Ông cụ trong lúc ảm đạm chán nản, càng nhìn Phó Quân Hạo không thuận mắt.
Dù rất suy nhược, nhưng ông vẫn liếc ngang Phó Quân Hạo một cái: "Cháu đi ra trước, ông có lời muốn nói với Du Giai Ý.
Phó Quân Hạo đối với thái độ này của ông cụ sớm đã thành quen, lúc anh và Du Giai Ý còn ở bên nhau ông cụ liền suốt ngày nghiêng về phía Du Giai Ý, ngược lại đối với thẳng cháu là anh đây lại quắc mắt coi khinh.
Khi đó anh luôn cảm thấy là Du Giai Ý cố tình khoe mẽ tỏ ra khôn khéo trước mặt ông cụ, luôn cho rằng Du Giai Ý tâm cơ thầm trầm cố ý lấy lòng ông cụ, cho nên ông cụ mới đối xử với cô tốt như vậy.
Bây giờ xem ra, nguyên cả nhà họ Phó chỉ có ông cụ một người nhìn thấy cái tốt của Du Giai Ý.
Cũng có thể nói, nguyên cả nhà họ Phó, chỉ có ông cụ một người thực lòng suy nghĩ cho anh.
Trong lòng Phó Thanh Trung ba anh trước giờ chưa từng có cái nhà này, không có mẹ anh, không có người con trai như anh, cũng không có người con gái Phó Như Ngọc.
Phó Thanh Trung và Đổng Thư Nhã đều chán ghét Du Giai Ý, là bởi vì bọn họ chỉ muốn để anh cưới Thẩm An Ngưng, để tiếp tục duy trì mối quan hệ hữu hảo với Thẩm Quốc Hùng.
Về phần Phó Như Ngọc, càng là vì có mối quan hệ tốt với Thẩm An Ngưng mà không có đầu óc chán ghét Du Giai Ý.
Chỉ có ông cụ, đã phân tích tính cách của anh, điều tra tính tình của Du Giai Ý, cho rằng cô là một cô gái tốt, thật lòng suy nghĩ cho anh, hy vọng anh có thể có một gia đình ấm áp tốt đẹp.
Chỉ đáng tiếc là anh đã phụ lại một mảnh khổ tâm của ông cụ, cũng phụ bạc Du Giai Ý.
Sau khi Phó Quân Hạo ra khỏi phòng bệnh, ông cụ ra hiệu cho Du Giai Ý tự bê ghế đến ngồi xuống.
Quản gia đỡ ông cụ ngồi nửa dựa vào đầu giường, rồi cũng lui ra.
Ông cụ nhìn Du Giai Ý vô cùng cảm khái nói: "Tin tức ông đều nhìn thấy rồi, không ngờ cháu lại là con gái nhà họ Diệp."
Ông cụ nói xong lại tự giễu một câu: "Ông đã nói mà, ánh mắt này của ông tốt biết bao, nhìn một cái liền nhìn trúng một thiên kim nhà giàu lưu lạc bên ngoài."
"Những người khác á, đều là những kẻ quê mùa ếch ngồi đáy giếng, chỉ nhìn lợi ích trước mắt."
Ông cụ không chút khách khí dìm hàng đám người Phó Thanh Trung Đổng Thư Nhã, Du Giai Ý nhịn không được cười lên.
Tính cách của ông cụ thực ra rất thú vị, không biết Phó Thanh Trung còn có anh em Phó Quân Hạo sao lại không di truyền được chút gien nào trên phương diện này. Du Giai Ý cười nhẹ giọng nói: "Cháu vốn dĩ muốn ngày khác đi thăm ông, chính thức nói với ông về chuyện này"
Ông cụ lắc lắc đầu: "Không sao"
"Chỉ cần cháu hạnh phúc, ông liền yên tâm rồi" Ông cụ từ ái nhìn Du Giai Ý nói, "Ông xem tin tức liền biết, nhà họ Diệp đối xử với cháu rất tốt, coi cháu như báu vật"
"Du Giai Ý a. Cảm xúc của ông cụ tối nay dường như có chút thương cảm, "Ông nội phải nói tiếng xin lỗi với cháu"
Du Giai Ý biết ông cụ muốn nói gì, vội vàng nói: "Lúc đầu cuộc hôn nhân này, không phải là lỗi của ông, là cháu tự nguyện mà"
Ông cụ lại cố chấp nói: "Nếu không phải là ông ép Quân Hạo cưới cháu, có lẽ cháu chỉ thất tình trong thời gian ngắn mà thôi, chứ không phải lún vào một cuộc hôn nhân tuyệt vọng suốt ba năm"
"Nếu như cháu không gả cho người, nói không chừng hiện giờ sớm đã gặt hái được thành tựu trong sự nghiệp rồi"
"Thành tựu trong sự nghiệp của cháu, cộng thêm gia thế nhà họ Diệp của cháu, cháu của ngày hôm nay sẽ là danh viện thủ đô toả sáng nhất, nhưng bởi vì từng kết hôn.." Ông cụ nói tới đây đột nhiên có chút không nói tiếp được.
Du Giai Ý biết ông cụ là tiếc nuối cô vốn có thể có cuộc đời càng hoàn mỹ hơn, vì vậy nhanh chóng khuyên giải ông cụ: "Ông nội, tư tưởng này của người cũng quá là bảo thủ đi, bây giờ từng kết hôn cũng không tính là gì"
Ông cụ len lén né ánh mắt đi, nhẹ nhàng lau đi nước mắt nơi khoé mắt.
