Du Giai Ý vừa cùng Phó Quân Hạo đi dạo trở về thì điện thoại liền hiện số gọi của Thẩm An Ngưng.
Phó Quân Hạo vừa nhìn đã nhận ra, anh ấy liền cúp máy mà chưa được sự đồng ý của Du Giai Ý, trong mắt hiện lên một sự lạnh lùng, Thẩm An Ngưng đây là không chịu dừng
lai?
Còn chê bản thân chưa đủ phiền phức?
Du Giai Ý cũng không biết tại sao Thẩm An Ngưng lại gọi điện cho cô ấy, cô ấy cũng không muốn nghe máy.
Nhưng sau nhiều lần Thẩm An Ngưng kiên trì gọi thì Du Giai Ý đã nghe máy, Thẩm An Ngưng trong điện thoại khóc và nói: "Du Giai Ý, tôi sai rồi, xin cô hãy tha cho tôi"
Thẩm An Ngưng khóc rất đau lòng nhưng Du Giai Ý thì chỉ cầm điện thoại và trầm mặc.
Một hồi lâu sau khi Thẩm An Ngưng ngừng khóc Du Giai Ý mới bình tĩnh nói: "Thẩm An Ngưng, có một câu rất thông tục tôi muốn tặng cho cô"
Thẩm An Ngưng nghẹn ngào hỏi: "Câu gì?"
Du Giai Ý lạnh lùng nói: "Nếu như xin lỗi có tác dụng thì cần cảnh sát làm gì?"
Thẩm An Ngưng đương nhiên nghe ra Du Giai Ý không có ý định bỏ qua cho cô ta liền lập tức suy sụp khóc lớn: "Du Giai Ý, xin cô, tôi sau này sẽ không nhằm vào cô nữa" Thẩm An Ngưng luôn tỏ ra cao cao tại thượng này bây giờ lại khóc lóc xin Du Giai Ý tha thứ, dường như đang thật lòng cầu hòa nhưng Du Giai Ý không tiếp nhận ngược lại còn giễu cợt: "Thẩm An Ngưng, cô có phải nghĩ tôi rất dễ nói chuyện?"
Thẩm An Ngưng dừng lại một lúc không nói gì.
Du Giai Ý tiếp tục nói: "Thật sự xin lỗi, tôi không phải mẹ của chúa Jesus, cô tàn nhẫn hại tôi thì tôi cũng sẽ khiến cô phải trả giá."
"Cô không phải không xảy ra chuyện gì sao? Tống Tử Dụ không phải cũng chưa chạm vào cô sao?" Thẩm An Ngưng điên cuồng hét lên.
Cô ta không hiểu tại sao Du Giai Ý lại nhẫn tâm như vậy, tuy cô ta muốn hại Du Giai Ý nhưng chẳng phải vẫn chưa hại được sao? Hơn nữa đến cuối cùng còn hại chính bản thân cô ta, hiện tại cô ta thật thảm hại.
Tại sao cô ta đã ăn nói khép nép xin lỗi rồi mà Du Giai Ý vẫn không bỏ qua cho cô ta.
Du Giai Ý thật sự không nói lên lời với Thẩm An Ngưng, Thẩm An Ngưng nghĩ rằng cô ấy chưa xảy ra chuyện vì vậy nên tha thứ sao?
Dựa vào đâu?
Nhỡ đâu cô ấy thực sự xảy ra chuyện thì sao?
Cuộc đời cô ấy sẽ bị hủy.
Phó Quân Hạo cũng bị bộ dạng không biết xấu hổ của Thẩm An Ngưng làm cho tức giận, cầm lấy điện thoại của Du Giai Ý và lạnh lùng cảnh cáo Thẩm An Ngưng: "Nếu cô còn dám gọi nữa thì Thẩm Quốc Hùng sẽ không chỉ ngồi tù không đâu.
Phó Quân Hạo nói xong thì không chút khách sáo mà cúp điện thoại không để Thẩm An Ngưng có cơ hội quấy rối Du Giai Ý.
Tại sao ban đầu anh ấy lại mù quáng nghĩ rằng Thẩm An Ngưng cũng khá thích hợp làm mợ Phó.
Sở dĩ Du Giai Ý không tha thứ cho Thẩm An Ngưng là vì cô ấy không nghĩ rằng Thẩm An Ngưng sẽ thật lòng hối lỗi, Thẩm An Ngưng chỉ là không muốn sống khổ, một khi Thẩm An Ngưng có có cơ hội đứng lên thì sẽ tiếp tục nhắm vào cô ấy.
Thẩm An Ngưng bị Phó Quân Hạo tắt điện thoại thì tuyệt vọng đến ném cả điện thoại trong tay.
Cô ta nghĩ Du Giai Ý mềm lòng dễ nói chuyện, xin vài câu thì Du Giai Ý sẽ tha cho cô ta...
Đang lúc phiền phức thì lại có thêm chuyện, Tống Tử Dụ lúc này lại gọi điện thoại cho Thẩm An Ngưng.
Thẩm An Ngưng cảm thấy buồn nôn khi nhớ lại những hành vi biến thái của Tống Tử Dụ trên giường, lại nhớ đến việc anh ta không khách khí mà đánh cô ta thì hận tới mức nghiến răng.
Nhưng với tình cảnh hiện tại của cô ta thì đã không cho phép cô ta từ chối không nghe điện thoại của Tống Tử Dụ rồi vì vậy cô ta chỉ có thể nhịn mà nghe điện thoại.
Giọng điệu của Tống Tử Dụ với Thẩm An Ngưng không còn gay gắt như lúc trước khi rời đi nữa, ngược lại còn quay về với bộ dạng dung tục kia: "Thẩm mỹ nữ, cô ở nhà làm gì vậy?"
Thẩm An Ngưng đè nén nỗi hận nói: "Có chuyện gì sao?"
Tống Tử Dụ cười nói: "Đương nhiên nghe nói ba cô xảy ra chuyện nên tôi định làm anh hùng cứu mỹ nhân
Thẩm An Ngưng nghĩ Tống Tử Dụ là một tên điên, trước đây đấm đá cô ấy, bây giờ lại nói anh hùng cứu mỹ nhân, cô ta cười lạnh lùng nói: "Chúng ta ngủ cũng đã ngủ rồi, anh còn cứ nhằm vào tôi làm gì?"
Từ lúc bắt đầu thì Thẩm An Ngưng đã biết Tống Tử Dụ chỉ là đạt được cô ta xong thì sẽ không còn hứng thú nữa.
Tống Tử Dụ là một người rất biến thái, người phụ nữ nào anh ta chưa đạt được thì anh ta sẽ càng quấy rầy, nay cô ta đã ngủ với Tống Tử Dụ, Thẩm An Ngưng đang không biết Tống Tử Dụ còn quấy rầy cô ta làm gì?
Tống Tử Dụ nói: "Quả thực là đã ngủ rồi, nhưng không phải tôi bị bỏ thuốc sao, cô cũng không phải là tự nguyện, tôi nghĩ cô tình nguyện hầu hạ tôi thì tôi mới cảm thấy mãn nguyện"
"Tống Tử Dụ!" Thẩm An Ngưng bị những lời nói vô liêm sỉ đê tiện của Tống Tử Dụ làm cho tức đến cả người đều run.
Muốn cô ta cam tâm tình nguyện chủ động hầu hạ Tống Tử Dụ còn không bằng để cô ta đi chết!
Giọng điệu của Tống Tử Dụ đột nhiên trở nên hung hãn: "Thẩm An Ngưng, bây giờ cô không có quyền tình nguyện hay không nữa, cô nghĩ cô còn là đại tiểu thư Thẩm gia nữa sao?"
"Tôi nói cho cô biết, ba cô ngồi tù thì tài sản nhà các người cũng sẽ không giữ được, không tới ba ngày cô và mẹ cô đều sẽ bị đuổi ra đường đến lúc đó các người sẽ phải lang thang ngoài đường"
"Nếu cô nghe lời tôi, hầu hạ tôi hài lòng thì tôi sẽ nghĩ đến việc cho mẹ con cô chỗ ở" Tống Tử Dụ ngạo mạn như vậy bởi vì anh ta biết Thẩm An Ngưng đã tới đường cùng.
Thẩm An Ngưng cắn chặt môi, cô ta thề rằng nếu như có ngày cô ta có thể lật mình thì cô sẽ khiến Tống Tử Dụ không được chết yên.
Không cô ta sẽ khiến những người cô ta ghét đều không được chết yên.
Tống Tử Dụ cũng biết không nên quá ép buộc nên nhẹ giọng nói: "Ba ngày sau, đợi cô và mẹ cô bị đuổi ra khỏi nhà tôi sẽ tìm cô lấy đáp án.
Tống Tử Dụ nói xong thì tắt điện thoại, môi của Thẩm An Ngưng đều đã bị cô ta cắn rách, có thể thấy cô ta hận đến mức nào.
Du Giai Ý hôm sau liền ra viện rồi, Hà Vĩ Niên tới đưa cô ấy ra viện và tạm biệt cô ấy, Diệp Văn thấy thân thể và tinh thần của Du Giai Ý đều đã ổn thì cũng không ở lại lâu mà cũng chỉ ở thêm một ngày rồi rời đi.
Nhưng trước khi đi Diệp Văn đã ám thị với Du Giai Ý hi vọng sau khi thân thể cô ấy khỏe thì có thể đến Hải Bắc ở vài ngày, ông ấy nói vì chuyện này mà bà ở Thủ đô cũng rất nhớ cô ấy.
Du Giai Ý nhanh chóng nhận lời nhưng lại khổ cho Phó Quân Hạo.
Vừa nghĩ đến việc sẽ xa Du Giai Ý vài hôm thì anh ấy liền cảm thấy không muốn sống nữa.
Anh ấy đã hai lần đi theo đến Hải Bắc rồi chẳng lẽ lần này lại đi theo?
Du Giai Ý nhìn ra ý đồ của Phó Quân Hạo nên trực tiếp cảnh cáo anh ấy: "Nếu lần này anh lại đi theo thì dù cho anh có bị sốt hay mắc mưa tôi cũng sẽ không để ý đến anh nữa."
Lần trước anh ấy đã dùng khổ nhục kế sốt cao không hạ, trực tiếp ở nhà Diệp Văn một đêm, Du Giai Ý không muốn thấy anh ấy lại làm loạn nữa.
Phó Quân Hạo nhìn cô ấy: "Anh thấy trái tim em không phải lạnh lùng bình thường"
"Đúng vậy, nếu không ban đầu tôi cũng không dễ dàng từ bỏ một người bạn trai lý tưởng như anh" Du Giai Ý có chút đùa giỡn nhưng Phó Quân Hạo thì bị chọc cho đau cả
ngực.
Cũng có chút khó chịu.
Nghĩ lại năm đó bộ dạng không do dự mà quyết định ly hôn của cô ấy thì anh ấy tức đến mức ngứa răng.
Thật sự rất vô tình.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất