Dưới ánh mắt khinh thường của những người xung quanh Thẩm An Ngưng nhếch nhác thê thảm rời khỏi bệnh viện. 

Khó khăn lắm mới về đến nhà vừa bước vào cửa thì nhìn thấy mẹ cô ta Lâm Thục Dao ngồi ở sofa phòng khách khóc. 

Lâm Thục Dao cũng biết chuyện Thẩm An Ngưng với Tống Tử Dụ lên hot search, đó là đứa con gái do bà ta sinh ra nên Lâm Thục Dao không cần nghĩ cũng biết Thẩm An Ngưng nhất định là muốn hại Du Giai Ý nhưng kết quả lại khiến bản thân dính vào. 

Không chỉ khiến bản thân cô ta dính vào mà còn khiến ba cô ta và người bên trên ba cô ta dính vào nếu không thì tại sao Diệp Văn và Phó Quân Hạo lại ra tay nhanh như vậy không để họ kịp phản ứng đã trực tiếp ra tay. 

Lâm Thục Dao tức giận đứng dậy tát Thẩm An Ngưng một cái thật mạnh và mắng: "Con còn có mặt mũi quay lại!" 

Sau khi đánh xong Lâm Thục Dao lại tuyệt vọng ngã xuống sofa ôm mặt khóc lớn. 

Chuyện đã như vậy bà ta đánh cô ta thì cũng có tác dụng gì? 

Thẩm gia bọn họ cũng đã xong rồi! 

Thẩm An Ngưng vốn đã sắp suy sụp vì bị Tống Tử Dụ giày vò, Lâm Thục Dao lại tát cô ta một cái khiến cô ta ngã mạnh xuống đất và đau tới mức ngay lập tức bật khóc. 

Thẩm An Ngưng lớn như vậy rồi mà còn chưa bị Thẩm Quốc Hùng và Lâm Thục Dao đánh qua cô ta đột nhiên uất ức đến phát điên. 

Cô ta ngồi dưới đất ôm mặt nói lớn với Lâm Thục Dao: "Mẹ tức giận với con thì có tác dụng gì?" 

"Còn không phải là do bản thân các người không sạch sẽ nếu không ba con bị đưa đi thì có sao?" 

"Con.." Lâm Thục Dao bị Thẩm An Ngưng làm tức đến run cả người, chỉ vào cô ta rất lâu mà không nói được câu nào, cuối cùng chỉ có thể tiếp tục khóc. 

Thẩm An Ngưng cũng sụp đổ ngồi dưới đất lớn tiếng khóc. 

Hai mẹ con đều trút hết ra, sau cùng vẫn là Thẩm An Ngưng nói chuyện với Lâm Thục Dao trước: "Hay là mẹ gọi điện cho Đổng Thư Nhã để bà ta giúp đỡ xin Phó Quân Hạo đừng để ba con ngồi tù" 

Mấu chốt của việc này vẫn là nằm ở Phó Quân Hạo chỉ cần Phó Quân Hạo buông tay thì ba cô ta sẽ bình an vô sự. 

Lâm Thục Dao lau nước mắt nói: "Mấy ngày trước ba con đã vạch trần chuyện cũ của bà ta và Phó Thanh Trung con nghĩ bà ta sẽ giúp chúng ta?" 

"Nhưng chẳng phải bây giờ chúng ta chỉ có một con đường này thôi sao?" Thẩm An Ngưng đương nhiên biết chuyện này và cũng biết rằng Đổng Thư Nhã chưa chắc sẽ giúp nhưng bọn họ cũng chỉ có thể thử. 

Lâm Thục Dao nghĩ lại cảm thấy Thẩm An Ngưng nói không sai, chỉ cần có một tia hi vọng thì bà ta cũng nên thử. 

Hơn nữa bà ta nghĩ rằng mấy năm nay quan hệ giữa bà ta và Đổng Thư Nhã cũng không tồi, Đổng Thư Nhã lại có thể thật sự thấy chết không cứu? 

Nghĩ đến đây Lâm Thục Dao lấy thoại ra gọi điện cho Đổng Thư Nhã nhưng giọng điệu xa lạ lại khiến tim bà ta cảm thấy ớn lạnh. 

Nhưng bà ta vẫn kiên trì nói: "Thư Nhã, việc của nhà tôi chắc hẳn bà cũng biết, bà xem có thể giúp chúng tôi nói với Phó Quân Hạo một câu để cậu ta giơ cao đánh khẽ tha cho lão Thẩm nhà chúng tôi." 

Đổng Thư Nhã cười một cách lạnh lùng trong điện thoại: "Lúc mà bà với Thẩm Quốc Hùng hại tôi tại sao lại không nghĩ đến việc giơ cao đánh khẽ một chút?" 

Lâm Thục Dao nghẹn ngào sau đó nhanh chóng nghẹn ngào nói: "Đều do chúng tôi có lỗi với bà, lúc lão Thẩm nói muốn làm như vậy tôi đã cố gắng ngăn cản ông ấy, chẳng phải tôi cũng không có quyền lên tiếng sao?" 

Đổng Thư Nhã lấy lời nói của bà ta để khịa bà ta: "Bà ở trước mặt Thẩm Quốc Hùng không có quyền lên tiếng, tôi chẳng phải ở trước mặt Quân Hạo cũng không có quyền lên tiếng sao, nếu như Quân Hạo nghe lời tôi thì chuyện cũng không phát triển đến ngày hôm nay" 

Đổng Thư Nhã nói xong lại nói thêm một câu: "Con gái bà không phải ngủ với cái tên họ Tống đó sao, các người đi tìm cậu ta mà nhờ giúp đỡ" 

Lâm Thục Dao có thể nhìn ra Đổng Thư Nhã đang cười trên nỗi đau khổ của người khác khiến bà ta tức đến mức một lúc không nói được câu nào. 

Cuối cùng bà ta khóc lên: "Thư Nhã, tôi xin bà, nể tình chị em của chúng ta mấy năm nay bà hãy cứu chúng tôi, bà cũng không phải không biết không có lão Thẩm thì mẹ con chúng tôi không sống được." 

"Ai chị em với bà?" Đổng Thư Nhã chua ngoa nói: "Hay là bà coi tôi là chị em với bà? Sợ là bà chỉ coi tôi là cây ATM của bà thôi chứ gì?" 

Đổng Thư Nhã cũng trở nên kích động nói: "Lâm Thục Dao, những năm nay có chuyện gì là tôi không nịnh bà? Mẫu túi mới nhất, mẫu quần áo mới nhất lần nào cũng đợi tôi mua tặng cho bà?" 

"Còn có vài căn nhà, xe đều là do tôi tặng cho các người nhưng các người đối xử với tôi như thế nào?" 

"Các người nghĩ tôi không dám đắc tội với các người nên liều mạng mà bóc lột tôi, bây giờ bà nói tình chị em với tôi? Bà không biết xấu hổ sao?" 

"Các người không sống được thì các người đi chết đi!" Đổng Thư Nhã từ trước đến nay đều không phải là người rộng lượng, bây giờ nhớ lại những năm nay bản thân đã phải nuốt giận trước mặt Thẩm Quốc Hùng và Lâm Thục Dao liền nói những lời cay độc. 

Lâm Thục Dao nghe thấy Đổng Thư Nhã tàn nhẫn nói để họ chết thì cũng tức đến run cả người, hét lên trong điện thoại: "Đổng Thư Nhã!" 

Đổng Thư Nhã cúp điện thoại mà không nói lời nào. 

Thẩm Quốc Hùng sụp đổ, Lâm Thục Dao bây giờ ở trước mặt bà cũng phải phục tùng, bà ấy vừa mắng Lâm Thục Dao thì nỗi tức giận trong lòng bà ấy cũng được trút ra. 

Suốt những năm qua bà ấy luôn bị Lâm Thục Dao và Thẩm Quốc Hùng nắm thóp, bà ấy dè dặt tiếp xúc với họ bằng nụ cười vì sợ họ sẽ vạch trần việc xấu của bà ấy với Phó Thanh Trung. 

Bây giờ bà ấy có thể nở mày nở mặt một lần làm sao có thể giúp Lâm Thục Dao, bà ấy hận không thể khiến nhà Thẩm Quốc Hùng chết không yên lành. 

Lâm Thục Dao bị Đổng Thư Nhã làm cho tức đến ném điện thoại sang một bên, ôm mặt khóc lớn. 

Thẩm An Ngưng cũng nghe thấy toàn bộ cuộc trò chuyện giữa Lâm Thục Dao với Đổng Thư Nhã, khuôn mặt cô ta cũng trở nên tái nhợt. 

Bây giờ bọn họ phải làm sao? 

Không có ba mẹ thì cô gần như không có khả năng kiếm sống. 

Cô ta từng trong giới giải trí nhưng với danh tiếng hiện tại thì giới giải trí căn bản không dung nạp được cô ta, nếu như cô ta đóng phim thì cũng không có ai dùng cô ta. 

Còn công ty của cô ta, trước đây cô ta tuyển rất nhiều người trong đó có rất nhiều người là dùng số tiền lớn để cướp về, bây giờ sắp không có sự hỗ trợ tài chính của ba cô ta chẳng lẽ công ty vừa thành lập liền phá sản? 

Đang lúc hai mẹ con khóc lóc tuyệt vọng thì bên ngoài lại có một nhóm người bước vào trong đó có một người mặt không biểu cảm rút giấy tờ tùy thân ra nói: "Chúng tôi là điều tra viên của phòng điều tra kinh tế đến để tiến hành thẩm định tài sản của Thẩm Quốc Hùng" 

Nói là thẩm định nhưng thực ra là đem những thứ đáng tiền của Thẩm Quốc Hùng tịch thu lại, đặc biệt là một số thư pháp và tranh cổ do Thẩm Quốc Hùng sưu tập, Lâm Thục Dao và Thẩm An Ngưng nhìn ngôi nhà lộn xộn thì sắc mặt đều tái nhợt ngã xuống đất. 

Theo ý của những người nói thì biệt thự mà họ đang ở cũng khó mà giữ được, những tài sản liên quan đến Thẩm Quốc Hùng cuối cùng đều bị tịch thu. 

eyJpdiI6IjA4WUdOZDUrMHNNR21QZnNmZDhLSVE9PSIsInZhbHVlIjoiNFIzc3R6bThCbWR2YXFsR05pbVVGTXFhN0NpMnlvbHYxQ1U1SHNIeUY2eTRRYkRsZUZ4M25QQUZhUTF1VWhXbXl5dkVYY3JLZWxhNlhtV2RWdDlGM2NzRnlvQmhOWWJ2TjNVZlwvOVhmUWZRWGdWVzBUVSttZTArOGI3SHZhcWxxQnFENnlod1FOVWJ0MlA5R3F6N2xFWTJwTVNvR1FGU3NOcHZQc3J2bDlnOEN5UDJYS1wvd1Z5TWVndkpPMzk0U0o4S1VMWTNsQ3FJRlJ0MDEwNEFlak9zajRaU1ZcL0JTK2l1RFhEdkdKelhYaXhnZVVYZWNIWmxcL3JuNWQzV3VNUmdCMzFMZENCNTJGeDM2YndOcVF5MWRkZFFRclwvWUNSaEZkNWNpRUNcL3JIRXlGSnNHVTV6S2c4Y2Q2eGpSeTBpUGYiLCJtYWMiOiJmNjgyMWEzZjgzYzcwYjFmZmYwNTdhNWJlMDExZTAwMjE5YTA2ZDExZGE3YjUxYTljZTQxYTRkODA0YTYzODYxIn0=
eyJpdiI6IitZa2ZjeDhVZnUrT3E2RFQ0YlMySWc9PSIsInZhbHVlIjoiS0RpcTZqd1FXczJWdVptbzIrcExUNDNmUDZndG1qSFVwd3VmOVA1T1N6eCt0NUhaU25xUHppcGxoMUtNZlwvNEF1a0pERzZSU1BOS01uZ1ZpU0NkRFwvRTVtOGp1S2F3d21ORXBIa3l6dkE5aURrM240eENRbEhtM0xPNHJjazhDUDlYNUxiaFlNQm5lUys0SEphd2ppd3Z2YjBxVHpKekNDUkVBXC9ZNlV5WlNZNDdQQ0xCVUpvTjRuZzMwYjJRYUdqckNWWHRJZnhNXC90XC9yTnp6clg3a2x1RFwvdWQzbFNwa0RkR0tPTkt1aWg1Tk9oMmNlb1Bhb0hXUjdWcjVya1dZRHl6NU1najZPVVVRSFBxNkJoSDZVVndRRzdMUzUrWnNtS2ZDd3VKSmp0TUJYY1VHQ2wxXC9LNlZGaldKOThldTZcLyIsIm1hYyI6ImJhMjVmNzFhZGQ4ZGE4YTE2NDVkM2EwZjZmOTA3MTMzYjIwZjA0M2RiNDZkODhkZjI4YTZmZWUwZjE1OTc0MWYifQ==

Hai tay cô ta không kiểm soát được mà run, cô ta bò dậy rút tay ra khỏi túi sau đó gọi cho Du Giai Ý với khuôn mặt tái nhợt.

Advertisement
x