Du Giai Ý cho rằng cô chê bai đẩy Phó Quân Hạo ra như vậy, anh sẽ lập tức buông cô ra. 

Ai biết anh đưa ra cánh tay ra, ngược lại ôm cô chặt hơn. 

Không chỉ như vậy, anh còn ôm cô thấp giọng lẩm bẩm ở bên tai cô: "Anh nhớ em rồi" 

"Thật ra anh là tới gặp em" Thăm mèo gì đó căn bản là cái cớ linh tinh của anh, anh căn bản không có tình cảm gì với con mèo đó, thăm nó làm gì? 

Tối qua thức một đêm, Phó Quân Hạo cảm thấy hôm nay nếu không gặp Du Giai Ý, cả 1 ngày anh đều sẽ tâm phiền ý loạn. 

Tất cả phương thức liên lạc của anh đều bị cô block, anh chỉ có thể chạy tới cửa nhà cô đợi. 

Du Giai Ý bị lời này của anh làm cho nổi hết da gà, cô bất luận như nào cũng không ngờ, Phó Quân Hạo vậy mà có thể nói ra lời ngấy như này. 

Cái gì mà lời tình tứ kiểu nhớ cô, đây là chuyện cô trước kia nằm mơ cũng sẽ không mơ tới, bởi vì cô chắc chắn cả đời này Phó Quân Hạo đều không thể nói lời như này với 

cô. 

Phản ứng đầu tiên của cô là giãy dụa đưa tay sờ trán của Phó Quân Hạo: "Anh không phải cũng bị sốt đó chứ?" 

Phó Quân Hạo bị lời của cô chọc tức, ngoảnh mặt tránh sự đụng chạm của cô. 

Anh thật lòng thật da nói nhớ cô, cô lại nghi ngờ anh có bệnh? 

Phó Quân Hạo phát tiết một bụng lửa giận lên người Chung Bảo Nam, anh nói với vẻ mặt vô cùng chán ghét: "Cơ thể của anh không yếu như Chung Bảo Nam, một người đàn ông khỏe mạnh, vậy mà còn bị sốt" 

Du Giai Ý cảm thấy anh thật sự vô lý hết sức, đưa tay đẩy anh ra sau khi kéo giãn khoảng cách với anh thì nói: "Anh không phải cũng vì bệnh đau dạ dày mà dăm ba hôm lại 

vào bệnh viện hay sao?" 

Nếu cô không nhớ nhầm, khoảng thời gian trước anh vừa vào bệnh viện 1 lần. 

Năng lực tránh né vấn đề của Phó Quân Hạo không phải giỏi bình thường, tự ý xuyên tạc lời của Du Giai Ý: "Em quan tâm sức khỏe của anh như vậy sao? Còn nhớ dạ dày của anh không tốt?" 

"Không có" Du Giai Ý không chút do dự mà phủ nhận khả năng tự mình đa tình của anh, thuận tiện nghiêm túc giải thích: "Tôi chỉ là cảm thấy, bản thân anh cũng có lúc bị bệnh, tại sao cứ muốn cười nhạo người khác như thế" 

"Chung tổng dạo gần đây lao lực quá độ, cơ thể không thoải mái là bình thường." Trong lời của Du Giai Ý có ý nói chuyện cho Chung Bảo Nam, Phó Quân Hạo lập tức cảm thấy dạ dày của mình lại đau rồi. 

Bị cô chọc tức. 

Đi tới ngồi trên sô pha của cô, anh đưa tay ôm dạ dày của mình nói: "Em chọc anh tức tới đau dạ dày" 

"Ha ha. Du Giai Ý đáp lại anh một tiếng cười lạnh lùng. 

Cái gì mà nói cô chọc tức anh chứ? 

Anh không có việc gì tìm tới chỗ cô, không phải sẽ không bị chọc tức hay sao? 

Còn sức khỏe của bản thân anh như này, còn cười nhạo Chung Bảo Nam? 

Du Giai Ý đứng tại chỗ nói không cảm xúc: "Anh mau tới bệnh viện đi?" 

Cô nói xong thì lại rút điện thoại của mình ra: "Cần tôi giúp anh gọi điện cho Hứa Vĩnh Bảo, hay là cần tôi gọi 115 giúp anh?" 

Phó Quân Hạo hít thở sâu một hơi: "Anh còn chưa ăn sáng, ăn ít đồ ăn sáng chắc sẽ ổn." 

Phó Quân Hạo trước giờ chưa từng nghĩ, có một ngày anh sẽ mặt dày như này. 

Anh của trước kia ở trước mặt Du Giai Ý cao cao tại thương vênh mặt hất hàm sai khiến bao nhiêu, anh của hiện nay có bấy nhiêu hạ mình mặt dày vô sỉ. 

"Vậy thì mời xuống lầu, ra ngoài rẽ trái có quán bánh bao, mùi vị tươi ngon, bảo đảm có thể giải quyết vấn đề dạ dày của anh" Du Giai Ý biết Phó Quân Hạo ở lì ở đó có ý gì, là 

lại muốn bắt cô nấu cho anh ăn. 

Anh nằm mơ đi. 

Cô sớm đã không phải cô gái ngu ngốc toàn tâm toàn ý lo nghĩ cho sức khỏe của anh nữa rồi, sớm đã không phải Du Giai Ý để anh vào trong tim đó nữa. 

Tuy nhiên Du Giai Ý đã đánh giá thấp độ mặt dày của Phó Quân Hạo, anh bất động tiếp tục nói: "Anh tặng em Viên Viên, em còn chưa mời anh ăn cơm bày tỏ cảm ơn" 

Du Giai Ý bị tức tới mức nói không thành lời, nghiến răng trừng mắt với người đàn ông trên sô pha nửa ngày, cô hằn học nói: "Một bữa cơm, vạch rõ việc anh tặng tôi Viên Viên ân tình nợ anh" 

Trong đáy mắt Phó Quân Hạo hiện lên ý cười khi âm mưu thành công, thoải mái đồng ý: "Được" 

Dù sao anh sẽ tạo ra cơ hội khác để cô tiếp tục nợ anh. 

Trước khi Du Giai Ý đi vào phòng bếp, Phó Quân Hạo lại được voi đòi tiên thêm một câu: "Đừng quên pha cho anh một cà phê." 

Du Giai Ý cười lạnh một tiếng, quay đầu đi vào bếp. 

Từ trong tủ lạnh lấy ra bánh mì cắt lát cô tích trữ sẵn ra, động tác lưu loát bắt đầu làm đồ ăn sáng, giống như một cái máy làm đồ ăn không có tình cảm. 

Không lâu sau, một ly cà phê cộng một phần sandwich đủ màu sắc hương vị đã được bê tới trước mặt Phó Quân Hạo. 

Phó Quân Hạo lập tức trở nên rất thoải mái, tâm trạng còn rạng rỡ hơn ánh nắng ban mai. 

Chính cảm giác như này, trong sự bình lặng mang theo một chút ấm áp và hạnh phúc. 

Lúc đầu ly hôn, anh rất không thích ứng được. 

Anh cho rằng anh chỉ lưu luyến tay nghề nấu nướng của cô, về sau anh ngày nào cũng tới khách hàng 5 sao 7 sao ăn bữa sáng, gọi những món ăn cao cấp, sự trống rỗng trong lòng vẫn không thể lấp đầy. 

Lúc này anh mới hiểu, cái anh lưu luyến là người tự tay nấu bữa sáng cho anh. 

Bởi vì là đồ ăn cô nấu, bởi vì tiếp xúc với cô, cho nên cho dù lần trước cô chỉ nấu một bát mì cho anh, anh cũng thoải mãn lại vui vẻ. 

"Cảm ơn" Phó Quân Hạo nhìn Du Giai Ý với vẻ mặt phức tạp rồi nói một câu như vậy. 

Du Giai Ý mặt mày không cảm xúc: "Không cần cảm ơn, anh nhớ lời mình nói là được" 

Bữa ăn này vạch rõ chuyện anh tặng mèo, sau này anh tuyệt đối đừng tiếp tục kêu cô nấu cơm cho anh nữa. 

Du Giai Ý cũng nghĩ rồi, thật sự không được, cô sau này dứt khoát thu phí là được, thu phí cơm đắt tới dọa người, cho dù Phó Quân Hạo có tiền, cũng sẽ khiến lần sau anh xót tiền không dám tìm cô nấu cơm nữa. 

"Mùi vị của cà phê sao có hơi khác?" Phó Quân Hạo không dám nói không ngon lắm. 

Cũng không phải không ngon, chỉ có điều thiếu vài phần hương vị đậm đà so với cà phê anh uống trước kia. 

Du Giai Ý cũng thẳng thắn: "Không chú ý, đương nhiên không ngon. 

Phó Quân Hạo: ".." 

Sớm biết có thể nhận được câu trả lời như này thì anh không hỏi rồi. 

"Ăn xong thì xin giúp tôi đóng cửa, tôi phải làm việc rồi" Du Giai Ý nói xong thì tự đi vào phòng sách của mình, thuận tiện khóa cửa lại. 

Cà phê hôm nay cô pha cho Phó Quân Hạo quả thật không chú ý. 

