Chung Bảo Nam xử lý xong chuyện của Tử Dạ, cơ thể cũng khôi phục khá nhiều, cách ngày thì lại quay về nhà cũ, mang theo con mèo của anh ta đi cùng.
Lúc ở sân bay anh ta bị phỏng vấn, có phóng viên hỏi anh ta tại sao lần này mang mèo đi, mà không phải tiếp tục giao cho bạn gái chăm.
Chung Bảo Nam cười rất dịu dàng: "Cô ấy còn phải làm việc, không nỡ để cô ấy mệt nữa"
Khi Phó Quân Hạo nhìn thấy video phỏng vấn này của Chung Bảo Nam thì suýt nữa bị Chung Bảo Nam làm cho tức chết, ngay lập tức ném điện thoại sang một bên.
Có điều, Phó Quân Hạo cũng coi như thở phào, Chung Bảo Nam đi rồi, anh không cần cả ngày treo ngược trái tim lo Du Giai Ý và Chung Bảo Nam có thể xảy ra chuyện gì đó, cũng không cần vì Du Giai Ý và Chung Bảo Nam ở cùng nhau mà mùi chua bay nồng nặc.
Phó Quân Hạo lại cùng đi ăn với Dịch Thần Hạo, Hứa Vĩnh Bảo buổi tối phải trực, cho nên không tham gia.
Dịch Thần Hạo oán trách Phó Quân Hạo: "Cậu đừng cả ngày hẹn tôi đi ăn nữa, cậu hẹn Du Giai Ý thành công một lần đi chứ.
Phó Quân Hạo không khách sáo lườm anh ta, nếu anh có thể hẹn được Du Giai Ý thì cần gì cả ngày tìm Dịch Thần Hạo giết thời gian chứ?
Nếu anh hẹn được Du Giai Ý, người bạn kiêm an hem như Dịch Thần Hạo triết để mất đi giá trị tồn tại, tới lúc đó anh sẽ không thèm nhìn Dịch Thần Hạo, để Dịch Thần Hạo suốt ngày cười sung sướng đối với anh như thế.
Dịch Thần Hạo lại rất dửng dưng mà nói: "Ồ đúng rồi, Du Giai Ý tới Hải Bắc rồi, cậu cho dù muốn hẹn sợ rằng mấy ngày này cũng không hẹn được.
Phó Quân Hạo có vẻ mặt sững sờ: "Cô ấy tới Hải Bắc rồi sao?"
Đối với chuyện Du Giai Ý đi Hải Bắc này, Phó Quân Hạo hoàn toàn không biết.
Dịch Thần Hạo gật đầu: "Đúng vậy, tôi thấy bài cô ấy đăng trên trang cá nhân, nhờ Tô Thiên Bội chăm sóc con mèo cậu tặng cho cô ấy, tôi vì vậy đã hỏi cô ấy một câu, cô ấy
trả lời tôi là cô ấy đi Hải Bắc.
Dịch Thần Hạo và Hứa Vĩnh Bảo bây giờ đều có phương thức liên hệ của Du Giai Ý, đương nhiên biết động thái của Du Giai Ý, mà Phó Quân Hạo vừa bị block thì hoàn toàn không biết.
Phó Quân Hạo vừa kinh ngạc vừa buồn bực, trong lòng còn có cảm giác thất bại khó nói.
Bây giờ anh ở trong lòng cô, cảm giác tồn tại không bằng cả Dịch Thần Hạo.
Dịch Thần Hạo lại nói: "Đúng rồi, cậu kêu tôi nghe ngóng giúp về chiếc ly đó, tôi nhận được tin nói chắc chắn không mua được, chỉ có thể tìm người làn một cái giống hệt với trong ảnh"
Dịch Thần Hạo khẳng định: "Cậu chắc không phải định tặng cho Du Giai Ý chứ?"
Đáy mắt Phó Quân Hạo không che đậy được sự buồn bã: "Phải, tôi làm vỡ chiếc ly đó của cô ấy"
Dịch Thần Hạo xua tay: "Tôi thật sự không biết nói cậu gì mới được, tôi chưa từng thấy ai theo đuổi con gái là theo đuổi tới mức khó khăn như cậu"
Phó Quân Hạo rất mệt lòng, anh cũng không ngờ theo đuổi lại Du Giai Ý lại gặp nhiều trắc trở như vậy.
Anh cho rằng cô từng yêu anh như thế, anh chỉ cần thể hiện tốt một chút thì cô sẽ quay về vòng tay của anh.
Ai ngờ anh bày tỏ tấm lòng một khoảng thời gian, cô không những không quay lại vòng tay của anh, ngược lại block anh, anh ngay cả hành tung của cô cũng phải biết được từ chỗ người khác.
"Có điều khó khăn một chút cũng không có gì không tốt, cái vất vả có được, sau này mới có thể trân trọng" Dịch Thần Hạo vừa an ủi Phó Quân Hạo một câu như vậy thì thấy Phó Quân Hạo cầm điện thoại gọi điện cho Chu Dật Hoàng, phân phó Chu Dật Hoàng đặt vé máy bay tới Hải Bắc ngay trong đêm.
Dịch Thần Hạo cảm thấy Phó Quân Hạo có hơi khoa trương: "Cậu đi theo làm gì?"
Phó Quân Hạo nhíu mày nghiêm túc nói: "Cô ấy tới Hải Bắc chắc chắn là gặp Diệp Văn, Diệp Văn nói muốn nhận cô ấy làm con gái nuôi."
Nói tới đây Phó Quân Hạo chuyển lời nói: "Diệp Văn và cô ấy chỉ từng gặp một lần, tại sao lại muốn nhận cô ấy làm con gái nuôi?"
Dịch Thần Hạo cũng nhíu mày trở nên lo lắng theo: "Ý của cậu là Diệp Văn có ý đồ khác với cô ấy sao?"
Có điều Dịch Thần Hạo lại phân tích: "Nhưng những năm nay Diệp Văn luôn có danh tiếng rất tốt trong giới, hơn nữa bối cảnh của ông ta cũng không cho phép ông ta làm loại chuyện này?"
Có bối cảnh của một số người không sợ bôi đne, có bối cảnh của một số người lại không thể dính vết đen.
Nhà họ Diệp thuộc về sau, không phải vì địa vị của nhà họ Diệp không đủ lớn cho nên sợ bôi đen, mà vì địa vị quá cao, không cho phép dính một vết đen nào.
Phó Quân Hạo hừ lạnh nói: "Biết người biết mặt không biết lòng, trên đời này, người mặt người dạ thú có quá nhiều, cô ấy lại đơn thuần như vậy, vậy nên tôi phải đi theo xem thử"
Dịch Thần Hạo cảm thấy lời này của anh cũng khá có lý, có điều vẫn dặn dò: "Cậu tốt nhất cẩn trọng một chút, tránh đắc tội với Diệp Văn"
Dịch Thần Hạo cảm thấy bây giờ Phó Quân Hạo coi bất cứ người đàn ông nào xuất hiện ở bên cạnh Du Giai Ý thành tình địch, tự dưng mang theo một cỗ địch ý, vậy nên anh ta có lòng tốt dặn dò Phó Quân Hạo một phen.
Nếu Diệp Văn thật sự là thật lòng thật dạ nhận Du Giai Ý làm con gái nuôi, Phó Quân Hạo không cẩn thận đắc tội với Diệp Văn, vậy sau này còn có thể có trái ngon để ăn sao?
Chỉ sợ là quá trình theo đuổi lại Du Giai Ý sẽ càng khó khăn hơn, dù sao sau lưng Du Giai Ý là nhà họ Diệp khổng lồ.
Phó Quân Hạo tùy ý đáp lại, vừa ăn mấy miếng thì đứng dậy rời đi, về nhà thu dọn hành lý đi tới sân bay.
Du Giai Ý quả thật đã đi Hải Bắc, cô vốn đã nói trước với Diệp Văn sẽ đi, về sau vì Chung Bảo Nam bị bệnh mà trễ một ngày, sau khi Chung Bảo Nam tạm biệt cô nói phải về quê thì cô cũng mua vé máy bay tới Hải Bắc.
Du Giai Ý tới vào buổi chiều, Diệp Văn phái người tới đón cô, vôn cô tự mình đặt khách sạn rồi, nhnwg Diệp Văn mãnh liệt yêu cầu kêu cô vào ở khách sạn mà ông ta sắp xếp, coi như là nơi đắt giá nhất xa hoa nhất trong khách sạn của thủ đô.
Du Giai Ý khó lòng từ chối, chỉ đành đi vào.
Sau khi nghỉ ngơi xong, buổi tối Diệp Văn đích thân lái xe tới đón cô ra ngoài đi ăn.
Du Giai Ý không phải ngốc bạch ngọt không có lòng đề phòng với người khác, cô cũng từng nghi ngờ động cơ nhiệt tình của Diệp Văn đối với cô.
Nhưng lần này sau khi cô gặp mặt Diệp Văn, cô có thể nhìn ra sự chân thành và vui vẻ trong đáy mắt của Diệp Văn, rất rõ ràng Diệp Văn là thật lòng chào đón cô.
Hơn nữa Du Giai Ý cũng không biết mình bị sao, cô có loại gần gũi và tin tưởng khó nói với Diệp Văn, theo bản năng cảm thấy Diệp Văn sẽ không hại cô.
Khi ăn cơm cùng với Diệp Văn, Du Giai Ý nói cô muốn tới bệnh viện thăm bà Diệp vào sáng mai.
Tên của bà Diệp là Thư Hiểu, nhà họ Thư cũng từng là danh môn vọng tộc, lúc đầu Thư Hiểu và Diệp Văn cũng là môn đăng hộ đối, chỉ có điều những năm nay nhà họ Thư sa sút, nhưng điều đó không ảnh hưởng tới tình cảm giữa Diệp Văn và Thư Hiểu.
Diệp Văn cũng không để tâm giữa bọn họ không có con thì sao mà để tâm những gia tộc danh vọng này.
"Ừm" Diệp Văn rất vui: "Chú cũng sắp xếp xong rồi, dì Thư của cháu sáng mai xuất viện, chúng ta cùng nhau đi đón bà ấy, sau đó buổi tối chúng ta cùng nhau tham gia buổi tụ họp gia tộc"
Sợ Du Giai Ý lại lo lắng về buổi tụ họp gia tộc, Diệp Văn lại cười nói: "Cháu yên tâm, chú đã nói trước về sự tồn tại của cháu với bọn họ, cháu không cần lo lắng bọn họ sẽ không chấp nhận cháu.
Du Giai Ý rất cảm động: "Cảm ơn"
Đương nhiên Diệp Văn cũng nói rồi, ông ta biết môi trường từ bé đến lớn của Du Giai Ý ở Giang Thành, sẽ không miễn cưỡng cô.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất