Dùng lưỡi ma sát vào hàm răng, Phó Quân Hạo đè nén mọi chuyện không như ý trong lòng xuống, sau đó bình tĩnh hỏi cô: "Em muốn xử lý như nào?" 

Du Giai Ý nhìn thẳng vào mắt anh, nói: "Tôi không biết tối qua sao lại bị người khác chụp được, nhưng những công ty truyền thông này khi muốn đăng tin, anh chắc biết chuyện nhỉ?" 

Phó Quân Hạo mím môi, dùng sự trầm mặc đáp lại lời chất vấn của cô. 

Du Giai Ý thấy anh không có bất cứ giãy dụa thì thừa nhận, ngay lập tức tức không chỗ xả. 

"Tại sao anh lại làm như vậy? Bây giờ tôi là bạn gái của Chung Bảo Nam, hơn nữa mấy ngày trước vừa lên hot search, nếu bị người khác moi ra tôi và anh mập mờ như này, lập trường của anh ấy sẽ ngại ngùng cỡ nào?" 

"Tôi hy vọng anh có thể mau chóng nghĩ cách gỡ hot search này, mẹ anh ấy bây giờ bị bệnh, anh ấy đã đủ buồn rồi, tôi không muốn gây thêm phiền phức cho anh ấy nữa" 

Phó Quân Hạo vừa nghe cô mở miệng là chỉ để ý cảm nhận của Chung Bảo Nam thì lồng ngực vừa chua xót vừa bực tức. 

Trái tim của cô tại sao cứng như vậy? 

Cho dù anh trước kia đã làm sai đã tổn thương cô, lẽ nào anh không đáng được tha thứ sao? 

Cô từng yêu anh như thế, bây giờ lại không hề để ý tới cảm nhận của anh sao? 

Trong tình cảnh cảm xúc tiêu cực bùng nổ, anh tức giận mở miệng nói: "Anh có thể đè những hot search này xuống, nhưng anh cần phải chú ý chút tới quan hệ lợi ích của các phương diện, một chốc một lát không gỡ được." 

Ý đồ Phó Quân Hạo nói như vậy là giận dỗi muốn để những hot search này treo ở đó một lúc nữa, nhưng nghe vào tai của Du Giai Ý lại biến vị. 

Du Giai Ý nhếch khóe miệng bật cười một tiếng, cô coi như hiểu rồi, Phó Quân Hạo là muốn khiến cô trả giá gì đó mới có thể gỡ hot search này. 

Cô quên mất, anh là một thương nhân, thương nhân sao có thể làm ăn lỗ vốn chứ? 

Giống như trước đó anh tặng mèo cho cô thì không ngừng muốn cô mời ăn cơm, bây giờ cô muốn anh gỡ hot search, anh chắc chắn muốn thù lao. 

Nghĩ thông điểm nay Du Giai Ý nhìn sang Phó Quân Hạo cười lạnh nói: "Phó Quân Hạo, anh dạo gần đây luôn quấn lấy tôi không buông, có phải là muốn chạm vào tôi hay không?" 

Giữa đàn ông và phụ nữ, tóm gọn lại không phải là làm tí chuyện khiến người khác ghi nhớ hay sao? 

Du Giai Ý không phải là cô bé cái gì cũng không hiểu, cô và Phó Quân Hạo từng có cuộc hôn nhân 3 năm, cô rất nhiều những thói hư tật xấu đó của đàn ông. "Được, nếu anh đã muốn tôi trả giá mới có thể gỡ hot search, vậy thì tới đi" Du Giai Ý một không làm hai không dừng, sau khi nói xong thì đưa tay cởi áo trên của mình. 

Cơ thể của cô rất mảnh mai, nhưng chỗ nên có thịt thì không hề ít, làn da trắng nõn khiến yết hầu của Phó Quân Hạo không tự chủ mà chuyển động lên xuống một phen. 

Anh vốn khát vọng cô, hiện nay dáng vẻ này của cô đứng ở trước mặt anh, anh đương nhiên có chút không nhịn được. 

Trong cơn sắc dục, anh nhìn chằm Du Giai Ý nghiến răng nói: "Em đừng tưởng anh không dám chạm vào em!" 

Tâm trạng lúc này của Phó Quân Hạo rất dặn vặt, anh vừa tức Du Giai Ý hiểu lầm anh muốn bắt cô trả giá, lại khát vọng có thể mượn cơ hội này thân mật với cô. 

"Vậy thì anh tới." Du Giai Ý cũng mất đi lý trí, chỉ cảm thấy cùng lắm thì đồng quy vu tận. 

Du Giai Ý cũng nghĩ rồi, Phó Quân Hạo luôn quấn chặt lấy cô, có thể chỉ là nhớ loại chuyện này, tâm thái vốn là cái không có được thì là tốt nhất, anh có được cô rồi, hai người thật sự làm cái gì đó thì anh cũng không có hứng thú với cô nữa. 

Bởi vì hai người đều tức quá, cho nên ngoài tổn thương lẫn nhau thì vẫn là tổn thương lẫn nhau. 

Phó Quân Hạo vừa cúi người bế ngang cô lên, một chân đạp cửa phòng ngủ ra. 

Ly hôn hơn 1 năm, anh không có bất cứ người phụ nữ nào, bất luận sinh lý hay tâm lý đều khát vọng loại chuyện này, càng đừng nhắc tới hai lần trước khi ly hôn anh đều bị cô đút cho no. 

Sau loại cảm giác ăn no rồi lại bỗng nhiên bị đói, thật sự khiến người ta đau khổ tột cùng. 

Vậy nên lúc này Phó Quân Hạo có cơ hội này, anh không thèm nghĩ ngợi thì muốn hành động. 

Đợi khi bị người đàn ông săn chắc đặt trên giường, đợi khi trên người có cảm thấy lành lạnh, Du Giai Ý bỗng tỉnh táo trở lại. 

Lý trí nói với cô, cô không thể làm như vậy với Phó Quân Hạo, sẽ vạn kiếp bất phục. 

Vậy nên cô liều mạng đẩy Phó Quân Hạo ra: "Buông tôi ra!" 

Phó Quân Hạo hơi dùng sức, đè chặt hai cánh tay của cô ở trên đỉnh đầu. 

Anh hô hấp nặng nề nhìn cô: "Tự em đưa tới cửa, bây giờ lại kêu anh buông tay? Du Giai Ý, em coi anh là cái gì?" 

Phó Quân Hạo không muốn buông, cũng không chịu buông, vì vậy đã cúi đầu hung hăng hôn cô. 

Cô khiến anh thành như này, lại kêu anh thả người, anh sợ mình sẽ không làm được. 

Du Giai Ý bật khóc: "Tôi hối hận rồi!" 

"Phó Quân Hạo, cầu xin anh, mau dừng lại.." Du Giai Ý đã sợ tới xanh ruột, nước mắt cũng không ngừng rơi xuống. 

Vừa rồi quả thật là cô trong lúc manh động nói ra lời như vậy, nhưng bây giờ cũng là thật sự hối hận rồi. 

Phó Quân Hạo bị một câu hối hận của cô làm cho khựng lại mọi động tác. 

Một người phụ nữ vào lúc như này nói với một người đàn ông cô hối hận rồi, điều này thật sự là sự sỉ nhục to lớn đối với tôn nghiêm của đàn ông, Phó Quân Hạo suýt nữa tức chết. 

Mà cũng vào lúc này, điện thoại của Du Giai Ý ở ngoài phòng khách đổ chuông, Du Giai Ý nhân cơ hội đẩy mạnh anh ra, nhếch nhác đứng dậy chạy ra ngoài. 

Là Diệp Văn gọi điện tới, đoán chắc là tới đón Du Giai Ý. 

Du Giai Ý cũng không màng nghe điện thoại, mà mặc lại áo trên của mình rồi rời đi ngay. 

Phó Quân Hạo ngồi thất bại ở trên giường, mẹ kiếp đây thật sự muốn lấy mạng mà. 

Anh đã thành dáng vẻ như này, người lại chạy mất, giờ không phải muốn lấy mạng anh thì lại là gì? 

Du Giai Ý chạy một hơi về phòng của mình, lúc này mới nghe điện thoại của Diệp Văn. 

Diệp Văn nói ở trong điện thoại bằng giọng ôn hòa: "Chú đã tới cửa khách sạn rồi, cháu xuống đi" 

Du Giai Ý cố gắng khiến giọng của mình nghe thật bình tĩnh: "Được" 

Sau khi cúp máy thì Du Giai Ý lại thay bộ đồ khác, sau đó vội vàng đi xuống dưới tầng hội hợp với Diệp Văn, bọn họ lát nữa muốn cùng nhau tới bệnh viện đón Thư Hiểu xuất viện. 

Bởi vì vừa rồi suýt nữa châm ngòi chiến tranh với Phó Quân Hạo, Du Giai Ý có hơi lơ đễnh. 

Cô khỏi cần nói hối hận cỡ nào, thật sự hận không thể quay ngược thời gian, cô nhất định sẽ không nói lời gì kêu Phó Quân Hạo ngủ với cô. 

Sau khi ngồi vào trong xe của Diệp Văn, Diệp Văn cũng lập tức cảm nhận được sự lơ đễnh của Du Giai Ý. 

Diệp Văn nói: "Cháu có phải khổ não về scandal với Phó Quân Hạo không?" 

Không đợi Du Giai Ý nói gì, Diệp Văn lại hừ lạnh một tiếng, nói: "Không cần nỗ não, chú đã liên lạc với người liên quan xóa hot search rồi" 

Du Giai Ý. ".." 

Cô quên mất cô bây giờ đã có nhân vật lớn như Diệp Văn ở sau lưng làm hậu thuẫn vững mạnh cho cô, mà nếu Diệp Văn cũng có thể xử lý tất cả chuyện này, vậy thì Du Giai Ý 

càng xấu hổ vì hành vi vừa rồi của cô. 

eyJpdiI6ImRaM2N3UlpzaXlROXhBaElRTFJlaWc9PSIsInZhbHVlIjoicytlRkZud3NyZjJZWFFxeG8xd21Hc2pDSDhBYVwvS21McisrK0FNM1BhXC9vN05rNVwvY3JoYnNXYUJLemlEaEUrRDZGajFqbE0zcFJuMVdiaERPallCYXJuamNFVXRhQ09OSkJ5QkhWSE9GSlFDdmdNeXNDcUVwS0gyZVI5TWdNYVZGUVg1XC8zNDZadktkSFFDdjVRbm9FcWxvT1dYZDV3NEhrSW83K1JJSTZKcmpZTGVcL2N4UVFyd0VwNmZxWW9yS1wvWFVqTTc0eGN6eVMySkFuMG1YdU5kTkZTOVRhZUlFVnh5bzN3R3dyVE1OUlY4R2xRcWZLS3RTb2Z3bzAxNUtzYTBKZGkyVUV2ak84Vk1ONzBIdklKQ0FuSTRuZFwvVWdPdHNcL2ZaV3JWN3NlRT0iLCJtYWMiOiI0ZGI5OTI0NGFiMWQyZjZmZGU3ODkxMzk3NTM0YjVhMzMzM2EzMGUxMDJhNzBmZjYyYmQ4NDNhOGQ2N2I5ODdiIn0=
eyJpdiI6ImhJZ3JJQ0lhT0tma29oQzByeWc0YkE9PSIsInZhbHVlIjoiaEprN0x5WnlYQkJUaFlCT2JpelM5a2RYVEdzNTcyQTc4RkxmOWxFRHRSWGEzZ1ZVK3lEZ3NvaVZyOVRlXC94ZEJ4SjJWcERUWW82QTF5Q202OWd5a0ppbEViaWVReXJ6R09VZUN3ZlwvV1pVaGlNeUIxdlwvcGlrRjgzblhwTXhsK21lVzZDMUYxNzN5bEQ4SGhGS2dyYUR5bWQ3cXFPWm9ya2hvSDVlS2lKNVd1dENUZjNPUHZ4UU1yRklSWlRRSmJPMVhwYmxZNytuaUNJak1LMWpiM0pVUT09IiwibWFjIjoiYzYwYWQ4ZTgyOGZlZTBhZGZhMTAyNmM0Nzc3NmRmNjMyZmNhMWRjZjljYjAwOTU5YmZjZDQzMjYxN2E5NWU3MyJ9

Cô đưa tay dùng sức bóp trán của mình, trong lòng cầu nguyên sau này đừng gặp Phó Quân Hạo nữa, chuyện này quá xấu hổ.

Ads
';
Advertisement
x