Rất nhiều chi tiết cô đều không nghiên cứu, mùi vị pha ra chắc chắn sẽ khác, cô làm qua loa với Phó Quân Hạo như vậy, nguyên nhân không có gì khác, chỉ vì cô không để anh trong lòng. 

Tuy mùi vị của cà phê có hơi khác, nhưng suy cho cùng vẫn là cô tự tay pha, vì vậy cũng không ảnh hưởng tới tâm trạng của Phó Quân Hạo, anh vẫn ưu nhã ăn hết bữa sáng. 

Vốn định ăn xong thì đứng dậy rời đi, suy nghĩ một lát, anh vẫn bê dụng cụ ăn mình dùng xong đi vào phòng bếp, mở vòi nước rửa sạch dụng cụ ăn. 

Chung Bảo Nam biết nấu cơm như vậy, anh cũng không thể yếu thế. 

Có điều loại chuyện có độ khó cao như nấu cơm anh tạm thời không suy nghĩ, anh trước tiên bắt đầu từ việc đơn giản nhất vào bếp rửa bát. 

Cả đời này anh chưa từng làm việc này, khi rửa thì tay trơn, ly cà phê rơi xuống sàn, vỡ tan. 

Du Giai Ý mở máy tính viết chưa được mấy chữ thì nghe thấy âm thanh truyền tới từ trong phòng bếp, cô vội vàng xông ra thì nhìn thấy Phó Quân Hạo đang nhíu mày với chiếc ly bị vỡ trên sàn. 

eyJpdiI6IlJJeUo2SDgzZSt0WlU5OWNTTjM3a3c9PSIsInZhbHVlIjoiOGFyMmpkM2Z6RWJBRWluR2pIMk9BR0swZ3Z5QXZqN0dlNnBVSUxzdGNCWlI3d05lbUltZEN5MWpNWXY5N2VHTENkMlErc3Rxekl3VUlUdnRWUk40cmgyd2dUUFZHcXlidGNOY1NnSmxjVUkyUWI5dmlCK3I4Z2dNQ3MzSXVRNTBRTldkakpJMmhGVFE3RDJCVStyZ29FbW1MREFucjZMT084VjRQRGJcL1BcL2wzamI2M3VuZFFWeEdyUEZxY0w3emhVMWhyR0ZIbkdLbHdyNFVrZFBwMWM2dng3aDVMbkxCRmVqbEgySk5hcXZVPSIsIm1hYyI6ImU5ZGIxYmJlYTY2Mjg4YzQxYWNkODQ4NDcyYmFhZmYyOGQ0N2E5ZTgyNTZmNTQxMTU1OGIxY2JhNjgyYzdmNDgifQ==
eyJpdiI6IlRxT254OEJvTzJUSXZjMzVzSEQ0VXc9PSIsInZhbHVlIjoiNHg3MGpPbldTc2RUMERWdzN4YnJTSkFXeU1ya0g5RytVelJOdGIxZFJIYnQzdmxubTlXeTdQSEsyNHVoajdMZ3lMRmVjblFzOGFNRWM0RGV6bkRCRDFVUHkxbXk3em10QW10SzJKN0VQYkJzdVNrYkFZeEhidUVVb1JBZEk1VHBueElHeXVPV1JQelVKcWp4eWh4XC9HdkdDSW80TjJGUTRZazVucmo5akI1aWZcL1VMR0l4elBZZDdOSytGUllrSUtPV2t1OE1IWWJWNVRlZzNUZUw3STJsWHpcL09JRkVaRkNnaFNWRjltZ05pVkhOdk1RZ3hRSmZDSHMxSTZoMVVSQXZjdEwwTk1FYmVBWnpsUDdOZ0hFXC9DcGFxNXJMTFFvV2RiYkJhUUdIc2tuZHRwclJMYzBLc3E1YVl3VkEwdm1taW9SZDBNdkVNMGdCWUtpZU04Z2NSR2dkZmxKVFEzNUVueUJSRWxrT2c0NHRVSkhPTmliUGNvNGo3UTVjUWoySldhemNnRG5RanlWZlduQW9QZ2pSc1ErSE8xN25Wd1VPS21XaVZZUHFlQTQ9IiwibWFjIjoiZTFiNDJmZDI1ZjkwZjY5ZDA0Yjg2ZTZkYzIwYTZiZWQzYjljMWUzY2RlNmI2ODUwZTQ4Y2E5MTFhNmI2Y2VmMSJ9

Du Giai Ý cũng sắp khóc rồi, cô có sở thích sưu tập dụng cụ nhỏ, cái nào cũng là bảo bối trong tim cô.

Ads
';
Advertisement
x