Sau khi Chung Bảo Nam ngủ, Du Giai Ý vừa muốn nhẹ tay nhẹ chân đi ra khỏi phòng ngủ của anh ta, chiếc điện thoại để ở đầu giường của Chung Bảo Nam đổ chuông. 

Trong đêm khuya, tiếng chuông đột ngột rất chói tai, Chung Bảo Nam vừa ngủ lại bị đánh thức. 

Du Giai Ý vội vàng đi tới định giúp anh ta tắt điện thoại, nhưng khi nhìn thấy tên hiện trên màn hình điện thoại thì vẻ mặt khựng lại. 

Chung Bảo Nam khó khăn chống người ngồi dậy hỏi cô: "Sao thế?" 

Du Giai Ý mím môi, sau đó đưa điện thoại cho Chung Bảo Nam nói: "Là Phó Quân Hạo gọi tới. 

Khi Du Giai Ý nói lời này lại có vài phần nghiến răng nghiến lợi, trực giác của phụ nữ nói với cô, lúc này Phó Quân Hạo gọi điện tìm Chung Bảo Nam, chắc chắn không có chuyện tốt. 

Chung Bảo Nam nhíu mày, nhận lấy điện thoại nhưng không nghe máy ngay, mà ngước mắt nhìn sang Du Giai Ý nói: "Tôi đoán, anh ta là tìm em?" 

Phó Quân Hạo chắc chắn là nhìn thấy hot search Du Giai Ý qua đêm ở chỗ anh ta, không nhịn được, cũng không ngồi yên được. 

Chung Bảo Nam có hơi buồn cười, Phó Quân Hạo đây là thật sự muốn theo đuổi lại Du Giai Ý sao? 

Không cảm thấy có hơi muộn sao? 

Có vài người ấy, khi có được thì không biết trân trọng, đợi khi thật sự mất đi thì lại vô cùng hối hận. 

Chung Bảo Nam nói Phó Quân Hạo là tìm cô, Du Giai Ý lắc đầu phủ nhận: "Không thể đâu. 

Chung Bảo Nam liếc nhìn chiếc điện thoại cứ đổ chuông mãi trong tay, lại hỏi Du Giai Ý: "Em block anh ta rồi sao?" 

Du Giai Ý ngỡ ngàng: "Sao anh biết?" 

Chung Bảo Nam mỉm cười, đưa điện thoại cho cô rồi nói: "Em nghe đi, chắc chắn là tìm em" 

Cùng là đàn ông, hơn nữa cũng là đàn ông muốn có được Du Giai Ý, Chung Bảo Nam hiểu rất rõ tâm tư của Phó Quân Hạo. 

Anh ta và Phó Quân Hạo chỉ là quan hệ đối tác hợp tác, Phó Quân Hạo nửa đêm tìm anh ta, chắc chắn sẽ không phải quan tâm anh ta bị bệnh, chắc chắn cũng không phải tìm anh ta bàn công việc. 

Ngoài tìm Du Giai Ý, còn có thể có chuyện gì? 

Du Giai Ý có hơi không biết làm sao mà ấn nghe, thì nghe thấy giọng nói không có cảm xúc gì của Phó Quân Hạo vang lên: "Em ở chỗ tên họ Chung đó sao?" 

Du Giai Ý rất không thích nghe anh gọi Chung Bảo Nam như vậy, nhưng lại không thể chỉ trích anh cái gì ở trước mặt Chung Bảo Nam, vì vậy chỉ đành đáp ngắn gọn một tiếng: "Phải" 

Phó Quân Hạo sau đó nói: "Viên Viên phải làm sao?" 

Du Giai Ý nói: "Tôi chỉ một buổi tối không về mà thôi. 

"Nó mới nhiêu tuổi, em lại nhẫn tâm ném nó lại?" Lời này của Phó Quân Hạo giống như Du Giai Ý ngược đãi Viên Viên. 

Du Giai Ý cảm thấy Phó Quân Hạo không phải ăn thuốc nổ thì là bị thần kinh. 

Khi cô đi đã chuẩn bị sẵn đồ ăn nước uống cho mèo, hơn nữa cô đâu phải rời đi mấy ngày, muộn nhất sáng mai cô sẽ về, anh cần công kích cô như vậy sao? 

Còn nói cái gì mà cô tàn nhẫn, làm như anh để ý Viên Viên lắm, một người trước giờ không thích động vật nhỏ như anh có mặt mũi gì chỉ trích cô chứ. 

Du Giai Ý không muốn nói nhiều thêm một câu với Phó Quân Hạo: "Nếu không có gì thì tôi cúp máy. 

