Diệp Văn vừa lái xe vừa tức giận nói: "Hôm qua cháu còn nói với chú không sao, chú biết ngay cậu ta sẽ bắt nạt cháu, hôm khác chú tìm cậu ta nói chuyện" 

Tuy tối qua náo không vui lắm với Phó Quân Hạo, có điều Du Giai Ý vì không để Diệp Văn lo lắng, vẫn nói mình không sao. 

Cô cũng không ngờ cảnh Phó Quân Hạo ép cô vào góc tường rồi hôn lại bị người khác chụp được, càng không ngờ sẽ bị lộ ra. 

Có điều nghe thấy Diệp Văn nói muốn tìm Phó Quân Hạo nói chuyện, Du Giai Ý vội nói: "Không cần đâu, cháu sau này không để ý anh ta là được rồi." 

Du Giai Ý sợ Diệp Văn và Phó Quân Hạo nói chuyện sẽ lại giương cung phạt kiếm, bọn họ về sau dù sao còn phải hợp tác, nháo tới căng thẳng thì không hay lắm. 

Diệp Văn giống như đoán được tâm tư của cô: "Không được thì chúng ta vi phạm hợp đồng, không cần cậu ta đầu tư, chúng ta tự kéo đầu tư lại, nếu không được nữa chú thành lập cho cháu một công ty điện ảnh, cháu tự mình làm bà chủ" 

Cả người Du Giai Ý đều đơ ra: "Đừng đừng đừng" 

Đầu tiên, rõ ràng đã ký hợp đồng với Phó Quân Hạo, bây giờ lại vì chuyện riêng mà vi phạm hợp đồng, sẽ tổn hại danh dự của Diệp Văn ở trong giới. 

Thứ hai, Diệp Văn nói cái gì mà thành lập công ty điện ảnh cho cô để cô tự làm bà chủ, loại chuyện này cô không được. 

Tính cách của cô không làm được việc của bà chủ, cô cũng rất rõ về vị trí của mình, cô chỉ muốn yên tĩnh viết kịch bản, nghiêm túc tạo ra câu chuyện hay trong lòng của cô là được, những cái khác, cô chưa từng nghĩ tới. 

"Cháu sợ cái gì, chúng ta có tài lực đó tự mình thành lập công ty, chú chẳng qua chỉ là nhiều năm nay không thích nhọc lòng loại chuyện này mà thôi, cộng thêm sức khỏe của dì Thư của cháu chú cũng không có quá nhiều tinh thần, vậy nên chưa từng nghĩ xây dựng sẽ xây dựng công ty của mình" 

"Nhưng bây giờ thì khác, chú có thể dốc sức bồi dưỡng cháu. Diệp Văn càng nói càng cảm thấy kế hoạch này ổn. 

Tuy nhiên Du Giai Ý lại phủ nhận đề nghị của ông ta: "Cháu thật sự không được, cháu không có năng lực quản lý toàn cục" 

Diệp Văn bật cười, giọng điệu vừa bất lực vừa đau lòng: "Haizz, cháu thật sự là tâm tính đơn giản, vô dục vô cầu" 

Ở thời đại ồn ào náo động như này, Du Giai Ý có thể duy trì tâm tư đơn giản như này thật sự rất khó, bây giờ ai cũng muốn tự mình mở công ty, hoàn toàn mặc kệ có năng lực đó hay không. 

Rất nhiều người đều cảm thấy mình có công ty thì rất oai, ví dụ như Thẩm An Ngưng, trên thực tế chỉ là một kẻ vô dụng. 

Du Giai Ý không bởi vì trở thành con gái nuôi của ông ta mà tự mãn, điều này khiến Diệp Văn rất an ủi, ông ta biết ông ta sẽ không nhìn nhầm người. 

Đi tới bệnh viện cần một khoảng thời gian nữa, Du Giai Ý ở trên xe vội vàng liên lạc với Chung Bảo Nam. 

Mặc kệ như nào bây giờ cô là bạn gái trên danh nghĩa của Chung Bảo Nam, cô bị tung scandal như này, người cô thấy có lỗi đầu tiên là Chung Bảo Nam. 

Vậy nên cô rất chân thành xin lỗi: "Chung tổng, thật sự rất xin lỗi, chức bạn gái này của tôi không làm tốt, xảy ra chuyện như này với Phó Quân Hạo, gây ra phiền phức cho anh" 

Chung Bảo Nam rất nhanh đã trả lời tin nhắn lại: "Đây đâu phải lỗi của em, em không cần xin lỗi tôi" 

Du Giai Ý ủ rũ nói: "Nếu tôi không gặp anh ta cũng sẽ không có những chuyện này" 

Hôm qua Phó Quân Hạo nói muốn nói chuyện với cô, cô không nên đi nói chuyện với anh. 

Trong giọng điệu của Chung Bảo Nam là sự thấu hiểu: "Tôi biết hết, là anh ta đuổi theo em tới thủ đô" 

"Với lại, em và tôi chỉ là bạn trai bạn gái trên danh nghĩa, cho dù em thật sự có người trong lòng, em cũng không cần nói xin lỗi tôi. 

Du Giai Ý vội vàng nói: "Tôi đâu có người trong lòng gì chứ, bây giờ tôi chỉ muốn một lòng chú tâm vào sự nghiệp" 

Bây giờ Du Giai Ý đối với đàn ông đối với tình yêu đối với hôn nhân đều là sợ bóng sợ gió, không muốn dính tới. 

Cô cũng không biết cô bị làm sao, có thể số của cô năm nay đào hoa quá, rõ ràng sau khi cô về nước chỉ muốn một lòng chú tâm vào sự nghiệp, kết quả Chu Tuấn Hải và 

Chung Bảo Nam đều có tâm tư với cô thì thôi đi, Phó Quân Hạo trước kia không thèm ngó ngàng với cô vậy mà cũng quay đầu theo đuổi cô. 

Cô cảm thấy mình cần phải đi lễ phật, cô muốn nói với Phật Tổ, vận đào hoa thịnh vượng như này, cô không đỡ nổi, xin Phật Tổ giúp cô ngắt đứt mấy đóa. 

Không không không, vẫn nên ngắt đứt toàn bộ đi, cô không muốn đóa nào cả. 

Tốt nhất Phật Tổ có thể ngắt hết tất cả hoa đào của cô, sau đó phù hộ cho sự nghiệp của cô nở hoa. 

Chung Bảo Nam lại nói: "Du Giai Ý, tôi tin em, em không phải loại người một dạ hai lòng đó, cho dù em là bạn gái trên danh nghĩa của tôi, em cũng sẽ không chủ động đi trêu chọc người đàn ông khác. 

Chung Bảo Nam đương nhiên cũng nhìn thấy tin tức này, cũng nhận ra Du Giai Ý, nhưng anh ta không tức cũng không buồn bực, thứ nhất là vì Phó Quân Hạo rất mất mặt bị Du Giai Ý tát, bây giờ tất cả mạng xã hội đều đang cười nhạo việc hạ mình của Phó Quân Hạo. 

Thứ hai là anh ta chắc chắn, bất luận trong lòng Du Giai Ý có thái độ gì với Phó Quân Hạo, ít nhất hiện nay Du Giai Ý sẽ không quan tâm Phó Quân Hạo. 

Du Giai Ý cảm động không biết nói gì, cô không ngờ Chung Bảo Nam lại hiểu cô như vậy. 

Sau khi nói chuyện xong với Chung Bảo Nam thì vừa hay tới bệnh viện, trong tay Du Giai Ý cầm một bó hoa đi cùng với Diệp Văn tới phòng bệnh của Thư Hiểu. 

Đây là lần đầu tiên Du Giai Ý gặp vợ của Diệp Văn, trong lòng cô rất căng thẳng. 

Diệp Văn ở một bên dịu giọng an ủi cô: "Bà ấy rất tốt, không cần căng thẳng" 

Tuy Diệp Văn đã an ủi Du Giai Ý, nhưng đồng thời cũng khen vợ của mình. 

Du Giai Ý nghĩ, Thư Hiểu nhất định cực kỳ tốt, vậy nên mới khiến Diệp Văn khen như vậy, bơn nữa nhiều năm không xa không rời. 

Đợi sau khi bước vào phòng bệnh nhìn thấy Thư Hiểu, Du Giai Ý thật sự đã thả lỏng ngay. 

Thư Hiểu trông rất dịu dàng nhẹ nhàng, có lẽ do bệnh tật nhiều năm, bà nhìn trông rất gầy, có vài phần khí vận của mỹ nhân nhiều bệnh như Lâm Đại Ngọc. 

Du Giai Ý chủ động bước tới tặng bó hoa tươi của mình, khẽ nói: "Chào dì Thư, cháu là Du Giai Ý" 

Thư Hiểu nhìn Du Giai Ý, vườn mắt lập tức đỏ lên. 

Bà ta lại liếc nhìn Diệp Văn ở bên cạnh, sau khi nhận hoa của Du Giai Ý thì ôm lấy Du Giai Ý nghẹn ngào nói: "Tốt quá rồi, thật sự quá tốt rồi" 

"Du Giai Ý, chào mừng cháu gia nhập nhà họ Diệp của chúng ta. Sau khi Thư Hiểu nói xong lời này thì buông Du Giai Ý ra, nước mắt thoáng cái thì rơi xuống. 

Du Giai Ý không ngờ Thư Hiểu lại sẽ có cảm xúc kích động như vậy, cô lập tức cũng đỏ hoa viền mắt. 

Diệp Văn vội vàng tới khẽ an ủi Thư Hiểu: "Sức khỏe của bà vừa khôi phục, bác sĩ nói cảm xúc không thể quá kích động, tâm ý của bà tôi hiểu hết" 

Diệp Văn lại giải thích với Du Giai Ý: "Dì Thư của cháu là rất thích khóc, bà ấy thật sự rất vui mừng" 

Thư Hiểu lau sạch nước mắt rất là ngại ngùng nhìn sang lại Du Giai Ý, nói: "Xin lỗi, dọa cháu rồi nhỉ?" 

Du Giai Ý vội vàng nói: "Không ạ, cháu cũng rất vui. 

Thư Hiểu kéo tay của cô nói: "Thật sự là một đứa trẻ ngoan, có thể có cháu làm con gái của chúng ta, là chúng ta có phúc ba đời" 

eyJpdiI6IlJFT1M0SkNHbUpnajdjUXI5NDNmZ3c9PSIsInZhbHVlIjoiWXgxTzNwalR1VVwvY1FPSWhXTzBCN1Fmd2RBWkN4MkRncFwvSm1KMDlYUWNqZWpQYmJFOFh3VHQrNnlQQVpxZmh0aUtjZHcyRmpoOGMrekxSYkx6dnkwQjM5ZDZRMXJiT1BOblJcL2d6K3lDSDNQNjFpbzlBUDNnSkJ4SW44Tnc3KzN2aTd0UlB2djNaZWxyUHJWclB2M0tNZndYd21jeTlHS1NGcU9zYzN6ekpmSFVIbFwvSjZWQlNwbWdCb0RhRTRZVWkrdXVXcU5NdW5RN0taMG9sUmFnc2NYTUhPR0VGUFwvOTJzQ2Q4YUZUXC9DckNkRVpoWFFPQ05FZVZkOGxJaitERGNXQ2hiTkViVFBaTSthZ0ExRDM2QlwvWDhFWHZOdUFRZkJ5cXcxNHYxUXVzPSIsIm1hYyI6ImRjNjc1MjRiNzNiODZmMDI3N2FjM2E5NmZmZmRiMmU1YzhlY2UwZWEyMDVkOTNjZjIwMGU5OTM4NTMyMTQ2NTEifQ==
eyJpdiI6IkdlM1NoeDEyeTBVS3NWbGZodUVPM2c9PSIsInZhbHVlIjoiUzJLekg3TUlZNXo1NHg2MmdMRHpjMm0wYUQwbjFBWDhHcklWaVVUN3VyMWNlWmZpWWlSdFFxeTZVcXc0UjRucnBlWnpubWJFZ0hMS3Jka2NwXC9vcnhFc1pIWklhaFAxcytEMGpacmZCbHA5clh5SnVJVGxXYlQyQ3RjWktyQkZCdG1ESWpqMnQzbXpZaTltYno4R3IxQ3ZxWGhadG1PenpRWWFJNWRhR0Y1Vkx5Z09Hb3pMT3JvT0l3YmZMbGpDTnVmV1wvdmJGSHNSbDZ3c29sbTRrSGt0dE1VaHhlN1NjWlBiUjRPc2N6QmhubkR0Zk9tZzUxYW5DdlJvRllBamZFTHlvVVo3WGR1YVNoM0NXOXlXN05qK2ZRZUxCMGJZVnB2SFRueXhORDVxVXl2aGZiQTc0QzNLU2xQUUxWdlVZUks4WU9zTHJ3cExVOVRXcGo1cldRS1EzcmpLWDlCdG9LYjcrRndBN3h1eUE9IiwibWFjIjoiZmExYjc1MTA1OGUxZTY3OTFlNTM2ZTlkYTFjZjkyZjJmODY4ZDU4YThiMmRkY2UyNmE0Y2U2NGM3YWY2ZTE1NyJ9

Sau khi tới nhà Thư Hiểu nói tiết trời hiện nay ngồi ở trong sân rất thoải mái, Diệp Văn bèn lấy một cái thảm dày cho bà ta, rồi pha trà hoa, để Du Giai Ý và Thư Hiểu ngồi ở trong sân nói chuyện, ông ta thì đi vào phòng bếp bận rộn, chuẩn bị bữa trưa của ba người.

Ads
';
Advertisement
x