Hiểu rõ được ý đồ của Thâm An Ngưng Du Giai Ý và Tô Thiên Bội, nhìn nhau bình tĩnh và bước vào nhà hàng. 

Bữa tiệc hôm nay ở nhà hàng này đã được Thâm An Ngưng bao hết rồi, có điều cô mời dne619 đây rất nhiều người có vị thế ở Giang Thành đến đây, thế nên chỗ này cũng rất là náo nhiệt, cô nhìn ua có rất nhiều phụ nữ đẹp. 

Du Giai Ý và Tô Thi bội liền bước vào thì Thẩm An Ngưng liền điệu đà bước tới phía của hai người, trên gương mặt rất đắc ý mỉm cười nói :" Hai người đến cũng thật đúng lúc" 

Thẩm An Ngưng mặc một bộ váy màu đỏ, đẹp đến lạnh cả người, may là nhà hàng có máy sưởi, nếu không chắc sẽ bị lạnh. 

Thâm An Ngưng nghĩ rằng hôm nay mình ăn mặc sửa soạn rất là dẹp diễm lệ nhất trong tất cả những người phụ nữ danh giá ở đây, bộ đầm này cô phải đợi rất lâu mới mua được, thế nên cô cố ý mặc nó vào buổi tiệc hôm nay, muốn hạ bệ ngoại hình của Du Giai Ý xuống. 

Vừa mới đến có rất nhiều người vây đến cô đều khen cô rất xinh đẹp thanh nhã, trong lòng của cô rất là đắc ý. 

Nhưng tất cả sự kiêu ngạo đều tập lên chiếc sợi dây chuyền đá hồng ngọc của cô, trong khao3n khắc đó trong mắt của cô ta liền tức như bốc khói. 

Cô ta sao lại quên, Du Giai Ý có hai bộ trang sức rất quý, một bộ là lục bảo thạch, một bộ là hồng ngọc bảo thạch, mấy ngày trước cô ấy ở buổi tiệc nhận lại người cũng đang đeo lên bộ trang sức hồng bảo thạch này rất là sáng và đẹp, và giá trị của bộ trang sức hồng ngọc này vô cùng đắt. 

Thẩm An Ngưng lúc này cảm thấy rất là ghen tị, cô ta cũng tự cho rằng mình củng có rất nhiều bộ trang sức quý giá, thế nhưng những bộ trang sức quý giá mà cô có được đều không bằng nửa giá của Du Giai Ý. 

Hơn nữa, những trang sức bảo thạch kia của cô đều là những sản phẩm sưu tầm, so với những thứ cô ta dùng tất nhiên là không cùng một đẳng cấp rồi. 

Thâm An Ngưng nhìn chằm chằm vào sợ dây chuyền đó của Du Giai Ý mà tức muốn nghiến răng, Du Giai Ý và Tô Thi Bội đều nhìn ra ánh mắt của cô ta, Tô Thi Bội cong đôi mắt xinh đẹp mà cưới nói với cô ta :" Tổng giám đốc Thẩm, tối này cô rất là đẹp" 

Tô Thi Bội đây là lời nói châm chọc, có ý mỉa mai cách ăn mặc của Thẩm An Ngưng đã bị Du Giai Ý đánh bại. 

Thẩm An Ngưng tức muốn chết, những vẫn cố gắng mỉn cười :"Cảm ơn, ngôi sao nổi tiếng Tô Thi Bội cô cũng rất xinh đẹp, người bình thường thì đều sẽ không giám đứng 

cạnh cô ." 

Thâm An Ngưng cũng đang mỉa mai thầm so sánh cách ăn mặc của cô rất bình dị so với Du Giai Ý, nói xong liền quay qua phía Du Giai Ý hỏi:" Cô nói có đúng không, Cô Du ?" Du Giai Ý cười không thèm quan tâm mà gật đầu :" Ừm đúng thế sắc đẹp của Tô Thi Bội luôn đẹp hơn người bình thường mà" 

Tô Thi Bội cả buổi khen cô ấy, Du Giai Ý khen Tô Thi Bội thì sức công kích cũng không kém. 

Chỉ có điều đối diện với lời mỉa mai thầm của Thẩm An Ngưng, nhưng những lời nói Du Giai Ý dường như cũng chưa đủ công kích cô ta. 

Thẩm An Ngưng Nghĩ rằng cứ như thế thì có thể đối phó được với Du Giai Ý, ngay lúc cô ấy cười đắc ý, thì lại Du Giai Ý liền tự nhiên hào phóng nói :" Củ cải trắng nó cũng có vẻ đẹp riêng của nó, Có một số người sẽ thích vẻ đẹp nồng thắm của Tô Bội Thi, cũng sẽ có người thích vẻ đẹp thanh tú tao nhã " 

Tất nhiên từ hình dung vẻ đẹp tao nhã, nhưng từ nói này chính là đang nói cô. 

Du Giai Ý tuy rằng cô không phải là người thích tự khen mình, nhưng ngay lúc đứng trước kẽ địch, cô cũng đành phải làm như thế. 

Những lời nói của Du Giai Ý đủ để làm cho Thẩm An Ngưng tức muốn nghẹn ngào, bời vì Du Giai Ý rõ ràng là đang ám chỉ bản thân mình bây giờ rất được Phó Quân Hạo yêu thích vẻ đẹp thanh tú này của cô. 

Cũng ngay lúc Thẩm An Ngưng bị tức muốn chết, Tô Thi Bội liền ở bên cạnh nói thêm một câu :" đúng thế, củ cải trắng có vẻ đẹp của riêng nó, tổng giám đốc Thẩm đây cũng có vẻ đẹp của riêng mình cũng có người yêu vẻ đẹp ấy của cô, nghe nói là tổng giám đốc Tống của Gia Hòa hình như cũng đang theo đuổi cô thì phải." 

"Tô Thi Bội! " Thẩm An Ngưng thật sự là không thể kiểm chế được nữa. 

Tổng giám đốc Tống kia, gu cũng thật là kém thật. 

Trước kia cái tên Lý Toàn Minh cũng bị gọi là phiên bản nữ của Phó Như Ngọc, nhưng Lý Toàn Minh và Phó Như Ngọc chẳng qua cũng chỉ là nam nữ chơi qua đùa với nhau mà thôi, quá lắm cũng chỉ là phong lưu thôi, nhưng cái tên tổng giám đốc Tống Tử Dụ này không chỉ là chơi gái, còn có không ích các tính biến thái nữa. 

Cái tên Tống Tử Dụ này trước kia cũng từ quấy rối cô ta, nhưng lúc đó cô ta vẫn còn mối quan hệ mờ ám với Phó Quân Hạo, Tông Tử Dụ này vẫn không dam đụng vào Phó Quân Hạo, thế nên vẫn chưa làm gì cô ta. 

Bây giờ cô ta không còn quan hệ gì với Phó Quân Hạo rồi, Tổng Tử Dụ cũng không còn kiêng cự gì nửa mà làm tới, ngày nào cũng quấy rối cô ta, Thâm An Ngưng rất phiền 

phức. 

Tuy nhiên ba của cô ta Thẩm Quốc Hùng cũng rất có uy phong ở Giang Thành, Tống Tử Dụ kia mới không giám làm gì cô ta, nhưng cứ nghĩ tới tên của bản thân mình bị ghép với tên Tống Tử Dụ thì liền khiến cô ta rất buồn nôn, hận đến nỗi muốn giết chết Tống Tử Dụ. 

Tô Thi Bội cố ý nói đến Tống Tử Dụ theo đuổi cô ta, cũng đồng nghĩa với việc người theo đuổi cô ta là một đàn ông không ra gì, Thẩm An Ngưng không tức giận mới lạ. 

Tô Thi Bội mặt vô tội liền hỏi:"Sao vậy ?" 

Thẩm An Ngưng ánh mắt rất hận nhìn Tô Thi Bội, liền muốn ăn tươi nuốt sống cô. 

May là lúc này có một người đi đến, phá bỏ bầu không khí tràn đầy mùi thuốc nổ này. 

"Sao thế tại sao lại không đi vào ?" Người phụ nữ nói câu này có gương mặt rất hiền từ và rất dễ tiếp xúc, Du Giai Ý nhận ra cô ấy, là con dâu của công ty sản xuất thực phẩm lớn nhất Giang Thành. 

Còn về làm sao cô nhận ra cô ấy, thì chính là vì Tô Thi Bội từng dạy cho cô về thông tin của những người này. 

Cũng không biết làm sao Tô Thi Bội lại có hình ảnh và danh sách thông tin về những người này, cũng đã khến cho cô nhớ được hết những người này, nói là giúp cho cô tối nay có thể không bị mất mặt và cảm thấy ngại ngùng. 

Du Giai Ý bây giờ cũng đã tiếp nhận thân phận con gái nhà họ Diệp rồi, và cũng biết rằng với thân phận này của cô thì những xả giao và sự tham gia tiệc thì không thể nào thiếu rồi, tuy rằng Diệp Văn nói không cần cô ấy phải làm những việc này, nhưng cô cũng không thể một chút cũng không làm được. 

Thế nên cô ấy cười và gật đầu với người phụ nữ ấy, người phụ nữ đó cũng cười với cô một cái, sau đó liền tự giới thiệu bản thân :" Xin chào, tôi tên là Tôn Hiểu Vân " 

Nói xong liền giơ tay ra muốn bắt tay với cô, Du Giai Ý cũng tất nhiên là lễ phép và bắt tay cô ấy lại, sau đó liền tự giới thiệu bản thân mình:"Xin chào, tôi tên là Du Giai Ý " 

Thẩm An Ngưng nhìn thấy Tôn Hiểu Vân chủ động ân cần chào hỏi Du Giai Ý thì biểu cảm rất bất mãn, hôm nay cô ta mới là người chủ tiệc, lẽ nào không thể để cô ta giới thiệu sao? Hai người tự nhiên vượt mặt cô ta chào hỏi nhau là có ý gì đây? 

Thẩm An Ngưng cả ngảy đều cho rằng minh rất có duyên với mọi người, hơn nữa trong giới thượng lưu có địa vị mọi người đều coi cô ta là quan trọng, thế nhưng thật tế là rất nhiều người rất ghét cô ta. 

Trước vẻ mặt khó coi của Thẩm An Ngưng, Tôn Hiểu Vân đã cùng với Du Giai Ý và Tô Thi Bội chảo hỏi nhau xong rồi, Thẩm An Ngưng chỉ còn cách là nghiến răng mời họ vào bên trong nhà hàng. 

Lúc này Thẩm An Ngưng có trí nhớ rất tốt, vì để làm nổi bật lên vị trí chủ tiệc mà cô đã mơi hai người ấy vào phòng và giới thiệu một lần. 

Du Giai Ý và Tô Thi Bội cũng đành mỉm cười mà chào hỏi mọi người, một đám người lúc này mới ngồi xuống. 

Chỗ ngồi cũng được xếp theo ba hàng dọc theo chiếc bàn, đều ngồi đủ hết những người danh môn vọng tộc. 

Vừa ngồi xuống, cô gái kế bên Du Giai Ý liền nhìn chằm chằm vào sợi dây chuyền của cô cảm thán khen :" Cô Du, sợi dây chuyền này của cô rất là đẹp, trước đa tôi củng từng thấy hình ảnh của sợi dây chuyền này trên mạng thôi,thật không ngở rằng bây giờ lại được tận mắt nhìn thấy nó, quả thật là rất to." 

eyJpdiI6IjVTVjNYNjFQcHdMdEgwcUdSTWg3bFE9PSIsInZhbHVlIjoiWVdVVFwvNldjUkwzQ3Y3bGpCSEdMMWhUVW94UDFjU3VQQVlQeE5uRkJyOUR6R1NoZ2U3UlA3Y3d3UzBMY1cyMUZPc1F2ejgrMmdYdEZOQ1ZvZHJhZ3FcL3NiMGtHSjBVek84Kzl1QjlcL21CcFlsKzFQS3JMZzZPTURTTzdrNXBDVWpuZ25weTYrMW9VckZiSHBESzZ1d3FzT2dNd3BiM2NQY2NVOVFkdDlNSmU5UkY2SWlLSm5TWGFxc0FZSU9uNDJ4YmZENUxoWkE0Z0pGSU4zM1JLeDErbmZqVm1qN1Y5b1l2UnVKVGs5ZGx4OD0iLCJtYWMiOiIyNTM3MjFkZDc2MjQ3YTFiMjExOGZiMTQ1NmFlZjgzMzhhZmU3NjIxNjVjZDBmNTQyYzZkZTRhOTlkMzM2NDU5In0=
eyJpdiI6IlhMTGk0Z1l3ZFJ3d3lcLzh0NjkrS25RPT0iLCJ2YWx1ZSI6Ilk4YzZCemZ1NFMyS1Z4TjJVWTRyb0xnbnVkNkJHaUNhd0JKa1MyRDcxN3ZsS1RPS24xaFIyQU9tYlJrUHZESTBPR3NDcVFrV1VXN3dxZmsrZkhBRjZUYTNTZ0p1VzU2T1ZPelwvOU5WaUVcL1VcLzFsdnhjdVA0ZVBFck9lZjlzVDhSVkVHOXJDbDZWN0kyRU1cLzlZVEE0SkFJazVGeTZxSXNxQXVXdmJEN0NoT3Z6aUR2VGVcL0FKTW45TkNmbW9sZmhhOU5ScGZDVlNPSkowdjZMeVYyTmlFbk9rWW0zT3RwTkpVTlpjZjV2TW16SlhzdnFnOXVGVzhyNHh2VzdYNEhJdkJjdlcrS3BqMnhiOTJ6WVZUalhBK29xSzFVSCtySHB6OTBoazVmdnFBMUdiclFVaE9xWWFENWVRNjFGRGRaYWZROVRMRGVETWxwTFNNek5KQThPTTZ3PT0iLCJtYWMiOiJkNTJhYjIzZTk0MWM1NDk4ZWRiMzFhNzZlYjliYjY4ZWVhZGJiN2JiNDMzMzFhNjYzOGIwMWIyMDE5MWU0MzRkIn0=

Những người này cũng rất biết nịnh bợ, lúc cô ta mới đến thì khen cô bay lên trời, bây giờ thì lại quay qua nịnh nọt Du Giai Ý rồi.

Advertisement
x