Phó Quân Hạo đã vội vàng nói một câu khi cô sắp cúp máy: "Anh tới tìm em lấy chìa khóa, anh đi chăm sóc Viên Viên" 

Du Giai Ý trợn ngược mắt trong lòng, không cần, thật đấy. 

Có điều suy cho cùng là mèo anh tặng, Du Giai Ý còn nhận một vài ân tình của anh, cho nên nói: "Nếu anh không yên tâm về Viên Viên, tôi nhờ Tô Thiên Bội đi chăm sóc, thời gian không còn sớm nữa, không làm phiền anh" 

Sau khi Du Giai Ý nói xong thì dứt khoát cúp máy. 

Cô không muốn để Phó Quân Hạo tới chăm sóc Viên Viên, thứ nhất loại người như anh căn bản không biết chăm sóc, thứ hai là cô không muốn anh tới nhà cô. 

Du Giai Ý cúp máy, Chung Bảo Nam không hỏi cô và Phó Quân Hạo nói gì, mà dịu giọng nói: "Em về đi, tôi chắc không sao rồi" 

Du Giai Ý lắc đầu: "Không cần, tôi đợi anh hạ sốt hẳn rồi đi" 

Chung Bảo Nam khẽ thở dài: "Du Giai Ý, cảm ơn" 

"Không có gì." Du Giai Ý không cảm thấy có gì, lần trước cô bị Phó Như ngọc bắt cóc để lại di chứng bị bệnh vào viện, mấy ngày đó Chung Bảo Nam cũng chu đáo chăm sóc cô, bây giờ cô không có lý do bỏ lại Chung Bảo Nam đang sốt cao. 

Du Giai Ý lại dặn dò anh: "Anh mau nghỉ ngơi đi, có chỗ nào không thoải mái thì gọi tôi" 

"Được." Chung Bảo Nam lại nằm vào trong chăn. 

Sau khi Du Giai Ý rời khỏi phòng ngủ của mình, Chung Bảo Nam suy nghĩ một chút thì vẫn cầm điện thoại gửi tin nhắn cho Phó Quân Hạo: "Phó tổng, tôi bị bệnh sốt cao không hạ, cho dù muốn làm cái gì với cô ấy cũng không có sức, anh ngủ sớm đi, đừng giày vò nữa" 

Đều là đàn ông, Chung Bảo Nam đương nhiên biết Phó Quân Hạo đang thức đêm lo lắng cái gì, anh gửi những lời này cho Phó Quân Hạo là muốn kêu Phó Quân Hạo mau dừng lại. 

Nếu không đêm nay Phó Quân Hạo sẽ quậy không ngừng, bọn họ không ai được nghỉ ngơi tử tế. 

Anh ta không đau lòng cho Phó Quân Hạo, anh ta đau lòng cho Du Giai Ý bị Phó Quân Hạo giày vò như vậy. 

Chung Bảo Nam đoán không sai, lúc này Phó Quân Hạo đang ở bên ngoài nhà của Chung Bảo Nam. 

Anh cũng có bất động sản ở khu biệt thự này, chỉ có điều anh trước giờ không ở mà thôi, cho nên có thể dễ dàng đi vào. 

Anh ngồi trong xe sau khi bị Du Giai Ý cúp điện thoại, vừa muốn xuống xe đi vào nhà Chung Bảo Nam lỗi người thì nhận được tin nhắn như này của Chung Bảo Nam, sau khi đọc xong tin nhắn này, lúc này anh bình tĩnh lại. 

Sau khi tách khỏi đám Dịch Thần Hạo, Hứa Vĩnh Bảo thì Phó Quân Hạo lái xe tới bên ngoài nhà của Chung Bảo Nam. 

Đang luôn nghĩ cách ngăn cản Du Giai Ý qua đêm ở nhà Chung Bảo Nam, nếu hai người thật sự xảy ra chuyện gì đó, anh có thể sẽ giết chết Chung Bảo Nam! 

Nhưng anh bị ai phát hiện, hình như cho dù Du Giai Ý thật sự có gì với Chung Bảo Nam, anh cũng vẫn không muốn từ bỏ cô. 

Anh liên lạc không được với Du Giai Ý, chỉ đành quấy nhiễu Chung Bảo Nam. 

Nhận được tin nhắn của Chung Bảo Nam, anh lại ngồi trong xe hút một điếu thuốc, lúc này mới lái xe rời đi. 

Sau khi rời đi, anh lại tìm người xử lý sạch sẽ, không xót lại gì toàn bộ đám papartamlinh247i phân tán ở biệt thự của Chung Bảo Nam và các nhà ở xung quanh tiểu khu để chụp ảnh bạn gái của Chung Bảo Nam. 

Thân phận của Du Giai Ý sẽ có một ngày bị lộ, nhưng tuyệt đối sẽ không phải thân phận bạn gái chính thức của Chung Bảo Nam, mà là bạn gái của Phó Quân Hạo, thậm chí là vợ cũng được, thật sự không được, vợ cũ của anh cũng được. 

Tóm lại, anh muốn khiến tất cả mọi người đều biết, Du Giai Ý là người có qua lại với anh. 

Sáng sớm hôm sau Chung Bảo Nam hạ sốt, Du Giai Ý thở phào. 

Cô chuẩn bị bữa sáng đơn giản, hai người sau khi ăn xong cô đưa ra ý cáo từ. 

Chung Bảo Nam thay quần áo cầm chìa khóa nói: "Hôm nay tôi đã hẹn gặp mặt Tử Dạ, đưa cô về nhà trước. 

Du Giai Ý có hơi lo lắng sẽ bị phóng viên chụp được: "Không cần, tôi tự đi là được, anh làm việc của anh đi." 

Chung Bảo Nam cười nói: "Tôi vừa từ cửa sổ nhìn ra ngoài một vòng, không có phóng viên" 

Du Giai Ý có hơi kinh ngạc, những papartamlinh247i đó không phải đều rất kiên nhẫn hay sao? Lúc này bọn họ nên chặn ở quanh đây, không tiếc mọi giá chụp được cô không phải sao?" 

Chung Bảo Nam cũng không che giấu: "Thiết nghĩ là Phó tổng tìm người xử lý rồi" 

Du Giai Ý cụp mắt không nói gì nữa, mà cầm đồ của mình nói: "Vậy chúng ta đi thôi" 

eyJpdiI6IjhITXRyenZCT2F5Z2xGSUZDZVhKQkE9PSIsInZhbHVlIjoiMWlPT3lwXC9xN1ZYaHUrYVlIbU1CKzRIRDlPM3VadlZuVEhieEg5Rm5iaVk5Q1AwSHlrNE0yOGJKQTJKSEtvVEJaOG5cL2JNc3RaQ1ZSVU1sXC9JelVsTnYrQ1VpQnB4NDd2Rit1OVwvczBWSktvaVBjXC9TM2JlTzNuSEhXQXlJOWFiKzdkZ2llQzQ2YkM3MXprRUtEd053NG5MREtxSTI2YVhtMEQ1dU9Jem42NzRcL3dsNWFJczU2MFJmN3NzZlN6M256UXJzaHVPTEZpZ3VNbkI1djJYT05QNSszUVpsSzJFSUJWNmNIUUdzQXUreElLRWdSXC9LMEFRYkwrTzNBRTRxZ1E0blhiY3hLaVI4K2poU0lkOE9MQWdtNFdlcGJSNjdsbm9ibWgzWk1YTHFcL2Q0OGlZZVhSd3pxbTNvU21vaENCNWZlTlwvbzlySzN2QXVGS2FYNENTZkMyQ014dW5oK3I5V1Vxd29zTFYrRk1vPSIsIm1hYyI6IjFiMjFhNGEyYmY1ZGI4YmU0ODZlODJlZDIzMWJiMDRlNzM0NDE0MTY2ZmNiOGJhODVlNGI3OGUwYzY0OGExYWMifQ==
eyJpdiI6Ink3bVpaTk5rSDhqRzBiSWhpZHJLWHc9PSIsInZhbHVlIjoiMjFvT1JRaHhzOHgwdTZCZjJrenVyaWtQTFZCbkpDYnB1OFFRODhLQ29HdmhVYUtubllVdUc5SG9mSm03RVhlaVR5TVpzNnpmRTBQRzd6VVNkemdUaFZJUkJhYTZ1cWhoeHMrZVwvUU11THdDOVwvMGNwYWc0S2p0RWJZWnFpNDJWYXdKbU5EOUhUZXY0aktITmplWlNJQzlPVlwvblM4RmxwQlRibTNVNWJwXC8xMjlQak5KdUliMTVKN2R5M1ROY1lKRTlWazBHK1NuY3dzSkkwcWNxUVlyREQ0alJYazkrZEpuYm4yeEFBY2ZGVnVXcVIwbEd3eHFjUzhPSDRJR29oeE0iLCJtYWMiOiIyMjNkNzEzN2Y1ZTBmYjAyYzkzZDY2MDEyYmE0MTgwZjU3MTg2MmNhODNkYzJkMGI4MDZlYzNiZTliYjUzZGZjIn0=

Chung Bảo Nam cũng thế, cố gắng không để mình gây sự chú, cố gắng không mang tới chú ý không cần thiết cho Du Giai Ý.

Ads
';
Advertisement
x