Xoay người trở lại phòng bệnh Diệp Văn nghiêm túc hỏi con gái: "Bây giờ con với cậu ta.." 

Tâm trạng của Du Giai Ý cũng rất phức tạp cô không biết dùng từ gì để diễn tả mối quan hệ hiện tại của mình với Phó Quân Hạo. 

Ban đầu họ đơn thuần chỉ là mối quan hệ về thể xác nhưng hôm nay Phó Quân Hạo đã cứu cô ấy. 

Lúc Phó Quân Hạo đá tung cửa phòng lao về phía cô, khi anh bế cô đến bệnh viện khi anh luôn ở cạnh cô nắm lấy tay cô sao cô ấy một chút cảm giác cũng không có? 

Diệp Văn thấy cô ấy không nói gì nên ông không nhịn được mà cau mày nói: "Con không phải là nghĩ rằng ơn cứu mạng là nên lấy thân báo đáp, sau đó tái hôn với cậu ta đó chứ?" 

Du Giai Ý đột nhiên bật cười: "Ba, lời này của ba đáng sợ quá" 

Gì mà ơn cứu mạng là phải lấy thân báo đáp, bây giờ là thời đại nào rồi. 

Phó Quân Hạo đã cứu cô ấy, cô ấy thật sự rất cảm kích nhưng về chuyện hôn nhân vì cô ấy đã từng trải qua một lần nên cô cũng bớt bốc đồng hơn, sẽ không vì nhất thời cảm động mà đồng ý tái hôn với Phó Quân Hạo. 

Diệp Văn thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì tốt" 

Du Giai Ý có chút xúc động nói nhỏ với Diệp Văn: "Một ngày nào đó nếu con kết hôn lần nữa thì nhất định sẽ xin sự đồng ý của ba. Trước đây không có ai ở bên cạnh nói cho con biết người như thế nào là đáng để ở bên cạnh cả đời, con nghĩ là chỉ cần yêu bằng cả trái tim là được, ai biết được.." 

Du Giai Ý không cảm thấy buồn mà ngẩng mặt lên và nhìn Diệp Văn một cách ỷ lại: "Sau này ba giúp con kiểm tra, con tin là con sẽ hạnh phúc. 

Diệp Văn đỏ mắt vì lời nói của Du Giai Ý, đưa tay lên nhẹ nhàng xoa đầu cô: "Con gái ngoan" 

Hai cha con xúc động nhưng Phó Quân Hạo cầm bình nước đứng bên ngoài thì thấy rất đau lòng. 

Từ giọng điệu trong lời nói của Du Giai Ý có thể cảm nhận được ngày Du Giai Ý tái hôn với anh còn rất xa hoặc có thể nói bây giờ cô ấy không hề có ý định yêu đương kết hôn. 

Nếu không đã không nghĩ ra một thỏa thuận chỉ quan tâm đến thể xác mà không quan tâm đến tình cảm, anh ấy có thể nhìn ra cô ấy muốn ngủ với anh ấy chỉ để thỏa mãn nhu cầu sinh lý. 

Kiềm chế cảm xúc anh gõ cửa bước vào với bình nước. 

Giúp Du Giai Ý rót nước thử nhiệt độ mới đưa cho cô ấy. 

Diệp Văn im lặng quan sát Phó Quân Hạo làm những điều này, một người cao cao tại thượng như Phó tổng tài lại biết chăm sóc người khác và hình như còn khá giỏi. 

Theo sự hiểu biết trước đây của Diệp Văn đối với Phó Quân Hạo, ông ấy còn nghĩ rằng Phó Quân Hạo đối với việc chăm sóc người khác sẽ không biết gì, đây cũng là một trong những lý do Diệp Văn vẫn luôn không để Du Giai Ý và Phó Quân Hạo tái hợp. 

Nghĩ đến cảnh họ tái hợp đứa con gái bảo bối của ông ấy sẽ lại phải chăm sóc Phó Quân Hạo đích thân lo một ngày ba bữa cho Phó Quân Hạo thì Diệp Văn lại thấy lo sợ. 

Đối với đứa con gái đã từng bị mất này nếu có thể ông muốn thuê vài bảo mẫu đến chăm sóc cho cô ấy để cô ấy sống một cuộc sống được nuông chiều của đại tiểu thư. 

Chỉ là Du Giai Ý không muốn, vậy nên làm sao ông có thể chịu đựng được việc Du Giai Ý đi hầu hạ cho Phó Quân Hạo. 

Diệp Văn làm sao biết được đoạn thời gian này Phó Quân Hạo ở cùng Du Giai Ý thì đều là do anh ấy chăm sóc Du Giai Ý không để Du Giai Ý làm bất cứ điều gì. 

Con người đều sẽ thay đổi, Phó Quân Hạo cũng thật sự muốn thay đổi. 

Du Giai Ý uống xong nước thì Phó Quân Hạo đặt cốc nước xuống và nói với Diệp Văn: "Ông Diệp, ông về nghỉ ngơi đi tôi sẽ ở lại chăm sóc cô ấy" 

Với bộ dạng mặt dày mày dạn không muốn rời Du Giai Ý một giây của Phó Quân Hạo thì Diệp Văn cũng không biết phải nói gì. 

Du Giai Ý cũng nói theo: "Ba, ba về trước đi" 

Diệp Văn chỉ đành đứng lên nhưng nhắc nhở vài câu mới rời đi, Phó Quân Hạo cử tài xế đưa Diệp Văn về khách sạn. 

Sau khi Diệp Văn rời đi Du Giai Ý muốn xuống giường đi lại, Phó Quân Hạo đỡ cô ấy xuống, cô ấy còn chưa đi được một bước thì anh ấy đã bế cô vào lòng đương nhiên cũng cẩn thận tránh vết thương trên lưng cô ấy. 

Du Giai Ý đột nhiên bị anh ấy bế lên, có chút khó hiểu hỏi: "Sao vậy?" 

Phó Quân Hạo ôm cô và lặng lẽ thở dài: "Cuối cùng cũng không phải xa em rồi" 

Du Giai Ý: ". ." 

Du Giai Ý không đẩy Phó Quân Hạo ra ngay lập tức mà dựa vào lòng anh ấy một lúc, Du Giai Ý nghiêm túc đề nghị: "Anh đi tìm Tống Hoài An đi" 

Bây giờ đến lượt Phó Quân Hạo khó hiểu: "Tại sao?" 

"Tôi nghĩ anh có chút...sợ hãi quá mức?" Du Giai Ý thăm dò nói ra suy đoán của mình. 

Lúc này cô được Phó Quân Hạo ôm vào lòng hiển nhiên có thể cảm nhận được nhịp tim của Phó Quân Hạo không bình thường, cô ấy suy nghĩ kỹ lại, có vẻ như từ khi cô tỉnh lại Phó Quân Hạo vẫn luôn trong trạng thái căng thẳng. 

Rõ ràng vừa nãy bảo anh ấy quay về nghỉ ngơi nhưng kết quả anh ấy thay xong quần áo thì lại quay lại. 

Anh ấy quá căng thẳng. 

Phó Quân Hạo vừa giận vừa cười, anh ấy không phải là vì quá quan tâm cô ấy sao? 

Nghĩ đến đây anh ấy không nhịn được mà kéo cô ấy ra khỏi lòng, nhìn cô chằm chằm nghiêm túc hỏi: "Còn nhớ những gì anh nói với em trong điện thoại không?" Du Giai Ý chớp mắt có chút sững sờ: "Nói gì?" 

Anh ấy chuyển đề tài quá nhanh khiến cô nhất thời không nhớ ra anh đã nói những gì. 

Phó Quân Hạo nghiến răng: "Em thật không có lương tâm" 

Sau đó anh lại thấp giọng nói: "Anh nói dù em có xảy ra chuyện gì anh cũng sẽ không từ bỏ em" 

Du Giai Ý nhớ ra khi cô ấy trong phòng khách sạn không dễ dàng gì mới lấy được điện thoại thì cuộc gọi đầu tiên gọi cho Phó Quân Hạo, anh ấy đã nói điều này trước lúc anh ấy cúp máy. 

Du Giai Ý biết ý của anh ấy: ngay cả khi cô ấy bị Tống Tử Dụ xâm phạm thì anh ấy cũng không bao giờ rời bỏ anh ấy. 

Lúc đó ý thức của cô hỗn loạn và không minh mẫn, bây giờ cô lại nghe anh ấy nói những lời như vậy cô không khỏi ngạc nhiên. 

Cô chán nản nhẹ nhàng nói: "Không cần" 

Anh ấy muốn mưa được mưa muốn gió được gió, bản thân đẹp trai xuất chúng phong độ ngời ngời, nếu cô ấy thực sự mất đi sự trong trắng thì anh ấy sao phải khiến bản thân phải chịu thiệt thòi. 

Phó Quân Hạo bóp chặt vai cô khiến cô phải ngước mắt lên lần nữa: "Tại sao không cần?" 

Anh ấy lại từng câu từng chữ trách móc cô ấy: "Du Giai Ý em chỉ là không dám đối diện với tình cảm mà anh dành cho em, em chỉ là không tin anh yêu em cũng không tin anh yêu em sâu đậm như vậy!" 

Du Giai Ý mím môi không nói gì cả, cô ấy thật sự không tin anh ấy yêu cô sâu đậm như vậy. 

Phó Quân Hạo nhìn vẻ mặt của cô ấy liền biết cô không tin, anh tức đến mức miệng như có thể phun ra lửa. 

Anh cầm chiếc áo khoác mà cô để sang một bên, tức giận nói: "Mặc áo vào đi, anh đi dạo với em" 

eyJpdiI6InpsZURIQjZlNU1YODdIcVNwUWkyWEE9PSIsInZhbHVlIjoiOUhKSVNrRWgzbzlBaXpQRzBXZU04cU0xZmFMOU1hZXJCV3hzK2FlNkorUG14b1g5TWExNkd1MXpLd3ZxdHZ0SktvcmR2MmtXZjg4bVhVRG4ycng2a1A4bldNTlY0eUc5U1REdVFNS1UrcHJidDk4VlhGa2FnM3FDZVMwUzRBR0ltbWlcL0VrUVFWUXB5V21PTlZMXC9ZUm1QSnVcL0JlNVFJZFhsenNLb3VhemtzQUQxMXA4Ynl5Vll0VDBZRmpMOFNaUVBpeUFPdUtSTTBZMFd4QU5vT0lJRjdtY1M0NXlqdGRHaWxjWGdnNGE2YjZHZVJZR1RCMzFUc2xMcGVOS0ZraXZHemRCNmt5TlNqZnV1anJwNm9hbzNSNEJUSGM0anJXTFk2cnhleDhpNHJQODNZSFpLRjlGdzgrOXI2WXlDNG9rOHNNMm9vS0lGM21OWlBiQ1dHQjJ3PT0iLCJtYWMiOiJhZjg2MDIwMGMwYjdkNDNkOWQ0ODJjMzE2MmJkZjQ3NjFiNTA2NDE2OTMwZWE1NGZmM2FjYjg1MmE3NTdiM2U5In0=
eyJpdiI6IlpYdm00TXYzbXU3YmViNklXaUx4ZUE9PSIsInZhbHVlIjoib0s0TXJVRUFoWjhTbDFiaGRPcThNd2w3RFpVWlpnSTArbStjalBzVGZubzlmM3BcL2JtSisxcllidXg3a05wRVpWZlA2bkxwVnRmVFwvXC9GMjNmdTNtc3p6MHBDb1A3N3dpY3huXC91clZ4NUMza1p4YUU5WE82YjlnZDkwdUVwbjU3eUxuTWl6b295dlNwRHNXRGdlK1BKeFlCZk9maVUyMzF0MDZwRDVmcjE4RGxxS1VQUjNhTDVnTVJvaXJUZGVpdE9UdlZrbGl2WXlINWVzYTRyeGc5NTJFUm4yNzRQdFwvdWxqU3M4ZUVHelk5SEJCUkNkNVwvVDk2djkyT1p3MnM0Z0lYV255M054djdVc3pUVlF3YnVZMk1DQUMzVmk5NnpYV3VHd2xGdE5mcW1kNk5keEd0UjZQcVVcL21YNENaWUdPKzg0S2FqNnRQXC9KVGpNcjFwclZHOW45M21BQUgyeDlMTWVNQkhQVnRUVEE9IiwibWFjIjoiYzhmYjI5M2JiYWU1MThlZmNjMGFjMjYwODJlNTUyYTc5MDY4NTk5N2Q1YjFhYTdmYWY1YjMwNDA4YjJhZWY4MiJ9

Bởi vì Thẩm An Ngưng bị ngất xỉu đưa vào bệnh viện, sau khi tỉnh dậy thì thấy tin bản thân và Tống Tử Dụ phóng đăng lên hot search, thấy những bình luận mắng mình thậm tệ mắt liền tối sầm lại suýt thì bị tức ngất lần nữa.

Advertisement
x