Thực ra thì lúc trýớc cô cũng từng làm sinh nhật cho Phó Quân Hạo, trong lòng của Phó Quân Hạo cũng cảm động,cũng có hỏi đến sinh nhật của cô, anh cũng tặng quà cho 

Cô. 

Nhýng sau đó anh lại bị cái ý niệm kiêu ngạo đáng chết của bản thân mình xóa bỏ, nghĩ rằng bản thân chủ động hỏi ngày sinh nhật của cô là thể hiện rõ bản thanh rất là quan tâm đến cô, thế nên anh liền dứt khoát không thèm quan tâm đến nữa. 

Lúc này nhắc đến những lời như thế này, Phó Quân Hạo mới phát hiện ra trước đây bản thân có bao nhiêu là ngu ngốc. 

Nếu như lúc trước anh bỏ đi những suy nghĩ kiêu ngạo đáng chết của bản thân, thì bây giờ anh cũng không phải lâm vào tình cảnh theo đuổi lại vợ rất vất vả này. 

Du Giai Ý nhìn thấy ánh mắt thần khẩn của Phó Quân Hạo, có chút không biết bản thân nên nói gì, thế nên liền "ô " một tiếng để tránh khỏi anh mắt của anh 

Những lời chân thành anh vừa nói, cô lại dường như có thể cảm nhận hơn được một chút. 

Phó Quân Hạo ngay lúc muốn ôn cô thân mật một tí thì liền bị điện thoại của Du Giai Ý vang lên, Phó Quân Hạo cảm thấy mất hứng, cô ấy là một nhà biên kịch, sao việc của cô ấy lại bận rộn hơn tổng tài vậy. 

Mỗi khi anh muốn làm cái gì đó với cô, không phải là người này gọi thì là người kia gọi đến chen ngang. 

Du Giai Ý liền đẩy Phó Quân Hạo ra đi đến bắt điện thoại, anh liền cau mày. 

Phó Quân Hạo bước đến nhìn một cái, điện thoại của cô ấy hiện lên một số điện thoại mà anh rất quen thuộc, tuy rằng là Du Giai Ý không để tên, nhưng anh nhận định đó là số của Thẩm An Ngưng. 

Du Giai Ý củng nhận ra đó là số điện thoại của Thẩm An Ngưng gọi cho cô. 

Phó Quân Hạo liện dứt khoát nắm lấy điện thoại của cô và bấm tắt nói :"Đừng quan tâm đến cô ấy." 

Du Giai Ý nhìn anh với ánh mắt chê bai, chê anh hay xen vào chuyện của người ta. 

Cô đang muốn nghe cuộc điện thoại này, cô rất muốn biết cô ta rốt cuộc lại muốn bay ra chuyện vô lý gì nữa. 

Phó Quân Hạo bị chê bài :".." 

Anh giúp cô cúp máy của Thẩm An Ngưng là sai sao. 

Sao anh lại có cảm giác làm bất cứ việc gì trước mặt của cô đều là sai thế ? 

Thật đúng lúc Thẩm An Ngưng rất không buông tha cho cô mà cứ gọi điện tới, Du Giai Ý lại nghe điện thoại. 

Thẩm An Ngưng trong điện thoại cười nói :"Du Giai Ý, đã lâu không gặp " 

Đương nhiên, nụ cười của Thẩm An Ngưng rất là giả tạo. 

Du Giai Ý cũng bình thản mà đáp trả lại :"Cô Thẩm, lâu rồi không gặp" 

Thẩm An Ngưng liền nói tiếp :"Chuyện là như thế này, cô bây giờ thì cũng là đại tiểu thư của Diệp gia rồi sao, mấy chị em bạn của tôi rất muốn hẹn cô ra ngoài, muốn làm quen với cô ." 

Thật không khó có thể nghe ra lúc cô ta nói những lời này đều là nghiến răng cố gắng nói ra, đạc biệt là lúc nói cô là đại tiểu thư nhà họ Diệp, thật sự cô ta chỉ hận là không thể nuốt tươi cô vào bụng. 

Du Giai Ý tiếp tục bình thản nói tiếp :"Thật sao ?" 

Thẩm An Ngưng liền nói thêm một câu :" Cô sẽ không thể làm cho tôi mất mặt đâu hả ?" 

Thẩm An Ngưng lúc này liền không thể nghe thấy lời nói của Du Giai Ý, mà nghe thấy một giọng nói rất quen thuộc, đó chính là Phó Quân Hạo, giọng của người đàn ông tràn đầy sự chán ghét :"Em ở đây nói với cô ấy mấy lời dư thừa làm gì ? Cúp máy liền là được rồi." 

Thẩm An Ngưng tức đến nỗi siết chặt điện thoại của mình, như thế mới có thể khống chế không bản thân không cúp máy. 

Du Giai Ý vậy mà lại ở cùng với Phó Quân Hạo, Du Giai Ý có lẽ bậy giờ nhất định là đang ở nhà, và Phó Quân Hạo tất nhiên cũng đang ở nhà cô ấy, quan hệ của hại người đó bây giờ là gì, lẽ nào lại là quay lại từ đầu với nhau sao? 

Sự chán ghét của Phó Quân Hạo đối với cô còn những lời nói bảo vệ Du Giai Ỳ, đã làm tổn thương sâu sắc đến lòng tự tôn của Thẩm An Ngưng. 

Cô từng là bạn gái chính hiệu của Phó Quân Hạo, cô mới là người mà Phó Quân Hạo muốn cưới, cô ta mới là người mà anh ấy nên bảo vệ ! 

Dựa vào cái gì bây giờ lại là Du Giai Ý! 

Nhưng nghĩ đến hôm nay gọi cuộc điện thoại này là muốn hẹn Du Giai Ý, cô ta liền cố gắng nén nỗi không cam lòng và tức giận của mình xuống. 

Lúc này cô liền nghe thấy trong điện thoại có âm thanh của Du Giai Ý :"Được thôi, cô chọn thời gian đi" 

Ngữ khí nhanh nhẹ lúc này của Du Giai Ý lại làm cho Thẩm An Ngưng cảm thấy rất kinh ngạc, cô còn nghĩ rằng Du Giai Ý sẽ không bao giờ đồng ý cuộc hẹn này, tất nhiên là quan hệ của bọn họ bây giơ có thể nói là thù địch. 

Nhưng cô rất nhanh đã nói xong, mắt liền cuối xuống và có chút chế nhạo nói :" Vậy hay là hôm nay luôn đi" 

"Được " Du Giai Ý vẫn như cũ rất nhanh liền đồng ý, Thẩm An Ngưng liền nói với Du Giai Ý địa điểm và thời gian, hai người liền cúp điện thoại. 

Phó Quân Hạo liện ngay lập tức hỏi cô liền :"Em biết rõ cô ta là không có ý tốt gì đối với em, em tại sao lại chấp nhận lời hẹn của cô ta?" 

Phó Quân Hạo cảm thấy Du Giai Ý không nên nghe điện thoại của Thẩm An Ngưng . 

Thẩm An Ngưng tìm cô ấy còn có chuyện tốt gì ? Chắc rằng đã nghĩ ra cách âm hiểm gì đó đối phó với cô. 

Du Giai Ý lại cười an nhiên không có gì mà nói :"Em là đang muốn xem cô ấy còn có chiêu gì mà đối phó với em ." 

"Hơn nữa, cho dù em không có tìm cô ta kiếm chuyện thì cô ta cũng không có ý định buông tha cho em, nếu đã là như thế vậy thì sao em lại không đường đường chính chính đối mặt nghênh chiến với cô ta, ai thắng ai thua còn chưa biết được. 

Du Giai Ý trước giờ thì không thích người dây dưa không dứt, cô nghĩ rằng cô và Thẩm An Ngưng đã cãi nhau thành ra như thế, cô nghĩ rằng sau này thi cuộc sống của ai người đấy sống, thật không ngờ Thẩm An Ngưng vẫn chưa thể ngưng. 

So với việc hay tranh né cô ta sao lại không đối mặt giao chiến với cô ta, cùng Thẩm An Ngưng quyết đấu một trận hết sức mình. 

Hơn nữa, cô ấy bây giờ mà cùng còn sức để nói đấu tranh với cô sao ? 

Cô ấy có ưu thế về gia thế sao, có sự nghiệp phát triển rực rỡ sao, còn có ... tình yêu của Phó Quân Hạo sao. 

Phó Quân Hạo có chút kinh ngạc về Du Giai Ý, thật không ngờ tới rằng cô sẽ dùng thái độ như thế này để đối mặt với lời mời của Thẩm An Ngưng. 

Du Giai Ý nhìn ra anh có chút kinh ngạc, nghiêng đầu nhìn anh cười một cái :" Sao thế ? Có phải là cảm thấy em bây giờ rất là chanh chua?" 

"Không có " Phó Quân Hạo liền chọn sự phụ nhận, hơn nữa muôn nói nhưng lại thôi nhìn cô ấy. 

Anh muốn nói, cô nên dùng thái độ như bây giờ mà công kích phản công Thẩm An Ngưng, nói không chừng anh có thể sớm nhận thấy được bộ mặt của Thẩm An Ngưng, cũng có thể nhìn thấy rõ được con người của cô. 

Nhưng đáng tiếc là đời người không có nếu như. 

"Vậy thì tối nay anh đi cùng với em " Phó Quân Hạo không yên tâm đê cho cô một mình đi gặp Thẩm An Ngưng. 

Du Giai Ý liền lắc đầu từ chối anh :"Không cần đâu, anh đi cùng với em, thì bọn họ sẽ nghĩ rằng em dựa vào anh mới thắng được, như thế rất không có thú vị " 

Phó Quân Hạo liền bị cô ấy không chút do dự mà từ chối, nhưng anh vẫn nói tiếp:" Vậy thì để Chu Bảo Khiết đi cùng với em, thân thủ của cô ấy rất tốt." 

Du Giai Ý liền từ chối:"Không cần đâu, em gọi Tô Thiên Bội đi cùng với em cũng được" 

Tô Thiên Bội thân thủ cũng rất tốt, cô sở dĩ không muốn cho Chu Bảo Khiết đi theo là vì cô là tay chân của Phó Quân Hạo, lỡ như cô có lỡ lời nói gì không nên nói thì Chu Bảo Khiết nhất định sẽ nói lại với Phó Quân Hạo" 

Nói đến Chu Bảo Khiết, thì cô có chút lo lắng đối với Phó Quân Hạo :" Cô cảm thấy Chu Bảo Khiết hình như thích Dịch Thần Hạo, Dịch Thần Hạo cũng có ý thích Chu Bảo Khiết, nhưng Dịch Thần Hạo lại rất đào hoa, chỉ sợ rằng Chu Bảo Khiết sẽ bị tổn thương " 

Cái vấn đề này lúc trước cô cũng rất muốn nói với Phó Quân Hạo rồi, chẳng qua là vẫn chưa có thời gian thích hợp nói mà thôi. 

eyJpdiI6IllNTm9uZEc1MzNKUEYrWE44eVpVZWc9PSIsInZhbHVlIjoiZDJqZU05ODFPNTdxUVp4Q1JmZkRYXC8zNFJ4U3k2aHhqK3lHUitTUGZ2SXdQVDBhMGpmb1FLTVEzT0NKM3RkK1UyTjJRM2FYYjV1V0gzaUd2MXdvaVJmNklRTUZLVkZQb0R6cVd6b1p0ME1xbzFIclhiQTMwMzRrakpkUDNmVkRWV2w4VVZiY3VNYlwvOEUxbnlDeHZzdVlDTndoRVZmYlRxc3dyZVBUN3FKOVJhY1pmRVRDMWFTK3l6TytTa01LaWtPKzIxNFFKU1wvKzVHd3FsOHN0WEFrN2k0V09cL0w5TlwvVEdtSGN2bzAyK2hOVWhlXC9iV29qMjdyaVl3RndDQ1ZybE5tXC8wMG5ySGRZZDgrNGxvWUxTUENkdnoyRFUxOTY3RExFVWpyajZIaW5WMXhsSXdiK1VFNXYraG5NQ2M2bWVla0g2S1wvZlJybFJVTVFHVTJxVmtVcU5BVklxY0NFQ2Fkb1lwaGZTWUg1bnlJQytUMnltRk5NdmFDT1BTY1wvT1A4b25zaEM2RXg2K09SQjZoaVVcL3poVjVQczlIUnJSN1crZnNUS0pxYjRBaHJ5MFl6bkZ1MjJqV0ZOSEZOZkxoczRsWWNURysrSDhnTXY2VkZFeXhVUmxBPT0iLCJtYWMiOiIyYzY1ZTFhNzYzN2VlMTZmNzEzNzVkN2ExMjIyODAyMDM3Y2QxMTU0MjcxYWJlMjZmYTllMDUwMGU5YTFkNGZhIn0=
eyJpdiI6IlpJS2c2NHVUVU9ha0wyTWl6VTF0SlE9PSIsInZhbHVlIjoiUUxMT0JmZlhKcDFyb1ZqbFV4aXFsRDhcL21mNEs3N3ZWTjNYb1VXc1ViNkc2VDlmWDRuV3FNcGFNakk1U0pGZkZtNWZQTkNxSjFxYlZNZEZnT0JvTmplOGxBcDJ3ZmUwUlFnRzNBRWFzTHVrb1VQZGdVVFRHUFRNOUd5MndBUnY4N1ZOd1Z5TDB0RExVN2RaeVo5WUpMSTZoY0g4TldJTmZ5RzNYcmgyQVRLZ0pTK3ZpWlZ6NStOVkhCQThjaFgycHExMTV2UE9JNndtY01vV0xsVXZTMkh5MnlcL0JoZDJlUFN6bFwvMW41NHFxN1hiRmtMSzJQdDljTGl4eVpHTFlOR2FyOVlCd1BRakc0U0pIK0xMWjFpKzY4amZsRkI1OGIrbCt0UXdBU0RWRkM4bXIyTTJ5aytuVkswamZNazlySU5nUHdBTnoxR252NG9lcndcL3VDbTJZN05yV1wvYVdFRDBEVzl0RnR4U1hkT3hRV3FBTkZ2a3huVk9WaFVzRm03WlAiLCJtYWMiOiI2YzMxYzhmOWQ1MTQzNjJhMjk3ODQzN2I3Y2QzYWMzNGMxYjEyODMxMWFjZjlhMDFmZTA1YjZjOWFlYzY5YmJmIn0=

Phó Quân hạo tuy lời nói rất có trọng lượng, nhưng anh đã quên rằng, Chu Bảo Khiết muốn làm bậy với Dịch Thần Hạo thì anh ta có cản cũng không thể nào cản được.

Advertisement
x