"Quá đáng quá rồi!" Du Giai Ý nghiến răng nói: "Tớ đi tìm anh ta tính số! "
"Ài--" Tô Thiên Bội muốn cản cô lại, nhưng Du Giai Ý qua tức giận đã cúp máy.
Tô Thiên Bội muốn nói, Du Giai Ý tìm Phó Quân Hạo tính sổ cũng căn bản không phải đối thủ của Phó Quân Hạo, tâm cơ của Du Giai Ý và Phó Quân Hạo vốn không cùng một cấp bậc, bây giờ Phó Quân Hạo lại đặc biệt tốn vài phần tâm tư, Du Giai Ý đâu thể đấu lại anh.
Du Giai Ý cúp điện thoại của Tô Thiên Bội thì gọi điện cho Phó Quân Hạo, có điều trước khi gọi thì bỏ chặn số điện thoại của anh khỏi danh sách chặn đã.
Cuộc gọi rất nhanh đã được kết nối, Du Giai Ý tức giận nói: "Phó Quân Hạo, video tối qua là anh cố ý để người ta tung ra đúng không?"
Giọng nói của anh lười lạc lại trầm thấp, ở trong điện thoại lại nói kiểu biết rõ còn cố hỏi: "Có ý gì? Anh không hiểu."
Du Giai Ý tức điên, cô vẫn là lần đầu tiên biết Phó Quân Hạo không phải mặt dày vô sỉ bình thường.
Du Giai Ý tức giận nói không ra lời, Phó Quân Hạo lại ở đầu bên kia nói một câu: "Bây giờ tới phòng của anh"
"Cái gì?" Du Giai Ý luôn có tính tình ôn hòa, lúc này cũng không nhịn được mà bị lời này của Phó Quân Hạo chọc cho bốc hỏa.
Anh vậy mà còn dám kêu cô tới phòng của anh?
Anh không sợ cô cào nát cái mặt của anh à?
Phó Quân Hạo nói như không có chuyện gì: "Em không phải đang chất vấn anh chuyện tối qua hay sao? Em tới phòng của anh, chúng ta nói chuyện
Du Giai Ý đè lửa giận nói: "Đi xuống quán cà phê dưới lầu nói chuyện"
Phó Quân Hạo không chút do dự mà từ chối đề nghị của cô: "Không được"
Khựng lại một chút, Phó Quân Hạo lại nói: "Số phòng của anh là 1802.
Du Giai Ý siết chặt chiếc điện thoại rồi hít thở sâu một hơi, cúp máy xuống giường đi tắm rửa trước.
20 phút sau, Du Giai Ý vẫn là xuất hiện ở cửa phòng của Phó Quân Hạo, chuyện này chung quy vẫn phải nghĩ cách giải quyết, mà cách tốt nhất là Phó Quân Hạo mau chóng tìm người gỡ hot search này xuống.
Cho dù bây giờ sự việc đã tung ra, nhưng lực lượng của tư bản là vô tận, chỉ cần Phó Quân Hạo muốn gỡ, dựa theo tài lực của anh chắc chắn có thể gỡ xuống.
Du Giai Ý ấn chuông cửa, Phó Quân Hạo đi ra mở cửa cho cô.
Sau khi Du Giai Ý đi vào còn chưa đợi lên tiếng, Phó Quân Hạo đã đưa tay về phía cô: "Đưa điện thoại đây"
"Anh muốn điện thoại của tôi làm gì?" Du Giai Ý không muốn đưa.
Phó Quân Hạo không khách sáo nói: "Bỏ chặn zalo của anh, hơn nữa sau này không được block anh nữa."
Du Giai Ý tức tối: "Anh đây là uy hiếp sao?"
Anh đã tính chuẩn mục đích cô tới tìm anh, cho nên cố ý đưa ra một đống yêu cầu như này.
Phó Quân Hạo không lên tiếng, cố chấp đưa tay về phía cô.
Không dễ dàng gì có cơ hội tóm được cô, Phó Quân Hạo đương nhiên sẽ không dễ dàng từ bỏ, thậm chí cũng có thể nói, tất cả chuyện này đều nằm trong kế hoạch của anh. Du Giai Ý lùi lại một cách kéo giãn khoảng cách với anh, móc điện thoại ra rồi làm một loạt thao tác, nói: "Được rồi"
Phó Quân Hạo liếc nhìn điện thoại của mình, lúc này mới hài lòng đứng tránh ra cho cô đi vào trong phòng.
Du Giai Ý đứng ở trong phòng khách của căn phòng của Phó Quân Hạo, ngước mắt nhìn sang anh vừa muốn nói gì đó thì lại phát hiện cả người quần áo không chỉnh tề, trên người anh khoác áo choàng tắm của khách sạn, nhưng phần cổ áo lỏng lẻo giống như có thể bung ra bất cứ lúc nào.
Là người từng tiếp xúc thân mật với Phó Quân Hạo 3 năm, Du Giai Ý biết rõ vóc dáng của Phó Quân Hạo hoàn mỹ hơn bất cứ ai rất nhiều, anh luôn rất kỷ luật lại khắc chế, sao có thể cho phép cơ thể của mình không hoàn mỹ.
Anh suốt ngày bọc cơ thể đó dưới lớp quần áo vest, là loại khỏe khoắn và sức mạnh mà người đàn ông trưởng thành 30 tuổi mới có, mỗi lần Du Giai Ý bị anh dùng cơ thể này quấn lấy cô, đều khiến cô không nhịn được mà chìm vào mê luyến.
Lúc này Du Giai Ý cũng không biết cô lại phát tác bệnh dại trai gì, vậy mà tự dưng cô nghĩ tới loại hình ảnh quyến rũ này.
Nhiệt độ trên mặt bỗng tăng lên, cô vội vàng nhìn đi chỗ khác: "Anh vẫn nên đi thay quần áo trước đi."
Vừa rồi vừa đi vào thì anh đòi cô điện thoại, cô cũng không chú ý quần áo anh không chỉnh tề.
Phó Quân Hạo liếc nhìn vành tai đỏ ửng của cô thì hơi lại gần cô hơn, dùng giọng nói đầy từ tính hỏi: "Em chắc chắn muốn đi thay đồ?"
Giọng điệu khi nói lời này của anh vô cùng em muội, giống như cô rất mê đắm dáng vẻ quần áo không chỉnh tề này của anh, Du Giai Ý tức giận nói: "Chắc chắn và khẳng định"
Mỹ nam kế thất bại, không thành công khiến cô vì anh mà mất khống chế, trên mặt Phó Quân Hạo vụt qua một tia thất vọng.
Trước kia cô rất say đắm cơ thể của anh, có lúc tình tới chỗ sâu, cô cũng sẽ to gan sờ cơ bụng của anh mà ý loạn tình mê nói: "Phó Quân Hạo, cơ thể của anh sao lại đẹp như vậy chứ."
Khi tâm trạng anh tốt sẽ hỏi cô thích không? Cô sẽ nheo mắt nhanh chóng gật đầu, sau đó siết chặt vai của anh tận tình hòa làm một với anh.
Vào sáng sớm, Phó Quân Hạo nhớ lại một lượt những chuyện mây mưa trong quá khứ với Du Giai Ý, ngay lập tức cả người đều căng chướng vô cùng khó chịu.
Anh nói với Du Giai Ý bằng giọng khàn khàn: "Anh còn chưa tắm, vậy em phải đợi anh thêm một lúc rồi"
Thật ra anh đã tắm rồi, nhưng bây giờ tiếp tục tắm hạ nhiệt lần nữa.
Du Giai Ý đi sang một bên nói: "Được, tôi có thời gian đợi"
Cô đã tắm xong rồi, còn sớm so với thời gian hẹn với Diệp Văn tới bệnh viện, cho nên không để bụng chuyện đợi anh ăn mặc nghiêm chỉnh.
Khi Phó Quân Hạo đi vào nhà tắm tắm rửa, Du Giai Ý vội vàng cúi đầu xem điện thoại, cố gắng xóa đi hình ảnh mây mưa trong đầu vừa nãy.
Sau khoảng 10 phút, Phó Quân Hạo cuối cùng cũng ra khỏi nhà tắm, lại chầm chậm cất bước đi vào phòng ngủ thay quần áo.
Không lâu sau, trong phòng ngủ lại truyền tới tiếng của Phó Quân Hạo: "Du Giai Ý, em vào đây một chút"
"Có chuyện gì sao?" Du Giai Ý không muốn đi vào, đó là phòng ngủ, hơn nữa anh còn đang thay quần áo.
Phó Quân Hạo lười nhác đáp lại cô: "Giúp anh chọn cà vạt"
Du Giai Ý nhớ tới trước kia khi cô mới kết hôn cố thử giúp anh chọn sơ mi kết quả lại bị anh chê bai, cụp mắt tự giễu nói: "Mắt nhìn của tôi quá kém, không biết chọn
Khi là vợ chồng anh chê bai cô, hiện nay ly hôn rồi, anh ngược lại kêu cô giúp anh chọn cà vạt, bản thân anh không cảm thấy châm chọc hay sao?
Giọng của Phó Quân Hạo từ trong phòng ngủ truyền ra: "Chỉ cần là thứ em chọn, đều đẹp"
Rõ ràng lời này của Phó Quân Hạo nói khá hay, nhưng đối với Du Giai Ý mà nói lại vô cùng mỉa mai.
Nếu không có quá khứ của bọn họ, cô có lẽ sẽ thích lời nói thả thính của Phó Quân Hạo bây giờ.
Nhưng sau khi bị tổn thương phớt lờ như thế, Du Giai Ý đối mặt với Phó Quân Hạo như này, lạnh nhạt vạch ra vết sẹo trước kia: "Phó tổng, anh trước kia không phải như vậy, trước kia mỗi khi cô giúp anh chọn xong, anh đều có vẻ chê bai.
Sau khi Du Giai Ý dứt lời, Phó Quân Hạo trong phòng ngủ đã trầm mặc.
Một lát sau, anh từ phòng ngủ bước ra, đã mặc quần áo chỉnh tề, cũng đã thắt xong cà vạt.
Bộ vest màu đen tuyền khiến khí tức sắc lạnh trên người anh phát huy tới cực hạn, Du Giai Ý quay đi không nhìn anh, cố gắng khiến cảm xúc của mình bình tĩnh.
Một đống lời nói thâm tình của Phó Quân Hạo còn chưa nói ra thì đã cảm nhận được mình bị phớt lờ một cách sâu sắc.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất