Bởi vì Diệp Văn đưa Du Giai Ý ra ngoài đi một vòng, vậy nên đợi khi Du Giai Ý về tới khách sạn thì đã gần 11 giờ đêm. 

Du Giai Ý vừa xuống xe thì nhìn thấy Phó Quân Hạo đứng dưới mái hiên của khách sạn, cô bị dọa giật mình, không dám tin mà trợn hỏi anh: "Anh, anh sao lại ở đây?" 

Sắc mặt của Phó Quân Hạo rất khó coi, tuy anh không liên lạc được với Du Giai Ý, nhưng có thể tra được khách sạn và phòng cô ở. 

Anh không có bất cứ do dự gì cũng chọn vào ở đây, để lại hành lý chuyện đầu tiên chính là tới gõ cửa phòng của cô, kết quả gõ mãi không ai đáp lại. 

Vì vậy anh chỉ đành đợi ở bên ngoài khách sạn, không ngờ vậy mà đợi tới 11 giờ mới đợi được cô trở về. 

Nghĩ thôi cũng biết tâm trạng của Phó Quân Hạo bực bội cỡ nào, vừa lo lắng vừa buồn lòng, một cô gái trẻ trung xinh đẹp như cô đi ra ngoài với một người đàn ông chỉ từng gặp 2 lần, nửa đêm mới trở về, không sợ bị người ta bán sao? 

Diệp Văn ở trong xe cũng nhìn thấy Phó Quân Hạo, Diệp Văn lạnh nhạt chào hỏi với Phó Quân Hạo: "Phó tổng, khéo quá vậy?" 

Từ sau khi biết Phó Quân Hạo là chồng cũ của Du Giai Ý và biết Phó Như Ngọc là em gái của Phó Quân Hạo, Diệp Văn đều không có ấn tượng tốt về người của nhà họ Phó. 

Nhưng ông ta và Phó Quân Hạo chung quy là có dự án hợp tác về sách mới, cho nên đã chào hỏi với Phó Quân Hạo một cách lịch sự. 

Nếu trước khi ký hợp tác biết được cả nhà của Phó Quân Hạo đối xử với Du Giai Ý như thế, Diệp Văn tuyệt đối sẽ không hợp tác với Phó Quân Hạo. 

"Không khéo" Phó Quân Hạo vừa mở miệng thì đã là lửa: "Không biết ông Diệp muộn như vậy mới đưa một cô gái trẻ về, là có dụng ý gì?" 

Du Giai Ý ở một bên tức giận trừng mắt với Phó Quân Hạo, anh đây là ăn thuốc nổ à? Anh có biết anh nói chuyện như vậy rất bất lịch sử với Diệp Văn không? 

Diệp Văn ở trong xe bật cười: "Phó tổng, cậu nghĩ nhiều rồi, tôi chỉ là dẫn con bé đi ăn bữa cơm, sau đó đi vòng vòng, làm quen với môi trường ở đây." 

Diệp Văn quay sang hỏi ngược lại Phó Quân Hạo: "Có điều cậu dùng thân phận gì để chất vấn tôi?" 

Ý tứ chính là Phó Quân Hạo cậu là chồng trước, có tư cách gì chất vấn? 

Phó Quân Hạo bị lời của Diệp Văn làm cho tắc nghẹn, nhất thời có hơi bực tức. 

Anh quay đầu nhìn sang Du Giai Ý ở một bên, nói: "Chúng ta nói chuyện. 

Anh nói xong thì túm lấy cánh tay của Du Giai Ý định kéo cô đi, đối với hành vi một lời không hợp thì muốn lôi cô đi này của anh, Du Giai Ý tỏ ra kháng nghị. 

Cô còn chưa tạm biệt Diệp Văn, với lại anh tự dưng xuất hiện ở đây tự dưng nổi nóng, cô cảm thấy rất bất chấp lý lẽ. 

Diệp Văn vừa thấy Phó Quân Hạo thô lỗ như vậy, lập tức cũng nổi nóng, tức tốc từ trên xe bước xuống đi tới đanh giọng cản người: "Buông con bé ra!" 

Phó Quân Hạo túm chặt Du Giai Ý lạnh lùng nhìn sáng Diệp Văn, không khí giữa hai người lập tức trở nên căng thẳng. 

Du Giai Ý không muốn hai nhân vật lớn như Phó Quân Hạo và Diệp Văn cãi nhau ở cửa khách sạn, bị người khác nhìn thấy thì không tốt cho ai cả. 

Vì vậy cô nhìn sang Phó Quân Hạo nói: "Chúng ta có thể nói chuyện nhưng anh buông tôi ra trước" 

Lúc này Phó Quân Hạo mới buông cô ra, Du Giai Ý lại nói với Diệp Văn: "Chú Diệp, chú về trước đi, không cần lo lắng cho cháu" 

Chú Diệp? 

Phó Quân Hạo vừa nghe Du Giai Ý gọi Diệp Văn như vậy thì lửa giận lập tức lại bốc lên. 

"Hai người đều ly hôn rồi, có gì để nói với cậu ta chứ?" Diệp Văn liếc nhìn Phó Quân Hạo: "Với lại, cháu nhìn bộ dạng đó của cậu ta, chú làm sao yên tâm để cháu nói chuyện với cậu ta được?" 

Phó Quân Hạo nhếch môi cười lạnh một tiếng, không khách sáo mà nói kháy lại: "Lẽ nào ông Diệp khiến người khác yên tâm?" 

Lúc này Phó Quân Hạo hoàn toàn quên mất lời Dịch Thần Hạo nói với anh, kêu anh cẩn trọng một chút đừng đắc tội với Diệp Văn. 

Anh vừa nghĩ tới Diệp Văn dẫn Du Giai Ý đi ra ngoài tới nửa đêm, vừa nghĩ tới Du Giai Ý còn thân thiết gọi Diệp Văn là chú Diệp thì không quan tâm tới việc có đắc tội hay 

không. 

Diệp Văn bị lời của Phó Quân Hạo chọc cho tức không nhẹ, Du Giai Ý vội vàng đi tới an ủi ông ta: "Chú bớt giận" 

"Giờ cũng muộn rồi, cháu về trước, có chuyện thì cháu sẽ gọi điện cho chú" Du Giai Ý bảo đảm với Diệp Văn: "Đây là ở địa bàn của chú, thiết nghĩ anh ta cũng không thể làm gì được cháu" 

Bây giờ Du Giai Ý chỉ muốn bớt chuyện, thứ nhất bây giờ quá muộn rồi, thứ hai bị người khác nhìn thấy thì thực sự không hay. 

Dưới sự an ủi nhiều lần của cô, lúc này Diệp Văn mới không khách khí lườm Phó Quân Hạo, xoay người lên xe rời đi. 

Xe của Diệp Văn vừa biến mất khỏi tầm nhìn thì Phó Quân Hạo đi tới kéo Du Giai Ý đi. 

Anh kéo cô tới một chỗ vắng yên tĩnh ở hoa viên khách sạn, đè lửa giận mở miệng giáo huấn: "Du Giai Ý, em có đầu óc không thế? Diệp Văn nói nhận em làm con gái nuôi thì em đồng ý sao? Ông ta đưa em ra ngoài nửa đêm mới trở về, em cũng dám đi theo?" 

Du Giai Ý không thể nói với anh cô có cảm giác tin tưởng khó nói với Diệp Văn, chỉ hất tay của mình bị anh nắm chặt rồi lạnh nhạt nói: "Chuyện này có liên quan gì tới anh chứ?" 

Phó Quân Hạo bị nghẹn không nhẹ, vừa muốn mở miệng nói gì đó thì thấy Du Giai Ý lại nói với vẻ tự giễu: "Phó Quân Hạo, anh từ Giang Thành xa xôi tìm tới là để dạy dỗ tôi, vì để cãi nhau với tôi sao?" 

Du Giai Ý không nói lời này còn tốt, vừa nói lời này lửa giận Phó Quân Hạo đè cả buổi tối đã được đốt cháy, anh bước lên một bước ấn cô vào bức tường đằng sau, nheo mắt nói đầy nguy hiểm: "Em cũng biết anh từ nơi xa xôi tìm tới sao? Vậy em cảm thấy, anh tại sao lại từ xa xôi tìm tới ngay trong đêm?" 

Phó Quân Hạo từng bước ép sát truy hỏi, Du Giai Ý nhìn đi chỗ khác nói: "Tôi sao mà biết suy nghĩ của anh" 

Phó Quân Hạo nghiến răng nghiến lợi gầm lên: "Anh là vì lo lắng cho em!" 

Du Giai Ý có hơi không muốn đối diện với lời tỏ tình của Phó Quân Hạo, cho nên đưa tay cố đẩy anh ra. 

Cô luôn không tin tình yêu của Phó Quân Hạo anh lo lắng cho cô, nhưng số lần anh nói nhiều, cô vậy mà có chút tin. 

Phó Quân Hạo dứt khoát túm lấy hai tay của cô, dịu giọng cụp mắt nhìn cô rồi thở dài: "Anh thật sự rất lo lắng cho em, cũng rất nhớ em, anh không chấp nhận mấy ngày không nhìn thấy em, vậy nên anh theo tới." 

Vừa rồi trước khi nhìn thấy cô, anh luôn cho rằng anh chỉ là lo lắng cho cô, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy cô thì anh mới ngộ ra, anh nôn nóng đi tới đây, còn vì nhớ cô, không rời xa được cô. 

Từ sau khi anh chắc chắn tâm ý của mình với cô, cô chưa từng biến mất ở trước mắt anh quá 1 ngày. 

Nghĩ tới những điều này, tâm trạng của Phó Quân Hạo nhất thời vô cùng phức tạp, không khỏi cúi người muốn hôn cô. 

Lo lắng sợ hãi cả buổi tối, bây giờ anh chỉ muốn làm chuyện này. 

Du Giai Ý trong lúc khẩn cấp dùng sức rút tay của mình ra, tức giận cho anh một cái tát. 

Anh có phải hôn tới nghiện rồi không. 

Trước đó ở nhà cô anh từng hôn cô một lần, bây giờ lại nữa? 

Du Giai Ý cảm thấy cô cần cường thế, nếu không anh chẳng phải sẽ càng lúc càng lấn tới hay sao? 

eyJpdiI6IlFWT09tcCtEdXEybFR4SndqVFwvcHNRPT0iLCJ2YWx1ZSI6Ikg2M1lhRlBrUUVxMDB3Z2tybFJTRUpGdDJEZlFWMjNrWjZ1SlM3M09aalAzaW5rXC8ybGVDTmx0TW9lTFwvWEZyVGNmTlpQdDlhXC9kRExycENWMUZWcmZ2TWtNMG9RNkFYMnNsNUJ0QWtoaHBIQU1TY055bmN5eG1YK3EyelQzUjJwN1Vqa3d2VEF1ZGkzZFB0bms0dmVRTG1BWGFvSkE5VlZlTGdiRE9lSUIybjhRYWw1TmlzT3BmWGFHUFpJREdTa0xPNzhOUm5DS1JxUmpFcDFiNEVBbkc3cDcxNEtPVEdVeXljcURLXC9DOVVCcEozM3JYMVhFXC9rWG5hRDZ1RTZ1aXZYVnVcL3hxSk1ISjFubUE1V0I4QkFKd1JWMTYxNGV1U20zTW9IbVNsSlppNWRTS1Zycm16Q2ZwN3JZcXZhWld3ZVdpVGg2TzR1blhtMG5FbmNYcHIyODhSakNkeXhQSkg5MzM0dm1zc0R0dmhrYUp4U04zdW41ZERwdmp2Ynp1elJ0blNwa3drRUlaNE55YTRHN1FrVXYwcUlCSnFjNzNxMVFENFwvMTdmcUg3WDJ2cVwvTVhvMFZOQUx2bHNYTDNwaFRKbDJxV0xaMjJ3cU5zT3VYVWxRNTlRZG41QTRMeXdncldDdTUyVXIrQWM9IiwibWFjIjoiNmE4MzQ3OGVhMzk3NWQ0YjFiOWJjMWQwMDUwYzMwYmM4NTc0ZmU1ODA1NWE0NzA2YjQ2Mjk2OTBjMWJjZmFkMiJ9
eyJpdiI6IkFNVGRaeDJ5Z0hmdktrQXhYbXpEMGc9PSIsInZhbHVlIjoiQTVkUUNlelp2ZUg4OEs2cklUV01KRVQrc3Q3RmpkT2ZSZlpoRVZlajZRZ21JSTFVTHhaTUloODR6WnVmVVN1bTg1YjQ5YzVJKzZYXC9xZTBSU2krUmZMN0J1VTFDVlJqQWMrQktYTHZ6YXM0TFRid3NGdUdGZ0gzc0tvMnVOTGJhaFwvbFJSVzlpRWxxR085WTdWN2Z5QjVkdUpQUk16TFBoZ3lrMzNOcVhJZlBTN084TlwvQzhnTnZsUHZXSGgrMzM0TlVueWs4N09MQjE4WW1NRFZ5ZlwvcWxwZEhvSlBxTnZQSzdmUWpIWXA0a2xBelZoVjB0RXB3SDlhbk1Td1dKSXM3NnpXUDV0NEVESUYxUXdLNXBjSXVOZUZrM1Mwb0tpdGFPY2Q2TWlSWjdEbWZtM2hjUEZSNnZhNHBXSDY3eTR0R2NBaXVqYU5ZeU16RUpnTDJWd2JyeU9QaTlKMXNXZmFLY3VQdjh1bDZtcz0iLCJtYWMiOiJjYWYyZjllNjFlY2VhOTkwZDM1MDBmZDQxOTQ4YzViMzhiYjllNDZkZGJiZGMxMmM4MDg2N2E0MzM3ZTYzMDljIn0=

Phó Quân Hạo không có đuổi theo ngay, bởi vì anh còn có chuyện quan trọng hơn phải làm.

Ads
';
Advertisement
x