Du Giai Ý nhìn ra Phó Quân Hạo vẫn đang tự trách, vì thế đã chuyển chủ đề: "Có nước không? Tôi muốn uống chút nước ai 

Quả nhiên, Phó Quân Hạo lập tức đứng dậy rót nước cho cô. 

Sau khi uống nước xong, Phó Quân Hạo nhìn chằm chằm vào Du Giai Ý và hỏi lại: "Thật sự không cần kêu Tống Hoài An qua đây sao? 

Du Giai Ý chưa kịp nói gì, đã thấy Tống Hoài An gõ cửa đi vào. 

Trái lại còn chưa tới thời gian Phó Quân Hạo hẹn Tống Hoài An đến, Tống Hoài An là đến thăm Du Giai Ý. 

"Cô vẫn tốt chứ?" Trong mắt Tống Hoài An tràn đầy sự quan tâm. 

Mặc dù thời gian tiếp xúc với Du Giai Ý không dài, nhưng Tống Hoài An rất thích Du Giai Ý, bao gồm cả Tô Thiên Bội bọn họ, mọi người đều có tính cách chân thật và không giả tạo, lại tốt bụng và dám nghĩ dám làm, rất hợp nhau. 

Tống Hoài An đã đi du học nhiều năm, các mối quan hệ trong nước từ lâu đã bị xa cách, vì vậy rất quý trọng những người bạn vừa lòng hợp ý của mấy người Du Giai Ý bọn họ, vừa rồi khi nghe tin Du Giai Ý xảy ra chuyện, cô ấy không khỏi tức giận. 

Du Giai Ý nhẹ nhàng an ủi Tống Hoài An: "Tôi rất tốt, chỉ là bị chút thương ngoài da, cô không cần lo lắng đâu. 

Dường như mọi người đều nghĩ rằng cô sẽ không chịu đựng nổi, vừa rồi Tô Thiên Bội ở trong điện thoại đã khóc, còn nói ngay khi công việc chụp ảnh hôm nay kết thúc sẽ lập tức đến thăm cô ấy. 

Kỳ thực tâm trạng của Du Giai Ý bây giờ rất điềm tĩnh và bình thản. 

Hoặc có thể nói, cô ấy chắc chắn rằng Diệp Văn sẽ không bỏ qua cho gia đình Thẩm An Ngưng, Phó Quân Hạo cũng sẽ không tha cho bọn họ, vì vậy mới bình tĩnh như vậy. 

Cô ấy không còn là Du Giai Ý không có gì và không có chỗ dựa, cô ấy không sợ bị người khác bắt nạt, bởi vì cô ấy có khả năng chống trả tàn nhẫn hơn. 

Tống Hoài An dù saogi cũng là bác sĩ tâm lý, nhìn trạng thái hiện tại của Du Giai Ý là biết cô thực sự không sao. 

Cô ấy thở phào nhẹ nhõm và nói: "Không sao thì tốt." 

Sau đó nói với Phó Quân Hạo đang ở bên cạnh: "Tôi nghĩ không cần tư vấn tâm lý đâu, lần này tâm trạng của cô ấy rất tốt. 

Tống Hoài An với tư cách là một bác sĩ tâm lý đã nói như vậy, Phó Quân Hạo đương nhiên sẽ không lo lắng nữa. 

Sau cùng Tống Hoài An vẫn còn có việc phải làm, sau khi nói mấy câu đơn giản liền rời đi trước. 

Trong phòng một lần nữa chỉ còn lại hai người là Phó Quân Hạo và Du Giai Ý, Phó Quân Hạo đi tới ngồi xuống bên giường, lại nắm tay cô, như thể anh không thể rời xa cô dù chỉ một giây. 

Du Giai Ý muốn rút tay một chút, cô cảm thấy như vậy có chút nhàm chán. 

Nhưng Phó Quân Hạo không cho phép điều đó, thay vào đó, anh siết chặt hơn, Du Giai Ý đành phải mặc anh. 

Phó Quân Hạo nhìn chằm chằm vào cô và nói: "Cái cây lớn phía sau Thẩm Quốc Hùng đã bị nhổ, Thẩm Quốc Hùng bị bắt đi điều tra rồi." 

Du Giai Ý không khỏi kinh ngạc. 

Cô ấy trước giờ không biết chuyện này, cô ấy chỉ cho rằng qua việc lần này Diệp Văn và Phó Quân Hạo nhất định sẽ đối phó Thẩm Quốc Hùng, nhưng không ngờ hai người họ ra tay nhanh như vậy, cũng có thể nói là hung ác nhanh. 

"Những chuyện này em chỉ cần biết một chút là được" Phó Quân Hạo không có ý định nói nhiều cho Du Giai Ý, không muốn khiến cô phải lo lắng, đây vốn dĩ là chuyện giữa đàn ông bọn họ. 

Du Giai ý không dễ dàng lấy lại tinh thần, lại nghĩ đến Diệp Văn, vội vàng nói: "Tôi phải gọi điện thoại cho ba, ông ấy nhất định đang rất lo lắng" 

Phó Quân Hạo ngăn cô lại: "Ông ấy có lẽ đang trên máy bay tới Giang Thành rồi." 

Sau khi giải quyết xong chuyện ở Thủ đô bên đó, Diệp Văn lập tức đến Giang Thành, vì Du Giai ý chưa tỉnh nên Diệp Văn luôn liên lạc với Phó Quân Hạo. 

Phó Quân Hạo hơi nheo mắt lại và nói với Du Giai Ý: "Ngoài ra, anh cũng bảo ba em thông báo với Hà Vĩ Niên, kêu cậu ta ngày mai đừng tới" 

Du Giai Ý. ". . ." 

Anh ấy không cảm thấy mình quản quá nhiều rồi sao? 

Phó Quân Hạo rất không hài lòng với thái độ của cô: "Em không phải còn muốn mang bộ dạng này đi tiếp đãi cậu ta đấy chứ?" 

"Tôi chắc chắn không có cách nào tiếp đãi, nhưng.." Du Giai Ý nghĩ rằng tốt xấu gì thì cô cũng nên tự mình thông báo một tiếng, sau đó lại nghĩ thôi bỏ đi, Phó Quân Hạo đã thông báo xong rồi, cô cũng không cần phải tính toán làm gì. 

Cuối cùng cô vẫn nói với anh một tiếng: "Cảm ơn" 

Phó Quân Hạo mím môi, hiển nhiên là không thích nghe lời cảm ơn xa lạ của cô, có điều anh cũng không nói lời nào, mà dặn dò cô: "Em ngủ thêm một lát đi." 

Du Giai Ý lắc đầu và nói: "Tôi không ngủ nữa đâu" 

Du Giai Ý dừng lại và nói: "Em muốn xuất viện về nhà" 

Phó Quân Hạo từ chối mà không cần suy nghĩ: "Không được, phải quan sát vài ngày nữa" 

"Tôi chỉ là bị chút thương ngoài da mà thôi." Du Giai Ý rất rõ về tình hình sức khỏe của bản thân, cô ấy có hai vết thương sau lưng, một vết thương trong lòng bàn tay, về nhà nghỉ ngơi tĩnh dưỡng là được. 

Cô chưa bao giờ nghĩ mình là một cô gái không thể chịu đựng được gian khổ, kể cả những khó khăn và đau khổ mà cô phải chịu đựng từ khi còn nhỏ, cũng không thể đếm được. 

Nhưng Phó Quân Hạo lại kiên quyết từ chối: "Ít nhất hôm nay phải ở lại bệnh viện" 

Trong lòng Phó Quân Hạo, tai nạn lần này của Du Giai Ý rất nghiêm trọng. 

Trên cơ thể cô ấy có một vài vết thương do thủy tinh đâm, đã đủ khiến anh đau lòng rồi. 

Làn da của cô ấy trắng mịn màng, khi y tá cát quần áo của cô ấy, rửa sạch và thoa thuốc, trái tim anh ấy đau nhói. 

Du Giai Ý vừa nghĩ tiếp tục kiên quyết điều gì đó, Phó Quân Hạo lại nói: "Nếu em không nghe lời anh, vậy thì đợi ba em đến xem ông ấy nói thế nào" 

Phó Quân Hạo cảm thấy, Diệp Văn nhất định sẽ nghĩ giống anh ấy, kiên quyết kêu Du Giai Ý ở lại bệnh viện vài ngày. 

Du Giai Ý bị Phó Quân Hạo chọc tức cười, anh ấy là nói không nghe lời anh thì sẽ lôi ba cô ra để trấn áp cô? 

Trong lòng nghĩ rằng Diệp Văn sẽ sớm đếnme đây, cô sẽ không nhì nhằng nữa, đợi Diệp Văn đến rồi nói tiếp. 

Tin tức về Thẩm Quốc Hùng và vị ở Thủ đô là Phó Quân Hạo nói cho Du Giai Ý, tin tức về Thẩm An Ngưng là khi Tô Thiên Bội đến thăm Du Giai Ý nói cho Du Giai ý, Phó Quân Hạo không nhắc đến Thẩm An Ngưng với cô, là vì anh ấy bây giờ nhắc đến cái tên Thẩm An Ngưng liền hận đến nghiến răng nghiến lợi, không thèm nhắc đến. 

Tô Thiên Bội vừa vào phòng bệnh mắt đã đỏ hoe, bước tới ôm Du Giai Ý và tức giận nói: "Nếu có thể, tớ thực sự muốn giết con tiện nhân Thẩm An Ngưng đó!" 

"Có điều cô ta cũng gặp phải báo ứng." Tô Thiên Bội cực hả hê, "Phó Quân Hạo đã ném cô ta cho Tống Tử Dụ rồi, cô ta bị tên biến thái Tống Tử Dụ đó giày vò đến mức phải đưa đến bệnh viện" 

Khi Tô Thiên Bội đến, Phó Quân Hạo đã đặc biệt dành không gian riêng cho hai cô gái, bản thân tránh mặt và đi tìm Hứa Vĩnh Bảo. 

Du Giai Ý đã rất ngạc nhiên khi đột nhiên nghe được tin này, sau đó cô lại thì thầm: "Tức là nói, cô ta hãm hại tôi không thành, trái lại lại kéo bản thân vào?" 

Tên biến thái Tống Tử Dụ là người mà ai cũng biết, Tống Tử Dụ lại bị Thẩm An Ngưng hạ thuốc kích dục, Thẩm An Ngưng có thể bảo vệ được mạng mình, thật không dễ dàng. 

Tô Thiên Bội hét nói: "Cô ta đây gọi là nhấc đá đập vào chân mình, đáng đời!" 

Tô Thiên Bội lại nói: "Đúng rồi, Thẩm Quốc Hùng cũng bị bắt đi điều tra rồi, Thẩm gia sắp xong đời rồi, tớ xem Thẩm An Ngưng từ nay về sau còn đắc ý thế nào." 

Điều này Du Giai Ý biết, cô hy vọng sau khi Thẩm An Ngưng ngã xuống, cô ấy có thể suy nghĩ lại về hành động của mình, bắt đầu lại một con người mới, đừng tiếp tụcmm nghĩ cách hại người khác nữa. 

eyJpdiI6IjNWTGVsQ1k5NnZndHQ4b0xDMnQ3Z0E9PSIsInZhbHVlIjoiZ1o4emRwVWpcL2RMNGs3S0tNQlpKQWpkc1FmWm5oZXVBQkVqMWUyR0dhWXpIak00dUxtbnJKSWlqa2t0dkVjXC90bFJWaTQ5cENRazRHdXV5azBhXC9WSmZic2YwbThmWmtFbnFTYTRFTWNFb0o3VFBBelM0akMyUzRrXC9pb0wzbm0yU2JqVElaZnRoOWhsYitIQzZRTlZqb1l2MjV4V0lmOFpSeGFscGlwYzdJblFUeHVZMG1iMm1HY2FlKzEwXC92bzZBSitkQ3R6cU55SHVQU0d1MWxYRlM2YmhsU1pKSGp3eUQrYjBVZ1wveVVkQ1JOWFR5WWo1SlpJMXVkdE5uVlAyaCIsIm1hYyI6ImZjZjQ3N2JlYTI2Mjc0YjEyNmU3NjQ5MzMzYjMxZDk1ODBjM2VkNDAwMWE2NTZiNjFlNWU1YmNkNTlkMTUzNDkifQ==
eyJpdiI6IklGbmtiYWR6cllETElsU29DUXAwYnc9PSIsInZhbHVlIjoiem91WmUrNGVrbzBDMTdcL2ZXdWV6WXR3VHNkcGhjVnZibzZ0N3BoNkxFdXE2UzBTbll0RDVQN3hvU1dncnR5MURIc2NjMXNmTDlwTHVZVkxQYkFqRDJYRmtRN29cL29VZ1ZUNVJaYzNOSWFIa3JMMlBSanZqcjhnRmxhZzMxazhKcGt0TTBSSzF0eGZ5VW1JWWFlQXhYdXg0OTQ1K1JORDlKVStkRjVNcFVPckJIOTZjRWVDZndWUjVNczFwakNidCt6dGFJTU5qK2pvTXBGNGFFZW1EM1wvVWNJUjNNUFBha25JeVVTcklLdExBdzE2eSsyN3BDM1FTZnVWa3Z1amxPajUwZXFncnZGeU9Rejd2aCtwZGhsNTJ5VnJTZW5Bb2hJblRJc0VBb2FhUFwvNUp0TUkxb0ZKWGFTcWhlSE9tT0ZweVFtZDE0Q0pVSFdMcHZzR2J2QTNJUT09IiwibWFjIjoiZWJiMDU3ZTk3NGIwNjFhYzRhNmIyZTk0NzU0ZWRkNjhjNDg2OGI1YTIxMTRjNjNmYWMyN2VlNWU1YzcxNGE1OCJ9

Phó Quân Hạo nhìn thấy Hà Vĩ Niên cùng Diệp Văn bước vào phòng bệnh, trên mặt không giấu nổi sự ghét bỏ.

Advertisement
x