Thẩm Diệu che khuôn mặt nóng nóng như thiêu đốt, nghiến chặt răng. 

Cô ta không sợ Tống Tử Dụ, có cha cô ta bảo vệ, Tống Tử Dụ không dám làm gì cô ta, nhưng cô ta lại hận bọn họ. 

Cô ta hận Phó Quân Hạo, hận Du Giai Ý, hận Tống Tử Dụ, hận tất cả mọi người, hận bọn họ đã đẩy cô ta vào tình cảnh như vậy, đặc biệt là nghĩ đến bản thân đã bị Tống Tử Dụ làm ô uế, sống không bằng chết. 

Tinh thần Thẩm An Ngưng đang trên bờ vực sụp đổ, khó khăn chỉnh chu lại bản thân, mò lấy điện thoại trong phòng và cầu cứu mẹ, nhưng sau khi nghe điện thoại của mẹ, cô ta còn chưa kịp nói đã nghe thấy tiếng mẹ khóc trong điện thoại. 

"Ngưng Ngưng, bây giờ con đang ở đâu? Mẹ gọi điện thoại cho con rất nhiều lần mà không được, ba con xảy ra chuyện rồi!" Lâm Thục Dao khóc không thành tiếng. Thẩm An Ngưng không khỏi ngạc nhiên, vội hỏi: "Ba con bị làm sao?" 

Lâm Thục Dao khóc nói: "Con không xem tin tức sao? Vị chống lưng cho ba con ở Thủ đô bị giam giữ, vừa rồi ba con cũng bị người của Cục Công an điều tra Kinh tế bắt đi rồi" 

"Cái gì?" Thẩm An Ngưng ngồi bệt xuống đất, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. 

Vị chống lưng cho ba cô ta ở Thủ đô...bị giam giữ rồi? 

Điều đó có nghĩa là cây đại thụ phía sau ba cô ta đã bị nhổ rồi, điều đó có nghĩa là ba cô ta không còn gì để dựa vào, điều đó có nghĩa là từ nay về sau cô ta sẽ không còn gì cả... 

Làm sao lại như vậy? 

Làm sao có thể như vậy! 

Làm sao cái vị ở thủ đô có thể bị nhổ dễ dàng như vậy? 

Thấy cô ta không nói gì, Lâm Thục Dao lại mắng cô qua điện thoại: "Mẹ đã sớm khuyên con và ba con đừng tính toán với Phó Quân Hạo, đừng tranh cãi với Du Giai Ý đó rồi, hai người đấu tới đấu lui, liên lụy đến tất cả mọi người!" 

"Vị ở Thủ đô đí chắc chắn là bị Diệp gia động tay, ba con ở đây chính là Phó Quân Hạo ra tay, đều là họa mà con mang đến cho ba mẹ!" Tinh thần của Lâm Thục Dao cũng hoàn toàn sụp đổ, "Con hủy hoại cả nhà chúng ta, con đã hài lòng chưa? Sau này chúng ta có thể phải ngủ ngoài đường, con hài lòng chưa?" 

Lâm Thục Dao là vợ của Thẩm Quốc Hùng, Thẩm Quốc Hùng những năm này đều tham gia vào công việc tài chính, có thể trong sạch đến đâu? 

Trước đây không có chuyện gì xảy ra, chẳng qua là luôn có người che chở cho ông ta, nên không có ai điều tra ông ta mà thôi. 

Bây giờ không có gì để dựa vào, còn không bị lột từ đầu đến chân? Đến lúc đó chắc chắn tài sản bất động sản đều bị tịch thu, không ngủ ngoài đường mới lạ! 

Tinh thần của Thẩm An Ngưng vốn đã đủ tuyệt vọng, lại bị Lâm Thục Dao mắng như vậy, dưới cơn tức giận dồn dập, ánh mắt cô ta tối sầm lại, cứ vậy trực tiếp ngã xuống đất, hôn mê bất tỉnh. 

Dù thế nào đi chăng nữa, Thẩm An Ngưng chưa bao giờ nghĩ bản thân sẽ có một ngày khốn khổ như vậy, cô ta còn hi vọng ba cô ta có thể bảo vệ, sau cùng cô ta tính kế Tống Tử Dụ, không ngờ Diệp gia và Phó Quân Hạo lại ra tay tàn nhẫn như vậy, chốc lát đã khiến Thẩm gia và thế lực sau Thẩm gia sụp đổ. 

Ngày hôm nay, rất nhiều tin tức liên quan đến Thẩm gia được đưa lên hot search. 

"Thẩm Quốc Hùng bị bắt đi điều tra", "Thẩm An Ngưng đi chơi với người nào đó trong khách sạn đến bất tỉnh", "Thẩm An Ngưng và Tống Tử Dụ", Thẩm Quốc Hùng bị bắt đi và người ở Thủ đô bị tạm giam sẽ lên hot search đều được dự liệu trước. 

Nhưng tin tức về việc Thẩm An Ngưng bị đào ra, nghe nói Thẩm An Ngưng vì bất tỉnh trong phòng khách sạn nên bị nhân viên vệ sinh phát hiện, nhanh chóng gọi xe cấp cứu đưa cô đến bệnh viện, từ đó sự việc càng ồn ào hơn. 

Sau đó, có người đào ra video của khách sạn, đầu tiên là Thẩm An Ngưng và Tống Tử Dụ hai người cử chỉ mờ ám dùng bữa trong nhà hàng của khách sạn, sau đó hai người 

ôm nhau vào thang máy, còn có người đào ra, Thẩm An Ngưng dùng chứng minh thư của mình ở đây mở cửa phòng. 

Vì vậy tin tức Thẩm An Ngưng và Tống Tử Dụ bất tỉnh sau khi đi chơi với nhau cứ vậy lên hot search, suy cho cùng rất nhiều người ở Giang Thành đều biết Tống Tử Dụ có một sở thích đặc biệt ở phương diện nào đó, vì vậy mọi người đều cho rằng Thẩm An Ngưng ngất xỉu là vì chuyện giường chiếu. 

Trước đây danh tiếng của cô ta không tốt lắm, nhưng bây giờ vụ bê bối hoang đường này nổ ra, danh tiếng của Thẩm An Ngưng đã hoàn toàn thối rữa. 

Thời gian quay trở lại vài giờ trước, sau khi Phó Quân Hạo dẫn người đến cứu Du Giai Ý. 

Đích đến còn rất xa. 

Một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi trả lời điện thoại, người trong điện thoại báo cáo với anh ta: "Ông chủ, kế hoạch của Thẩm An Ngưng đã thất bại, người được Phó Quân Hạo cứu đi rồi" 

Người đàn ông chế nhạo mắng: "Đồ ngu, với thủ đoạn đó của cô ta, không thất bại mới lạ!" 

Người trong điện thoại lại nói: "Thẩm An Ngưng bị Phó Quân Hạo và Tống Tử Dụ giam cầm, chúng ta có nên cứu cô ta không?" 

"Cứu cô ta?" Những lời lạnh lùng thốt ra từ miệng người đàn ông, "Tại sao phải cứu cô ta? Đợi khi cô ta bị hành hạ đến mức thương tích đầy mình thảm không gì sánh được, tôi mới cứu cô ta, cô ta không phải sẽ càng biết ơn tôi sao?" 

Người trong điện thoại có vẻ hiểu: "Vâng." 

Du Giai Ý dùng thang thuốc Hứa Vĩnh Bảo kê hôn mê rất lâu, cô tỉnh dậy và nôn mửa nhiều lần vì thuốc mạnh. 

Du Giai Ý trong ý thức mơ hồ có thể cảm nhận được có ai đó đang nắm chặt tay cô, không thể thoát khỏi vì anh ấy nắm quá chặt. 

Du Giai Ý biết đó là tay Phó Quân Hạo, nhưng anh ấy cũng không cần nắm chặt như vậy không buông. 

Đợi khi dược tính hoàn toàn bị loại bỏ và cô ấy hồi phục ý thức thì đã giữa trưa. 

Vừa mở mắt ra, cô đã bắt gặp khuôn mặt lo lắng và sốt ruột của Phó Quân Hạo: "Em còn thấy khó chịu không?" 

Du Giai Ý lắc đầu: "Tốt hơn nhiều rồi" 

Bây giờ cô đang cảm thấy thần trí tỉnh táo, nhưng tay chân vẫn còn có vẻ hơi khập khiễng. 

Nghĩ đến lần này là Phó Quân Hạo cứu cô thoát khỏi nguy hiểm, cũng là anh ấy luôn bên cạnh chăm sóc cô, Du Giai Ý không phải là không cảm động, nên cô nhẹ nhàng nói: "Cảm ơn" 

Du Giai Ý rõ ràng là đang cảm ơn, Phó Quân Hạo lại nắm tay cô, đột nhiên ngoảnh mặt đi. 

Du Giai Ý khó hiểu: "Sao vậy?" 

Phó Quân Hạo quay lại nhìn cô lần nữa, hổ thẹn và tự trách nói: "Là anh nên nói lời xin lỗi với em, là anh không bảo vệ tốt cho em." 

Du Giai Ý không nghĩ nhiều như vậy: "Lòng người hiểm ác, không ai nghĩ ràng Thẩm An Ngưng sẽ làm ra chuyện mất hết lý trí như vậy" 

Lần này nhờ phúc của Thẩm An Ngưng, Du Giai Ý cũng xem như là biết được lòng người ác độc như nào. 

Tặng cô cho Tống Tử Dụ, sỉ nhục cô, lại làm hại Diệp gia và Phó Quân Hạo, còn có thể khiến Tống Tử Dụ đắc tội đến Diệp gia và Phó Quân Hạo, đây không phải là một mũi tên trúng hai đích, đây là một mũi tên trúng ba đích. 

Phó Quân Hạo lại cố chấp nói: "Chính là anh không bảo vệ tốt cho em!" 

Du Giai Ý cảm thấy Phó Quân Hạo còn khó thoát ra hơn so với khách hàng của mình, phút chốc không biết phải nói gì. 

Phó Quân Hạo lại nói: "Anh đã hẹn gặp Tống Hoài An cho em, lát nữa kêu cô ấy đến giúp em tư vấn tâm lý." 

Du Giai Ý nhẹ nhàng lắc đầu và từ chối: "Lần này không cần đâu" 

Phó Quân Hạo lo lắng hỏi : "Tại sao?" 

Ý 

Du Giai Ý suy nghĩ một lúc và nói, "Có vẻ như ... trái tim của tôi đã trưởng thành hơn rất nhiều, cũng kiên cường hơn rất nhiều" 

Lần trước bị Phó Như Ngọc tìm người bắt cóc, cô ấy sợ đến mức sốt cao. 

Nhưng lần này cô ấy dường như rất bình tĩnh trong toàn bộ quá trình, nếu không sẽ không thể nghĩ ra cách làm vỡ cốc thủy tinh để tự cứu mình. 

eyJpdiI6InZtTGV6ODVFTzFCS3p4bjFSVTlaZXc9PSIsInZhbHVlIjoiaGI5eFR1bkg3ODBVUEpaTDZBQjVVVGVacitqQjJLbE1QYW9LYXpHYW1xeG9oSkxOV2phNjhrVWhQMmFrQ2VKZ0tweEtSUVhhTFlkelpSTXIxQWZOUmhhU05BaDkrditpcm13dFl1Z25mdFZ2Y2lyTjZEVGl4Y2ttVmhGdWtuM1NvdFFGQW13N1JaMG42NVhmenRod3dzbDd6dG5pY2VSeUhxWEl3QjV4eFk1T2hcL1JTT0dqXC9XSHh2TjBMd2p0UWIzNFVqRUtsZ1wvWkVRR3RSQSt0TmVwa2srYUVBcmR6TmxJVXF1dUNQVm1QOD0iLCJtYWMiOiJjMTQ3YzU0NmNjZTk2MjdmOGIzYmJjMTNjMzE4YTE4ZGYxODc3NGNhYWZiYzA5ZjY3MTFlMWM1YTQzODQ3MmE4In0=
eyJpdiI6ImFidThGcmVjV09vR1JzM09mb2tSc1E9PSIsInZhbHVlIjoiNFRLVUxsVW1iMUtxa1dsVVdjTWFRR2ZhWm9NMjExXC9PYmNBS1VhSDY1NlA0QzR1R3hQbXZ5ZTlNVTBRVnhJXC9RSGxFSk9iMGJpVjJ6dmhXSllBbVc4dWJUVGc3N2kyZEdzVXFISlNtYStZbDRiRExuVk44cVNxQ2tBXC9rWXJnTkdaZ3ZDcWlDSTVJVXpNVXhTVWkzeDJxSzN6VFUzaHUyK3dQQzFZOHY1UXQzeXBYNG10Ymh2Q3M2eG1SaVZKVDdsdmlGVTBacXpSdWc2UkgwWk03eENydz09IiwibWFjIjoiMjg3YjYyOTc4MGZlMThiM2NkY2I2Yzk0OTJiZGNkZWJjNDM4MzM0YzcxY2YzODdjYzUzMDYyMWFhZmUwYmNlYiJ9

Nhưng xem xét kỹ càng, tất cả những đau đớn mà cô gặp phải, đều là vì anh.

Advertisement
x