Du Giai Ý rất ngạc nhiên khi thấy Hà Vĩ Niên đi vào cùng Diệp Văn, không phải Phó Quân Hạo nói là đã thông báo với Hà Vĩ Niên là không cần phải đến sao?
Diệp Văn đương nhiên nhìn ra sự nghi ngờ của họ, chủ động giải thích: "Ba đã nói với Vĩ Niên chuyện của con, Vĩ Niên rất lo lắng cho con nên nhất quyết muốn cùng ba đến thăm con."
Hà Vĩ Niên ở một bên nói với Du Giai Ý một cách dịu dàng: "Nghe chú Diệp nói chuyện của em trong lòng tôi luôn rất lo lắng bất an nếu không tận mắt nhìn thấy em thì sẽ luôn cảm thấy mất ăn mất ngủ"
Phó Quân Hạo ở một bên lạnh lùng nhìn Hà Vĩ Niên cả người nổi hết da gà.
Mất ăn mất ngủ?
Hà Vĩ Niên này thật sự ăn nói rất ngon ngọt, anh ta chỉ là quen Du Giai Ý vào lần trước sao có thể đến mức mất ăn mất ngủ?
Giả dối!
Nhưng Du Giai Ý lại rất xúc động và vội vàng nói với Hà Vĩ Niên: "Cảm ơn anh đã đi cả quãng đường dài đến thăm tôi"
Phó Quân Hạo hừ một tiếng trong lòng cô ấy sẽ không thực sự rung động trước Hà Vĩ Niên chứ?
Cũng thật sự quá ngây thơ rồi.
Diệp Văn đi tới và hỏi Du Giai Ý một cách đau lòng: "Con sao rồi?"
Du Giai Ý an ủi Diệp Văn: "Con rất khỏe, không sao cả ba đừng lo"
Diệp Văn lại nói: "Dì Thư vốn dĩ cũng muốn đến thăm con nhưng thân thể cô ấy thật sự không thích hợp để đi lại nên ba không để cô ấy đi, cô ấy cũng rất lo lắng cho con"
Hai cha con bắt đầu nói chuyện, Phó Quân Hạo nhìn Hà Vĩ Niên, hai người tự ý thức rời khỏi phòng bệnh nhường lại không gian cho Diệp Văn và Du Giai Ý.
Vừa ra khỏi phòng bệnh Phó Quân Hạo không giữ được nụ cười gượng gạo trên mặt.
Hai người họ đứng ngoài hành lang, Phó Quân Hạo chế nhạo nói: "Anh Hà thật chu đáo"
Hà Vĩ Niên giơ tay đẩy chiếc kính viền vàng trên sống mũi, cười một cách không xem trọng nói: "Đâu có đâu có, chu đáo với người con gái mình thích không phải rất bình thường sao?"
Lời nói này của Hà Vĩ Niên chính là thừa nhận anh ấy có ý với Du Giai Ý, Phó Quân Hạo trực tiếp nhếch mép cười chế nhạo.
Hà Vĩ Niên thì nhẹ nhàng nói: "Tuy rằng lần này anh cứu Du Giai Ý nhưng không có nghĩa anh là ai đó của cô ấy chứ? Tôi tới thăm cô ấy chẳng lẽ anh cũng quản lý?"
Ngụ ý là Phó Quân Hạo không có danh phận gì nên không cần phải quan tâm nhiều đến vậy.
Phó Quân Hạo lạnh lùng liếc nhìn Hà Vĩ Niên, Hà Vĩ Niên thì vươn vai: "Hơn nữa cho dù anh là bạn trai của cô ấy thậm chí là chồng thì anh cũng không thể yêu cầu cô ấy không có khác giới chứ?"
"Tôi và Du Giai Ý mỗi lần gặp nhau đều nói chuyện rất vui, cô ấy là bạn đời lý tưởng nhất trong lòng tôi" Hà Vĩ Niên vừa nói vừa cười với nụ cười ngưỡng mộ, "Cô ấy dịu dàng xinh đẹp, hiểu biết và chung tiếng nói với tôi, ở bên cô ấy rất thoải mái và tự tại, một cô gái tốt như vậy sẽ không có người không thích cô ấy chứ?"
Những lời này khiến Phó Quân Hạo kích động vì từ đầu anh ấy không thích Du Giai Ý...
Phó Quân Hạo ánh mắt lạnh lùng hơn, anh ấy không chút nghi ngờ Hà Vĩ Niên sẽ cố tình khích anh ấy bằng cách này.
Và ngay lúc này Hà Vĩ Niên lại thâm tình nói thêm một câu: "Cho nên tôi sẽ không từ bỏ cô ấy."
Phó Quân Hạo cũng không phải người dễ đối phó, anh ấy cười lạnh một tiếng nói: "Anh Hà chắc đã nghe qua câu nói người ở gần sẽ được lợi trước"
Hà Vĩ Niên ở Hải Bắc cách xa hàng ngàn dặm ngay cả khi anh ấy không từ bỏ theo đuổi Du Giai Ý thì cũng làm sao có thể đấu lại một người sống cạnh nhà Du Giai Ý?
Hơn nữa bây giờ anh ấy có vướng bận về mặt thể xác với Du Giai Ý.
Nghĩ đến đây Phó Quân Hạo không hiểu sao lại cảm thấy khó chịu, anh ấy cảm thấy cần nghĩ cách để Du Giai Ý chính thức hẹn hò với mình.
Không chỉ về mặt thể xác mà còn muốn cả trái tim.
Hà Vĩ Niên khẽ nói với Phó Quân Hạo: "Mặc dù tôi lớn lên ở Thủ đô nhưng vì tình yêu tôi có thể xin chuyển đến Giang Thành."
Phó Quân Hạo không thở được suýt thì bị lời nói của Hà Vĩ Niên làm cho kinh ngạc chết.
Vị trí của Hà Vĩ Niên ở Thủ đô không thấp, bỏ công việc bên đó chuyển sang bên này bằng với việc hạ cấp, Hà Vĩ Niên điên rồ như vậy.
Quay sang nhìn Hà Vĩ Niên, Phó Quân Hạo cau mày hỏi: "Anh nghiêm túc chứ?"
"Anh nghĩ sao?" Hà Vĩ Niên không trực tiếp trả lời mà nhẹ nhàng nói lại anh ấy một câu.
Phó Quân Hạo nghiến răng nghiến lợi và không nói gì nữa.
Bất kể Hà Vĩ Niên có nghiêm túc hay không anh ấy cũng sẽ không cho Hà Vĩ Niên bất kì cơ hội nào.
Diệp Văn giống với Phó Quân Hạo khăng khăng muốn để Du Giai Ý ở lại bệnh viện một đêm quan sát rồi mới xuất viện, Du Giai Ý bất lực đành nghe theo họ.
Khi Phó Quân Hạo và Hà Vĩ Niên quay lại phòng bệnh, Diệp Văn nói với Phó Quân Hạo: "Cậu bận gì thì đi làm đi, tôi sẽ chăm sóc nó."
Phó Quân Hạo: "..."
Anh ấy giờ không muốn rời xa Du Giai Ý dù chỉ là một giây.
Không ở bên cạnh cô ấy anh ấy sẽ cảm thấy sợ.
Anh ấy cảm thấy trải qua sự việc này người cần gặp bác sĩ tâm lí không phải Du Giai Ý mà là anh ấy.
Anh ấy bị dọa không nhẹ.
Vì vậy anh ấy quay sang nói với Diệp Văn: "Ông lặn lội đường xa đến vẫn nên về khách sạn nghỉ ngơi đi."
"Không cần, tôi rất khỏe" Diệp Văn kiên trì ở lại chăm sóc con gái.
Diệp Văn là ba của Du Giai Ý, ba chăm sóc con gái là không có gì có thể bắt bẻ, Phó Quân Hạo giờ không có danh phận gì nên không có lý do gì để ở lại và Du Giai Ý nhẫn tâm cũng không muốn giữ anh lại.
Cô ấy biết anh ấy không lỡ xa cô ấy nhưng cô vẫn vô tâm muốn ở cùng ba mình.
Cô ấy thậm chí còn đuổi anh ấy với một nụ cười ngọt ngào: "Tổng giám đốc Phó, anh về nghỉ ngơi đi thay một bộ quần áo sạch sẽ."
Trên đường đưa cô đến bệnh viện quần áo của Phó Quân Hạo dính đầy máu từ vết thương trên lưng cô ấy, vì anh ở lại bệnh viện đợi cô tỉnh nên không có thời gian thay.
Du Giai Ý thật ra cũng muốn tốt cho Phó Quân Hạo, dù sao anh ấy cũng là tổng tài của Phó thị vì vậy anh ấy cần chú ý đến hình tượng của bản thân chứ không phải là người nhẫn tâm như Phó Quân Hạo nghĩ.
Hà Vĩ Niên và Phó Quân Hạo cùng nhau rời đi, Phó Quân Hạo về nhà thay quần áo còn Hà Vĩ Niên thì mang hành lý của bản thân và của Diệp Văn vào khách sạn.
Diệp Văn vẫn luôn ở trong bệnh viện cùng Du Giai Ý và chăm sóc Du Giai Ý rất cẩn thận, nhiều năm ông ấy chưa làm được điều gì cho cô ấy nên chỉ có thể bù đắp vào lúc này.
Trong phòng bệnh không còn nước nóng, Diệp Văn đang định đứng lên ra ngoài rót vừa mở cửa thì phát hiện Phó Quân Hạo đang lảng vảng bên ngoài phòng bệnh.
Quần áo thì đã thay nhưng rõ ràng có thể thấy là thay xong quần áo thì vội vàng quay lại.
Diệp Văn khó hiểu hỏi anh ấy: "Sao cậu lại đến rồi?"
Phó Quân Hạo không giấu giếm mà nói thẳng: "Tôi không nhìn thấy cô ấy thì không yên tâm"
Diệp Văn: " "
Du Giai Ý trên giường bệnh không ngờ Phó Quân Hạo sẽ nói những lời sến súa như vậy trước mặt Diệp Văn khiến cô ấy ngại đến dỏ cả mặt.
Lần này là Phó Quân Hạo cứu Du Giai Ý thoát khỏi nguy hiểm nên Diệp Văn không thể nói nặng lời với Phó Quân Hạo nữa.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất