm thấy thật ngượng ngùng. 

             “Bọn họ ẩn núp trong Bích Ngọc Lâm này có ý đồ gì vậy?” 

             Lâm Huyền mở miệng hỏi. 

             “Như ngươi đã thấy, bọn chúng nghiên cứu một loại thuốc để có thể điều khiển được yêu thú.” 

             “Ngươi xem, hiện giờ vẫn chỉ điều khiển được những con yêu thú đơn giản. Nếu biện pháp này của chúng thành công, thì Bí Cảnh Thần Thụ kia sẽ…” 

             Tuy Công Tử không nói hết câu, nhưng Lâm Huyền đã hiểu rõ ràng. 

             Nếu bọn chúng có thể điều khiển hoàn toàn được yêu thú, thì Bí Cảnh Thần Thụ kia sẽ thành sân nhà của Độc điện. 

             Chỉ mỗi yêu thú không phải là mối đe dọa đối với võ giả. Huống chi, lần này thăm dò Bí Cảnh Thần Thụ là ba võ giả thẻ đỏ đứng đầu. 

             Cho dù là mãnh thú siêu việt cảnh giới Hóa Nguyên đi vào, chỉ sợ cũng phải chịu chết. 

             Nhưng nếu là một lượng lớn yêu thú? 

             Lượng lớn yêu thú cảnh giới Hóa Nguyên xuất hiện cùng lúc. Mặc kệ là võ giả của Tiêu Dao Lâu hay là tà tu thì ở trong đó cũng đều không gặp lợi gì. 

             Thậm chí còn chôn xác chính mình ở đó. 

             Nghĩ tới đây, ngay cả Lâm Huyền cũng không khỏi rùng mình. 

             Đúng là hắn rất mạnh, nhưng nếu gặp phải đàn thú như vậy thì cũng vẫn khó xoay sở. Nếu hắn muốn bo bo giữ mình, cũng không phải là không có khả năng. 

             “Bọn họ tiến triển thế nào rồi?” 

             Lâm Huyền lập tức mở miệng hỏi. 

             Nếu quả thực người của Độc điện có thể nắm trong tay nhiều mãnh thú như vậy, hắn cũng không nhất thiết phải tham gia cướp đoạt. 

             Có rất nhiều yêu thú đạt tới cảnh giới Hóa Nguyên, dễ dàng tiêu diệt võ giả loài người. 

             “Vẫn chưa thành công.” 

             Công Tử lắc đầu. 

             Bọn chúng có thể đồng thời khống chế số lượng rất ít yêu thú, như vừa nãy cũng chỉ có thể là xem cho biết thôi. 

             “Tuy rằng bọn chúng có thể dùng tễ thuốc để kích thích yêu thú, khiến cho yêu thú có được sức mạnh kinh người.” 

             “Nhưng lại không có con nào đạt tới cảnh giới Hóa Nguyên.” 

             Nghe hắn nói như vậy, trong lòng Lâm Huyền cảm thấy kiên định hơn một chút. 

             Chỉ cần cục diện còn lại vẫn nắm trong tay thì hắn tạm thời không cần phải lo lắng chuyện kia. 

             “Loại tễ thuốc này rất đặc biệt, ta điều tra âm thầm một tháng mới biết rõ được chúng cần những gì.” 

             “Phương pháp chế tạo tễ thuốc ta không biết, nhưng quan trọng nhất là Bách Độc Thiềm” 

             “Bách Độc Thiềm?” 

             Lâm Huyền lập tức tìm đọc một phen. 

             Bách Độc Thiềm là yêu thú cảnh giới Hóa Nguyên cấp thứ chín. 

             Nhưng thực lực của loại yêu thú này không mạnh, thậm chí cả yêu thú của cảnh giới cũng không đánh lại. 

             Sở dĩ nó đặc biệt như vậy là vì sự bài tiết vật. 

             Bách Độc Thiềm có thể cho ra một loại đồ vật kỳ lạ, có tác dụng gây ảo giác. 

             Cho dù là võ giả hay yêu thú cảnh giới Hóa Nguyên cũng không thể chống cự. 

             Xem ra việc độc sư có thể khống chế mãnh thú, hẳn là dựa vào nọc độc của Bách Độc Thiềm. 

             Phía dưới vẫn còn một hàng đánh dấu, Bách Độc Thiềm này vô cùng ít gặp, ngày thường rất khó thấy. 

             “Bách Độc Thiềm hẳn là rất khó kiếm, chẳng lẽ chúng đã tìm được?” 

             Lâm Huyền mở miệng hỏi. 

             Công Tử khẽ gật đầu coi như trả lời. 

             “Không biết bọn họ tìm đâu ra được hơn trăm con Bách Độc Thiềm. Nếu ta và ngươi có thể hợp lực đánh chết chúng thì trong thời gian ngắn rất khó kiếm lại đủ số.” 

             Lời nói lúc này như thể đã gom Lâm Huyền lại thành đồng đội của mình. 

             Lâm Huyền trầm ngâm một lát, tiêu diệt tà võ và độc sư là trách nhiệm của mỗi một võ giả, tất nhiên hắn sẽ không từ chối. 

             “Được, vậy chúng ta mau đi đánh chết chúng.” 

             Lâm Huyền gật đầu đồng ý. 

             “Ngươi có biết đám Bách Độc Thiềm kia ở đâu không?” 

             Công Tử gật gật đầu rồi lại lắc đầu. 

             “Vẫn chỉ là suy đoán thôi.” 

             “Ta ở trong Bích Ngọc Lâm đã từng gặp qua một con Bách Độc Thiềm.” 

             “Nhưng lúc ấy đã lại không để tâm chuyện này, bỏ lỡ thời điểm tốt nhất để đánh chết nó.” 

             Thời điểm nói chuyện, trên mặt hắn lộ rõ vẻ ảo não. 

             Lâm Huyền lại không cho là đúng. 

             Chỉ cần xác nhận lại Bách Độc Thiềm ngay trong Bích Ngọc Lâm, dù là đánh chết nó cũng không phải chuyện khó khăn gì. 

             Bích Ngọc Lâm này lớn như vậy, tên độc sư kia có thể chạy đi đâu chứ? 

             “Nhưng mà, trong lúc vô tình ta đã phát hiện được hang ổ của bọn độc sư kia.” 

             Công Tử đột nhiên nói như vậy. 

             “Có lẽ hai người chúng ta có thể đi thử vận may xem sao.” 

             Nghe hắn nói vậy, hai mắt Lâm Huyền cũng sáng ngời. 

             Nếu có thể đánh chết toàn bộ bọn độc sư này, thì không cần phải khổ sở đi tìm kiếm lũ Bách Độc Thiềm kia nữa. 

eyJpdiI6IlJLZEpwU25ROHlkVDNcL0d1cld6WmNnPT0iLCJ2YWx1ZSI6InNDSVc3VHZsUVk0ZUE1SDlONVwvVFwvSFlSR0JRN3N1ejk4MDVvVDc2QjNwNUhNandxNUkrSWtKRytzeG9SdDhQcUR6UXRYZ1ZSektsaE40dzJoUG5YRVZtUlppbmFUb2tWWm9UTEZTVk1UZ1R0c0RLSmU0YUhPR1JMNVZJT090WEsrcnJVZ0hobWNZUldSN2VMR3RGb0ljMzBNSDFZOVA1Y3Ayd3pId3VhYUVmQ21oQmJVMlwvcDljd2NIUXRCTVJkSXpCa1luT29YdU0rOXZ6b0hrWm5iZzgycEdISTZPSExSQVwvaVZLZ1VQc0ZweXFucFVrN3RrMEZOVXJweTB4VUtiRGpZVHMxUDQyODloUUZIOWVoWm1FM25wRHRKSDd2bFowUkxQTzUybm13Yz0iLCJtYWMiOiJiNzM0NTNjYmM0ZDhmYzM1MzFlY2EzMDdjNmEzNDdjYjNlNWQyN2M0NWQ4ZDE4YzIzZGIzODgxN2Q4YTJkYTEzIn0=
eyJpdiI6IktSYnVyMFhmVGZwZ1RtOGx2Y1hvRFE9PSIsInZhbHVlIjoiSkxJUk0xZEoxOUprTit5YkpIWE1QRGNUc2c2elNHSkVJK2RqeFlsRjVYNGNOMjR1OGgxUUNPbFVRWkhNNlQrWTVZZTYwTzFQZyt1dnpjckdnakl0eUplNkhTVDFlaEFNdG40dUFYS21GZTJybEw2eWJXZ3pvMTRYVUpCYVE4MHFhQWFNcVkwMlZOM2lRR2NVRkFueHhDOWNcL3JKRmxIUW1ZWGp1dHg3YnBqZzVScDJCdWRWUGpkZjhYamhuTWtHSXJlNWRCOE10czhQQ1ZST1VlQ1dwb2JXTVdDdlNxM2twWFFxVEhoUjRScUtxUEhjdFhYc0psMHF1bEpEbWt2VitWb0NuYkdYcnM0dzJMWTZUc0IzZVwveDlDREJ0NndaajB0cWNzQ0g5Q3ZpWWM4R1FiT1MrSjlCUEpONjJtS3dBTTdjdE96MFVjXC9Lb2luMmhiR0pvUEdBPT0iLCJtYWMiOiI1NDc4NmMxZTBiMTM2YjVjM2QwZWJiODQyYjI3NGRkYWEyMjkxZDFlODQ4ZjJhODhjMGY3NDlhYzUwYTVjMzQzIn0=

             Nói không chừng bọn họ còn có thể gặp nguy hiểm.

Ads
';
Advertisement
x