Chung Bảo Nam hẹn Tử Dạ gặp mặt ở phòng họp của Chung Đỉnh, vì tối qua Du Giai Ý qua đêm ở nhà Chung Bảo Nam, Tử Dạ cả đêm cũng ngủ yên, cả người nhìn trông mệt mỏi thiếu sức sống.
Tử Dạ đã tới từ sớm, có điều cảm xúc luôn không ổn định.
Nhìn thấy Chung Bảo Nam tinh thần rạng rỡ đi vào, cô ta nghĩ tới chuyện Chung Bảo Nam và Du Giai Ý đêm qua ở chung một đêm, không nhịn được mà đố kỵ tới đỏ mắt.
Chung Bảo Nam giả bộ như không nhìn thấy sự khác thường từ vẻ mặt của Tử Dạ, anh ta điềm nhiên ngồi ở vị trí đối diện Tử Dạ, đi thẳng vào vấn đề: "Tử Dạ, là bạn kiêm đối tác hợp tác nhiều năm, tôi buộc phải nói với cô, Thẩm An Ngưng không phải chốn về tốt nhất của cô."
Chung Bảo Nam đương nhiên sớm đã cảm nhận được Tử Dạ có tình cảm nam nữ đối với anh ta, nhưng anh ta luôn giả bộ không biết, chủ yếu là không muốn mọi người gặp thì lại ngại ngùng.
Tử Dạ mím môi trầm mặc một lúc, ổn định cảm xúc của mình.
Một lúc sau, cô ta lấy hết can đảm nhìn Chung Bảo Nam và hỏi: "Chung tổng, anh khuyên tôi đừng đi tới chỗ Thẩm An Ngưng là dùng thân phận gì để dặn dò?"
Tử Dạ hỏi như vậy, tương đương gián tiếp ép Chung Bảo Nam bày tỏ thái độ đối với cô ta.
Thật ra những năm nay Chung Bảo Nam không có chút tình cảm nam nữ gì với cô ta, Tử Dạ không phải không rõ, nhưng sau khi muốn triệt để vạch rõ giới hạn thì bị chuyện Du Giai Ý tối qua qua đêm ở chỗ Chung Bảo Nam kích thích, Tử Dạ nhất thời manh động vẫn là không tự lượng sức mình.
Chung Bảo Nam cụp mắt, che đi sự chán ghét vụt qua trong đáy mắt.
Chung Bảo Nam không nhìn trúng Tử Dạ, thứ nhất là anh ta là một thần tượng xuất sắc có nhan sắc cao, yêu cầu đối với nửa kia ít nhất phải có ngoại hình xuất chúng, Tử Dạ quá bình thường, trước giờ đều không phải đối tượng mà anh ta lựa chọn.
Thứ hai, phẩm hạnh của Tử Dạ trong những năm nay anh ta thấy rất rõ.
Loại phụ nữ này anh ta tuyệt đối sẽ không cần.
Chung Bảo Nam cho rằng Tử Dạ nên tự biết rõ mình, nhưng bây giờ cô ta rõ ràng là tự mình chuốc nhục.
Nể tình tác phẩm đó của cô ta từng khiến anh ta nổi một lần, Chung Bảo Nam vẫn giữ lại một chút tự tôn cho Tử Dạ, vậy nên lời anh nói vẫn rất ôn hòa: "Là cấp trên của cô, là đối tác hợp tác trước kia, tôi thật lòng hy vọng cô sau khi rời khỏi Chung Đỉnh thì có thể bước lên một tầng mới.
Chung Bảo Nam đã cố gắng khiến Tử Dạ nhìn rõ hiện thực, nhưng Tử Dạ vẫn trở nên cuồng si.
Cô ta ngay lập tức đứng dậy khỏi ghế, đôi mắt đỏ ngầu nói với Chung Bảo Nam: "Người ngoài có thể không biết bạn gái của anh là Du Giai Ý, nhưng tôi biết"
Tử Dạ nghiến răng nói: "Tại sao là cô ta? Tôi có chỗ nào không bằng cô ta chứ?"
"Là biên kịch, tôi tốt xấu gì cũng có một tác phẩm nổi tiếng, nhưng Du Giai Ý có gì? Trước kia cô ta căn bản không có độc lập biên kịch, cô ta chả có thành tích gì cả!"
"Cô ta chẳng qua chỉ là có một gương mặt trẻ trung tội nghiệp, có một tâm tư biết câu dẫn đàn ông!" Tử Dạ trong lúc cảm xúc mất kiểm soát, lời nói ra cũng không lựa chọn. Sắc mặt Chung Bảo Nam lập tức tối lại, anh ta có thể chấp nhận Tử Dạ nghi ngờ anh ta phủ định anh ta, nhưng không thể chấp nhận Tử Dạ hạ thấp Du Giai Ý.
Chiếc bút trong tay Chung Bảo Nam bị anh ta bụp một cái bẻ gãy, Tử Dạ ngỡ ngàng nhìn anh ta.
Chung Bảo Nam đanh giọng nói: "Tử Dạ, nếu cô cứ muốn quậy tới mức khó coi như này, vậy tôi cũng chỉ có thể nói cho cô biết, cô không có chỗ nào bằng cô ấy cả"
Từng câu từng chữ của Chung Bảo Nam đều mang theo ý lạnh vô tận, cũng không chừa lại chút mặt mũi nào cho Tử Dạ nữa.
Tử Dạ ngỡ ngàng bị vả mặt, biểu cảm bỗng chốc trở nên vô cùng xấu hổ nhếch nhác.
Con người của Chung Bảo Nam thân thiện, những năm nay bất luận đối với Tử Dạ hay đối với nhân viên bên cạnh cũng hiếm khi nổi nóng, điều này tạo ra cho Tử Dạ một loại ảo giác, đó là Chung Bảo Nam không có dữ.
Bây giờ thì hay rồi, trong lúc cô ta được voi đòi tiên đã nhận lại sự nhục nhã vô tận.
Trong lúc tức giận nước mắt của ii cũng rơi xuống, siết chặt chiếc điện thoại của mình cô ta hằn học nói: "Chung Bảo Nam, tôi nhất định sẽ khiến anh hối hận vì lời nói ngày hôm nay!"
Sau khi buông lời dọa dẫm Tử Dạ khóc lóc chạy ra khỏi phòng họp, dẫn Ngô Mặc Thư rời khỏi Chung Đỉnh hoàn toàn.
Chung Bảo Nam tối sầm mặt ngồi ở đó, chỉ cảm thấy người như Tử Dạ thật sự ngang ngạnh.
Rõ ràng người nói lời khó nghe trước là cô ta, là cô ta ác ý hạ thấp Du Giai Ý trước, anh ta phản kích lại thì không được sao?
Tử Dạ chọn đầu quân cho Thẩm An Ngưng cũng khá tốt, bởi vì đó có nghĩa là bắt đầu cho việc cô ta tự tìm đường chết.
Chung Bảo Nam sau khi để Du Giai Ý ở cổng tiểu khu thì rời đi, Du Giai Ý đi về nhà.
Khi cô quen yên tĩnh trong đầu nghĩ kịch bản, vậy nên cô chìm đắm trong thế giới của mình không có phát hiện chiếc xe sang màu đen đỗ ở dưới tòa nhà của mình. Đợi khi cô đi tới cửa nhà mình vừa ngước mắt thì nhìn thấy Phó Quân Hạo đứng ở trước nhà cô, cả người bị dọa không nhẹ.
Còn chưa đợi cô kịp phản ứng gì, Phó Quân Hạo một tay đút túi quần đã mở miệng đầy kỳ quặc: "Em còn biết về à? Anh ở cách cửa cũng nghe thấy tiếng kêu bên trong của Viên Viên rồi."
Bởi vì dính tới Viên Viên, cho nên Du Giai Ý cũng không quan tâm cái khác, vội vàng móc chìa khóa ra mở cửa.
Kết quả sau khi mở cửa, Du Giai Ý cảm thấy mình lo lắng thừa.
Bởi vì căn bản không tồn tại chuyện Viên Viên kêu không ngừng như Phó Quân Hạo nói, thậm chí Viên Viên cũng chưa có chui ra khỏi gầm sô pha.
Từ sau khi Viên Viên tới thì luôn thích ở dưới gầm sô pha, khi Du Giai Ý ở phòng sách làm việc hoặc ở phòng ngủ nghỉ ngơi, nó sẽ chui ra, thăm dò để hòa nhập môi trường mới này.
Du Giai Ý cũng không miễn cưỡng nó, chỉ cần nó có thể ăn có thể uống thì được, còn về tình cảm với nó, từ từ bồi dưỡng là được. Du Giai Ý rất cạn lời đối với hành vi của Phó Quân Hạo: "Không ngờ Phó tổng nói dối mặt không đỏ tim không nhập nhanh" Đối diện với sự mỉa mai của Du Giai Ý, Phó Quân Hạo vẫn mở mắt nói dối: "Ta vừa rồi quả thật nghe thấy mèo kêu.
Du Giai Ý lười để ý anh, chuyển sang hỏi anh: "Anh tới có chuyện gì sao?"
Nếu Du Giai Ý nhìn kỹ, nhìn một cái thì có thể nhìn ra sự mệt mỏi trong đáy mắt Phó Quân Hạo.
Đêm qua anh cả đêm không ngủ ngon, tuy có tin nhắn Chung Bảo Nam nói mình bị bệnh ở đó, nhưng anh vừa nghĩ tới Du Giai Ý và Chung Bảo Nam ở chung với nhau thì vẫn trở nên lo lắng tới mất ngủ.
Nhưng bây giờ Du Giai Ý nói chuyện với Phó Quân Hạo về căn bản rất ít khi nhìn thẳng vào anh, càng đừng nói quan sát kỹ anh, vậy nên cô căn bản không phát hiện Phó Quân Hạo không ngủ ngon.
Ngược lại bản thân cô ngủ rất ngon, tối qua vì để kịp thời nghe được Chung Bảo Nam có động tĩnh gì không, cô không tới phòng dành cho khách của Chung Bảo Nam ngủ, mà ngủ ở sô pha phòng khách.
Không thể không thừa nhận, chiếc sô pha cao cấp đó của nhà Chung Bảo Nam thoải mái hơn giường của cô.
Cô ngủ rất ngon, một đêm không mộng mị.
Phó Quân Hạo bị cô hỏi như vậy, biểu cảm có hơi không tự nhiên, nói: "Anh tới thăm Viên Viên"
Du Giai Ý ồ một tiếng, nói: "Vậy anh thăm đi"
Cô nói xong thì định tới phòng sách mở máy tính, vừa rồi trên đường quay về cô nghĩ ra một kịch bản rất hay, phải mau chóng ghi lại.
Cô đưa tay dùng sức đẩy anh, tức tối hỏi: "Anh làm cái gì?"
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất