Du Giai Ý sau đó liền gọi cho Tô Thiên Bội nói rằng Thẩm An Ngưng muốn mời cô ấy đi ăn cơm, Tô Thiên Bội không cần suy nghĩ liền đồng ý đi cùng với cô.
Tô Thiên Bội trước giờ đều không sợ chuyện gì hết, khi nghe Du Giai Ý muốn đi đối đầu với Thẩm An Ngưng, cô làm sao không đi xem chuyện náo nhiệt được.
Nhưng có điều Tô Thiên Bội không hiểu :"Tôi có chút không hiểu, với tình cảnh bây giờ của cậu, sao cô ta lại muốn nhằm vào cậu ?"
"Gia cảnh cũng không bằng cậu, sự nghiệp cũng chẳng bằng cậu, còn muốn mời cậu ra ngoài cùng ăn ? " Tô Thiên Bội cảm thấy không đúng trách Thẩm An Ngưng.
Du Giai Ý liền tùy ý nói bừa :" Ai mà biết chứ, binh đến thì tướng đỡ nước đến thì lấy đê chống đỡ thôi."
Du Giai Ý sở dĩ có thể bình tĩnh như thế mà đối mặt là vì cô ấy biết bất kể là Thẩm An Ngưng có dùng chiêu gì, cô có thể tiếp đối mặt nữa hay không, đối với cô đều không quan trọng.
Đổi cách nói khác cô rất tự tin vào chính mình.
Thẩm An Ngưng đối với cô như thế nào, hoàn toàn cũng không ảnh hưởng đến cô.
Tô Thiên Bội rất tán dương thái độ bình tĩnh lúc này của cô, sau đó liền nói:" Còn về buổi tối lúc đi gặp cô ta cậu nhớ đeo bộ trang sức đính đá hồng ngọc mà bà nội cậu tặng
đi."
Du Giai Ý."..."
Tô Thiên Bội làm sao mà có thể lại nghiêm túc hơn cả người trong cuộc như cô vậy?
Tô Thiên Bội :"Thật đó, câu phải nghe mình, nhất định phải đeo, đeo hết cả bộ "
Du Giai Ý có chút cạn lời, nếu như cô đeo cả bộ lên người, sợ rằng nữa đường sẽ có người giật mất.
"Cậu đeo bộ trang sức hồng ngọc đó rất là đẹp ! Đến cả mình là phụ nữ cũng bị làm cho mê hoặc gục ngã trước chân của cậu ." Những lời nói này của Tô Thiên có chút không đáng tin, nhưng cô ấy là thật lòng khen Du Giai Ý.
Lần trước Diệp gia ở Thủ Đô làm tiệc nhận lại người thân cũng làm rất lớn và đã được lên hot search.
Du Giai Ý lúc đó cũng mặc một bộ sườn sám màu trắng kết hợp cùng với bông tai hồng ngọc sáng lấp lánh, khiến cho mọi người đều mê, Tô Thiên Bội cô ấy rất không thích các loại trân châu màu hồng ngọc hay màu lục bảo, tóm lại nó rất là quê mùa, không hề thích hợp với những người trẻ.
Nhưng khi nhìn thấy Du Giai Ý đeo lên bộ trang sức có đá quý màu hồng ngọc kết hợp với màu lục bảo, cô cảm thấy gường như mình đã bị mê hoặc rồi.
Du Giai Ý có chút do dự:" Tối nay cũng không nhất thiết phải cần ăn mặt trịnh trọng đến như thế chứ, đeo thêm trang sức quý giá như thế liệu có phù hợp không ?"
Du Giai Ý cảm thấy buổi hẹn tối nay với Thẩm An Ngưng không cần nhất thiết phải ăn diện thật là trang trọng, những người Thẩm An Ngưng cũng không phải là người quan trọng gì, điều quan trong lúc này cô lại đang đến tháng, với lại thời tiết bây giờ cũng đang rất là lạnh, cô ấy muốn mặc cái gì đó mà ấm áp một chút.
Tô Thiên Bội khuyên cô ấy:" Không không không, đi gặp kẻ địch của mình thì phải ăn mặt cho đàng hoàng? Cần phải xinh đẹp, đến cả cọng tóc cũng phải đẹp hơn cả kẻ địch" Du Giai Ý nghĩ rồi liền nói :"Được thôi, vậy thì nghe theo cậu vậy, vậy thì tôi đeo sợi dây truyền vậy "
Sợi dây truyền đó cô vỗn dĩ rất thích, màu hồng ngọc của nó rất sáng giống như các anh sao lấp lánh, ánh sáng cũng rất chói mắt, cô ấy định mặc thêm một chiếc váy lông dê màu đen sang trọng, có thể giữ ấm lại rất đẹp.
sau khi kết thúc cuộc gọi của cô với Tô Thiên Bội, Du Giai Ý liền nhìn thấy Phó Quân Hạo nhìn chằm chằm cô :"Có chuyện gì thì nhớ phải gọi điện cho anh trước tiên nha." Du Giai Ý liền đồng ý, cô nghĩ đến chuyện gì đó liền lập tức nói :"Anh có thể đừng ỏ kế bên tường giở trò ?"
Muốn thắng, Du Giai Ý vẫn muốn dựa vào mình mà thắng.
Lại lần nữa Phó Quân Hạo bị chê anh lại lặng lẽ nhìn cô mà không nói gì, anh có thể không ở kế bên tường, nhưng anh có thể ở trong xe đợi.
Buổi tối Tô Thi Bội đã chuẩn bị xong, dọn dẹp nhà xong rồ liền cung Du Giai Ý xuất phát, hai người cùng ngồi xe của Tô Thi Bội xuất phát.
Từ chối Phó Quân Hạo đích thân lái xe đưa đi.
Sau khi dợi xe của Tô Thi Bội xuất phát, Tô Thi Bội liền phản bác Phó Quân Hạo:" Mình có cảm giác như là Phó Quân Hạo đang oán trách vậy ?"
Vừa nãy Phó Quân Hạo mới tiễn Du Giai Ý ra khỏi cửa, sau đó vẫn luôn đứng ngoài cổng tiễn bọn họ rời đi, biết được bọn họ hoàn toàn rời đi thì Phó Quân Hạo mới hết nhìn.
Nhắc đến điều này Du Giai Ý liền cảm thấy đau đầu:" Đừng nhắc nửa, cả ngày anh ấy đều để bộ dạng như thế này.
Cô ấy có chút không muốn để ý đến anh ấy, thì liền lập tức cảm thấy oán khí cảu anh ấy dường như đang lan tỏa đến đây.
Tô Thi Bội liền cảm thán một câu:" Mình cảm thấy Phó Quân Hạo lúc trước rất giống chú chó bạc dê bá đạo ngang ngược, bây giờ thì lại biến thành một chú chó lông xù ôn nhu dịu dàng.
Du Giai Ý sớ trán nói :"Cậu là đang so sánh sao .."
Cô ấy bây giờ cũng không còn sức để nói những thứ đó rồi, Tô Thi Bội cũng theo thế mà cười lớn lên, tóm lại cảm thấy bản thân cũng hiểu được bản thân của Phó Quân Hạo, dù cho bất luận anh là chó bạc dê ngang ngược hay là chó lông xù dịu dàng thì tóm lại anh đều là chó.
Phó Quân Hạo sau khi đợi Tô Thi Bội lái xe rời đi thì anh cũng ngồi vào xe của mình và rời đi, đi đến nhà hàng mà Thẩm An Ngưng hẹn Du Giai Ý đợi ở ngoài.
Anh thể rằng, lần này Thẩm An Ngưng nếu còn làm tổn thương đến với Du Giai Ý, thì anh nhất định sẽ diệt cô và Thẩm Quốc Hùng.
Anh sớm đã cho người điều tra Thẩm Quốc Hùng rồi, Thẩm Quốc Hùng suốt ngày ỷ vào sự chống lung phía sau của ông ấy, ỷ vào đó mà ức hiếp người khác, vậy thì anh cũng sẽ bứng đi chỗ dựa vũng chắc phía sau của ông ta, xem thử Thẩm Quốc Hùng còn biết chồng ngóng vào ai.
Ban đầu anh tính đơn độc chiến đấu, nhưng bây giờ có thêm Diệp Văn và thế lực của Diệp gia, làm lớn chuyện lên cũng không phải là một khó khăn gì.
Du Giai Ý và Tô Bội Thi cùng nhau vào nhà hàng, cái nhìn đầu tiên liền thấy chiếc đàn dương cầm, Du Giai Ý và Tô Bội Thi nhìn nhau một cái liền nhận ra ý của nhau.
Hóa ra tối nay Thẩm An Ngưng muốn hẹn cô đến đây dùng bữa mục đích là vì muốn trước mặt tất cả mọi người ở Giang Thành làm xấu mặt cô, Thẩm An Ngưng chắc chắn là muốn cô thể hiện tài nghệ đánh đàn của mình, bởi vì cô ta biết cô được nhà họ Du nhận nuôi từ nhỏ không có điều kiện để học đánh đàn.
Du Giai Ý đúng là từ nhỏ không có học qua đánh đàn, và cũng không có được nuôi dạy và nhận được nền giáo dục tiên tiến gì cả, nhưng điều đó không có nghĩa là cô không biết đánh đàn không biết nhảy múa.
Xem ra Thâm An Ngưng cũng chẳng xem cô ra gì trong mắt của mình, thế nên cô hoàn toàn không có quan tâm đến Du Giai Ý và Phó Quân Hạo sau khi kết hôn trong ba năm đó đã làm những gì.
Nói chung Thẩm An Ngưng chẳng qua cũng chỉ xem cô là suốt ngày ở nhà làm nội chợ, Thẩm An Ngưng không hề biết rằng trong ba năm đó cô đã học hết lễ nghi của danh
môn, vì cô là mợ Phó thế nên sau này cũng có thể phải đi xã giao cũng phải cần đến những lễ nghi này.
Ví dụ như cầm kỳ thi họa, các loại khiêu vũ, và nhiều lễ nghĩ khác nữa.
Lần trước ở trong buổi tiệc nhận lại người thân trọng đại ở Thủ Đô, đã cùng nhau kiêu vũ một bài rất đẹp, chỉ có điều giới truyền thông không có viết những điều này, thế nên Thẩm An Ngưng cũng không biết chuyện này,
Mà Du Giai Ý sở dĩ học được những thứ này đều là do ông cụ Phó giúp đỡ cô.
Du Giai Ý cũng học tập rất nghiêm túc, bởi ví lúc ấy cô một lòng chỉ muốn có được sự yêu thích của Phó Quân Hạo, thế nên cô rất có gắng, yêu cầu bản thân có thể phù hợp với anh ấy.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất