Phó Quân Hạo vốn không cảm thấy làm vỡ một cái ly có gì cả, nhưng vừa thấy biểu cảm sắp khóc của Du Giai Ý, anh vội vàng xin lỗi: "Xin lỗi, anh vốn muốn rửa bát, kết quả tay trơn quá nên làm vỡ cái ly... 

"Phó Quân Hạo, anh là việc thành công thì ít việc thất bại thì thừa!" Du Giai Ý tức tới mức mắng một câu, xoay người đi tìm dụng cụ dọn dẹp mảnh vỡ. 

Phó Quân Hạo bị mắng im lặng ở yên đó, hít sâu một hơi bình ổn cảm xúc của mình. 

Việc thành công thì ít việc thất bại thì thừa? 

Nhiều năm như vậy chưa từng có ai dám nói anh như vậy. 

Ở trong sự nghiệp, anh có việc gì không làm tới hoàn mỹ chứ? Phó Thị dưới sự dẫn dắt của anh, ít nhất lớn mạnh gấp 3 lần so với trước kia, hoàn toàn không còn là Phó Thị cần dựa vào Thẩm Quốc Hùng nữa. 

Đây cũng là lý do tại sao Phó Quân Hạo từ đầu tới cuối đều không để Thẩm Quốc Hùng vào trong mắt. 

Nhưng hình như... 

Phó Quân Hạo thấy cô cầm dụng cụ lại xuất hiện ở trước mặt anh, trong lòng không khỏi cảm khái, giống như..... cuộc hôn nhân của anh thất bại. 

Anh đã đánh mất người phụ nữ vốn nên thuộc về anh. 

Vậy nên bây giờ anh bị cô mắng, cũng là anh đáng đời tự chuốc lấy. 

Du Giai Ý thu dọn mảnh vỡ bỏ vào thùng rác, Phó Quân Hạo đưa tay nắm lấy cánh tay của cô, trịnh trọng nhìn cô và hứa: "Anh mua lại một cái cho em" Suy nghĩ một lát anh lại nhấn mạnh một câu: "Ly cà phê tốt nhất toàn thế giới, tùy em chọn." 

Bất luận đắt cỡ nào, anh cũng mua về cho cô. 

Du Giai Ý không khách khí mà hất tay anh ra: "Đây là đồ tôi mua khi ở nước ngoài, khi mua nó là đồ độc nhất, chỉ có một chiếc!" 

Còn nữa, anh cho rằng có tiền có thể mua được mọi thứ sao? 

Nghĩ tới đây, Du Giai Ý lại nói: "Gương vỡ không thể lành lại, cái đã mất đi cũng mãi mãi sẽ không quay lại" 

"Bỏ đi, không sao cả. Du Giai Ý mệt lòng nói: "Cái cũ không đi, cái mới không tới" 

Du Giai Ý là đang an ủi bản thân, Phó Quân Hạo nghe những lời này lại cảm thấy những lời này từng câu từng chữ đều đang đâm vào trong tim anh. 

Cái cô nói là chiếc ly, anh lại cảm thấy cái cô nói là tình cảm của bọn họ. 

Mất đi rồi thì mãi mãi cũng sẽ không quay lại. 

"Phó tổng, nếu anh dùng xong bữa sáng rồi thì mời nhanh chóng rời đi, được không?" Du Giai Ý không muốn giữ anh thêm một giây. 

Phó Quân Hạo đã lặng lẽ rời khỏi nhà cô trong biểu cảm chê bai của cô. 

Du Giai Ý đóng cửa quay lại phòng bếp, khuỵu xuống ở bên thùng rác vô cùng đau lòng nhìn chiếc ly của mình lần cuối, sau đó khẽ thở dài. 

Mà cũng vào lúc này, Du Giai Ý mới bỗng nhiên nhớ ra, vừa rồi Phó Quân Hạo nói anh muốn rửa bát? 

Hôm nay mặt trời mọc đằng tây sao? 

Loại đàn ông 10 ngón tay không chạm nước như Phó Quân Hạo vậy mà muốn rửa bát? 

Anh vẫn là đừng rửa, khả năng phá hoại quá mạnh. 

Không đúng, nên là anh sau này tuyệt đối đừng tới chỗ cô ăn cơm nữa, đĩa bát ly của cô không chịu nổi tính phá hoại này của anh. 

Du Giai Ý thề, sau này cô tuyệt đối sẽ không thu giữ Phó Quân Hạo ở chỗ cô ăn cơm nữa. 

Phó Quân Hạo ngồi vào trong xe của mình, suy nghĩ một lát thì vẫn gọi điện thoại cho Tô Thiên Bội. 

Trừ có việc không thể không dậy sớm ra, phần lớn thời gian thì vào giờ này Tô Thiên Bội đều đang ngủ. 

Vì vậy khi cô ấy nghe điện thoại thì tức tối oán trách: "Ai đó? Mới sáng ra thì gọi điện tới." 

Phó Quân Hạo nhẫn nại nói: "Là tôi, Phó Quân Hạo" 

"Phó Quân Hạo?" Tô Thiên Bội lẩm bẩm một câu, sau đó thì bỗng gào lên với giọng điệu vô cùng tỉnh táo: "Anh không phải lại bắt nạt Du Giai Ý rồi đấy chứ? 

Phó Quân Hạo rất mệt lòng, anh ở trong mắt Tô Thiên Bội là một người cả ngày chỉ biết bắt nạt Du Giai Ý sao? 

Nhưng nghĩ lại, anh làm vỡ chiếc ly Du Giai Ý thích, hình như quả thật đã bắt nạt cô. 

Vì vậy anh chỉ đành nói: "Tôi làm vỡ một chiếc ly của cô ấy, muốn hỏi chỗ cô có ảnh của chiếc ly đó của cô ấy không, tôi muốn đền một chiếc khác cho cô ấy" 

Giọng nói của Phó Quân Hạo hạ xuống, Tô Thiên Bội lập tức cười ha hả vui sướng khi người khác gặp nạn: "Phó Quân Hạo, anh xong đời rồi!" 

"Sở thích lớn nhất của Du Giai Ý là sưu tập các loại dụng cụ ăn uống, những chiếc ly bát đĩa trong nhà cậu đều là thịt đầu tim của cậu ấy, anh vậy mà làm vỡ một cái của cậu ấy, anh hoàn toàn bị liệt vào danh sách đen rồi!" 

Lời của Tô Thiên Bội khiến Phó Quân Hạo đen mặt, như vậy anh sau này làm sao đi ăn trực được? 

Nhưng Tô Thiên Bội tuyệt đối không phải nói khoa trương, là bạn thân nhiều năm, cô ấy rất hiểu Du Giai Ý. 

Phần lớn người nấu ăn ngon có sở thích rất đặc biệt đối với dụng cụ ăn uống, Du Giai Ý cũng như vậy, khi cùng nhau đi dạo phố, Du Giai Ý nhìn thấy dụng cụ ăn uống mình thích thì không đi nổi nữa, nghĩ thôi cũng biết cô quý những món đồ cô mua về nhà cỡ nào. 

Tô Thiên Bội lại có lòng tốt nói: "Đồ của cậu ấy về cơ bản đều là đồ độc nhất, anh không mua được cái giống hệt đâu" 

Tô Thiên Bội mượn dụng cụ nấu ăn để nói chuyện, giọng điệu u ám nói: "Với lại, anh cho dù kiếm được cái giống y hệt, nhưng cuối cùng cũng không phải cái lúc đầu của cậu ấy." 

"Thứ này giống như tình cảm, không quay lại được quá khứ." Tô Thiên Bội nói tới cuối cùng thì cảm khái tặc lưỡi hai tiếng, đâm mạnh vào phần yếu ớt ở lồng ngực của Phó Quân Hạo. 

Phó Quân Hạo siết chặt điện thoại đáp lại: "Nếu đã không quay lại được quá khứ, vậy thì bắt đầu lại, khiến cô ấy thích thứ mới mua này" 

Cũng khiến cô thích Phó Quân Hạo hoàn toàn mới như anh,Phó Quân Hạo đã thay đổi vì cô, Phó Quân Hạo sau này sẽ trân trọng cô. 

Tô Thiên Bội không ngờ Phó Quân Hạo khá cố chấp, cô ấy đương nhiên cũng nghe ra, ý trong lời này của Phó Quân Hạo là muốn bắt đầu lại với Du Giai Ý. 

Tô Thiên Bội không đánh giá cao, cô ấy cũng nói thật với Phó Quân Hạo: "Phó tổng, tôi cũng không phải đả kích anh, tôi chỉ nói cảm nhận thật của tôi" 

"Khi cậu ấy cần tình yêu của anh, anh cho cậu đều là mảnh thủy tinh, khi cậu ấy chú tâm vào sự nghiệp, anh cứ muốn nhét tình yêu cho cậu ấy, anh cảm thấy như này thích hợp không?" 

Lời của Tô Thiên Bội khá độc, nhưng cũng chỉ thẳng vào hiện trạng giữa Phó Quân Hạo và Du Giai Ý. 

Phó Quân Hạo tuyên bố đầy bá khí: "Tôi có thể khiến cô ấy đều được như ý trong cả tình yêu và sự nghiệp" 

Lúc này Tô Thiên Bội có hơi cạn lời rồi, cô ấy trước giờ không nhìn ra mặt Phó Quân Hạo dày như vậy, cô ấy nói lời đó là mỉa mai anh, mỉa mai anh đã bỏ lỡ Du Giai Ý. 

Anh lại có thể cho một câu có thể khiến Du Giai Ý được như ý trong cả tình yêu và sự nghiệp, sự tự tin này, cô ấy cam bái hạ phong. 

Tô Thiên Bội chuyển sang hỏi anh: "Anh nghiêm túc?" 

"Đương nhiên." Phó Quân Hạo trả lời rất nghiêm túc. 

Tô Thiên Bội lại nói: "Nếu anh đã có phần tâm này, vậy thì anh nói thử chiếc ly bị vỡ đó trông như nào, tôi xem thử có thể giúp anh tìm ảnh hay không. 

Phó Quân Hạo miêu tả một phen: "Hoa văn phức tạp màu lam, viền vàng" 

eyJpdiI6Im1GNXNUUE9VXC8wWGpiRmdQMDBBcWhnPT0iLCJ2YWx1ZSI6Ik5IeGJ0UUU2WlVDNWNFeTdicmhEM0JVVFNVcSsyXC9VTjlWdjZyV1ExWTBrK2NTUzRMaVNQMTltZE1ha1MwK21NZzZNVnVuU0VjR0d4WjNTQzdpd1VtakNWcVQ4NmsxWWI2eTEzWHFNMDhucU1GWHN4bURucFwvbVJmbjU0aVNFMVR5Z2pPMThnZ1IzQVN5aWFmSTdIYnB3d1NhaDViTHpvVzBYUlZESnprVGlMclwvaEhjaW50Y3d5aDhhUVwvbU9tSkRJN0RGbEdteTB5UzUrVTJsRFwvcVdyZjlyYm1BZkV6MFRWNGxmdEtoZmJObCtNdnhWdEtiSkZHZG5uT2YwSGVQZVV3SzhnSVFVTU5mcENYZUhkVWNEMVwvQmx0akRpVmFKcUtHZ21UY3ByK1wvK0hyblhuS1hQVDQwOWY1M1hkeUlhY3IwODBwUEFFcVA0MUNyRjh5dnAwZzNYclZnb25hUlZDT3BTdklOTkdkVVRwS050OU9scUcxNzJaTGVQWE81TzZJVTMyK2VXRlwveEJjaVJMdVpISXZvY0gza0dzSlwvWWdXbjh1RXNcL0hIeTVvR0liMVE0QWhRZjdROUV1bVExUmR4aWhcL0FxWkUzZjJEeWdqa0hcL2JvemRQbFh2WXIzZExXblJrR2tncHdPMU9seXZPV0VjQ2ZQdHgwNEhUa1BPckZmS29XUVM5Z3VTWmYrUzl3ZkFlMTRNSkIrUU9PcjBlZ0VYblg3VFAwVkJ3eCtkTGdHRXd3UThcL1hvXC9aU0dXdDVcL2FLMGw3UUN1ZzkyR0RwUDhER2xcL1lEOVBqMk1zSXd2Y3RYRGhHUklwc0tHa29ZY215eXIyU09STHB3eWU4WmZ3empTUHg5SUZHRUVwXC84dFBnVExjeWdlRXIzaTZVbDFtWGtQYWtJeFk0c3VqN1hRXC9UQitqb084am9DVllXZWRaIiwibWFjIjoiNDAzOTA2Mzc5ODEwYWUwZDNhY2Q0NDFmODcyZjljYTdhODY5NDZlM2ZjY2YyYmM2NTFhZTY4OTU2ZGFmZTQyMyJ9
eyJpdiI6IkpxdlF3SVdDZEJKeEJNWENrYlRUeVE9PSIsInZhbHVlIjoiSW1HM2hlOGVFV0dRTDB4UmQ4M0Y5dEVjSHV6M21aTWJqWFdRa2tvamNFVmhnejAwaTI5ckFNOUtqNjNLbmJLcUsyY0drcVFGa01DUUZ0RHNLTGdJQ0J6dGVkcVdxeVpWZ1lHM1p1cFc0c3hmSkxGV0Z2SXBza0w5ZFUraXc4V1h3YitYcHhnQXRCUEFQYzBHKzc1bGwrbUpQUTBkdVErZzlrTWZ2ZDNnYnlBV2ZoMEJKbnZsemkxVFZoOTliWkZoUnVWOW5ZV2pScG92ZGhTaVRMZ2tjOVwvXC80c2tQNytrR3hHQmlJQzkrb2RwUndzMzFabVI3eVF6NkFYbFZnWnN4alRMdWh2MEJMWXBCN3NFNlU3MTBkdjk4cHBnbDVYeHRkMUkySmREQzlmeFJqbUVcL0xibzZjdDJtSE5raHRLTmVBNUk3VUFDZVFzTTFoRjBudXIxbExLelI0Y2p2ZzM2UnI3OFkyT3lOaXQ4UU1XcVNqeGU1Y1hMWXJEYnZleTRvRTJEeTVIdkNiMlpQNkZGaWM2dEJXaUNMbDJydzJ3bERuWHU5ZW5ENTFBYWdFMVFEOFFLT0lORlA0MWp0emZHTlIyTk1lM3ZYV3YwMFcxVmpJb2FpUWpYZUdHV09aYVNzZmNJcTlLV2hQdkJhXC9RKzZOc3FnVDFDMndPRHVNWGFuSlEzZ2xTSm5CVUlCaFg4UlNZUVZ1bDQ3VU1HSmtBM0dteEduVldHRTEyRWhiZjhkcDNjczhrWFRhSjhPdlR0OVVJeThmcmY2RnVWWU01N29EMmNyM2c9PSIsIm1hYyI6ImZmMThjZGMxMGFlMDc1ZjE5MmNjM2Q4NDQ2MmQ1MmIwN2UxNjE2ZjNhY2ZhNmU0ZTNkNTY2YmVjOTAzZmYyODcifQ==

Vốn dĩ bản thân Phó Quân Hạo cũng có thể lục trang cá nhân của Du Giai Ý tìm, nhưng biết làm sao được bây giờ anh bị block rồi.

Ads
';
Advertisement
x