Sau khi ông cụ quay đầu lại lại nặng nề hừ một tiếng nói: "Thằng nhóc thúi kia có phải đang theo đuổi cháu không?"
Du Giai Ý biết người ông cụ nói là Phó Quân Hạo, nhè nhẹ gật gật đầu: "Coi như vậy đi...
"Sớm biết như vậy, hà tất có lúc đầu!" Ông cụ một chút cũng không nói giúp Phó Quân Hạo, ngược lại nói với Du Giai Ý, "Cháu đừng để ý đến nó, ngựa tốt không quay đầu gặm lại cỏ, càng huống hồ chi cháu bây giờ có giá trị con người như thế này!"
Du Giai Ý bị lời nói của ông cụ làm cho không biết phải nói gì, có điều cô cũng biết, ông cụ trước giờ đều bảo vệ cô như vậy.
Ông cụ nói chuyện với Du Giai Ý xong lại bảo Du Giai Ý gọi Phó Quân Hạo vào, Du Giai Ý đóng cửa lại cho hai người, một mình đi tới chỗ cửa sổ cuối hành lang.
Ông cụ thực lòng vừa nhìn thấy Phó Quân Hạo liền tức khí, nếu không phải tối nay ông bệnh đến không còn sức lực, ông sẽ lại cho Phó Quân Hạo một gậy.
Ông trừng Phó Quân Hạo nghiến răng nói: "Lúc đầu ông khuyên cháu sớm cùng Du Giai Ý sinh đứa con, cháu còn nhớ cháu đã nói gì không?"
Phó Quân Hạo đương nhiên nhớ, còn nhớ tới rõ ràng rành mạch.
Mỗi một lần nhớ lại, anh đều hận không thể đánh chết chính mình của lúc đó đã nói những lời khốn kiếp đó.
Ông cụ lại tức tối nói: "Phải chi giữa các cháu có một đứa con, cháu sẽ không phải chịu đãi ngộ như hiện tại!"
Có đứa con rồi, giữa hai người liền có sợi dây gắn bó, những lời nói vây quanh con trẻ mỗi ngày nói nhiều rồi, tình cảm tự nhiên dần dần liền hài hoà, nói không chừng sẽ không ly hôn.
Cho dù ly hôn rồi, con trẻ cũng là cầu nối tốt nhất giữa bọn họ, anh như cũ vẫn là người đàn ông chiếm cứ nhiều nhất trong cuộc sống của cô.
Phó Quân Hạo né tránh ánh mắt không nói chuyện, nếu anh sớm biết mình có một ngày rời khỏi Du Giai Ý liền sống không nổi, nhất định kết hôn năm thứ nhất liền cùng cô sinh con.
Đáng tiếc đời người không có nếu như, anh bây giờ chỉ có thể tự uống lấy ly rượu đắng do chính mình ủ ra.
Ông cụ nhìn dáng vẻ hối hận đến xanh ruột hiện giờ của Phó Quân Hạo liền tức khí, năm đó ông khuyên bảo hết nước hết cái, Phó Quân Hạo lại một câu cũng không chịu nghe.
Nghĩ đến đây ông lại không khỏi tức tối nói: "Cháu hết hy vọng với con bé đi, từ ngày mai trở đi, ông lại chọn lại phụ nữ cho cháu."
"Dựa theo ánh mắt nhìn người của ông, lần này chắc chắn cũng tìm cho cháu một người hoàn mỹ, lần này cháu phải trân trọng thật tốt cho ông."
Ông cụ vẫn còn tự mình ra lệnh, Phó Quân Hạo đầu muốn to rồi.
"Ông nội!" Anh nghiêm túc cường điệu nói, "Cháu cự tuyệt xem mắt, cháu cũng cự tuyệt hết hy vọng với Du Giai Ý"
"Chuyện này không theo cháu được." Lúc Phó Quân Hạo há miệng muốn nói gì đó, ông cụ lại nói: "Sức khoẻ này của ông một năm không bằng một năm, chẳng lẽ cháu thật sự muốn ông sắp chết cũng nhìn không thấy cháu thành gia lập nghiệp?"
Lời nói giống nhau, bốn năm trước lúc ông cụ uy hiếp anh để anh cưới Du Giai Ý đã nói qua một lần.
Anh khi đó chính là bởi vì điểm này mới thoả hiệp cưới Du Giai Ý, nhưng hôm nay ông cụ lại nói lời này, anh lại cảm thấy vô cùng lợm giọng và bài xích.
Anh một chút đều không muốn làm quen với người phụ nữ khác!
Nhưng mà sức khoẻ hiện giờ của ông cụ thực sự không chịu nổi bị anh chọc tức, cho nên anh chỉ đành im lặng.
Ông cụ muốn sắp xếp thì sắp xếp đi, cùng lắm thì sáng sớm ngày mai anh liền đi công tác trốn đi.
Phó Quân Hạo nói xong câu này liền lấy điện thoại ra, nhắn tin thông báo Chu Dật Hoàng đặt vé máy bay sáng sớm ngày mai rời khỏi Giang Thành cho anh, anh phải tìm một nơi để đi công tác, đỡ phải nhảy không thoát bố cục xem đáng sợ của ông cụ.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất