Hứa Vĩnh Bảo vừa định đứng dậy chạy trốn, đã có một người chạy trước anh ta một bước, người đó chính là Phó Quân Hạo.
Hứa Vĩnh Bảo vội vàng chạy trốn ra bên ngoài, còn không quên cắn răng nghiến lợi cảnh cáo Dịch Thần Hạo: "Dịch Thần Hạo, cậu chờ đó, tốt nhất là cậu đừng có yêu người phụ nữ nào, nếu không thì cậu cứ chờ tôi và lão Phó giày vò cậu như thế nào"
Hứa Vĩnh Bảo và Phó Quân Hạo đều không phải là loại người tùy tiện, Dịch Thần Hạo lại gọi một đống phụ nữ đến đây, đơn giản là muốn chọc ghẹo bọn họ.
Một người thật sự giữ mình trong sạch, trong lòng thật sự nhớ một người phụ nữ, chắc chắn người đó còn chẳng muốn xã giao với mấy người phụ nữ khác ở bên ngoài, huống hồ gì nói tới chuyện trái ôm phải ấp.
Hứa Vĩnh Bảo nói xong thì liền chạy ra ngoài, Dịch Thần Hạo sau lưng bọn họ hả hê cười không ngừng.
Nhưng mà cười xong, anh ta cũng phất phất tay đuổi mấy người phụ nữ đó đi, mình thì uể oải đứng dậy bước ra khỏi phòng bao.
Phó Quân Hạo và Hứa Vĩnh Bảo đứng hút thuốc ngoài câu lạc bộ, Dịch Thần Hạo đi tới, lười biếng tựa vào mái hiên ở bên cạnh, nhìn Phó Quân Hạo rồi nói: "Đòi chết đòi sống chắc chắn không phải là cách, không bằng buông bỏ đi?"
Phó Quân Hạo lườm anh ta.
Nếu như nói buông bỏ liền có thể buông bỏ, anh cần gì phải giày vò như thế này?
Anh bỗng nhiên có thể hiểu được tại sao lúc trước Du Giai Ý không hề để bụng sự lạnh nhạt, coi thường của anh, thỉnh thoảng còn là sự nhục nhã, cô không thèm quan tâm mà muốn kết hôn với anh, chắc chắn trong lòng cô cũng có cảm giác uất ức giày vò như thế.
Chắc chắn là cô đã hi vọng anh có thể nhìn cô nhiều thêm một chút, hi vọng trái tim của anh có thể thuộc về cô.
Chắc chắn cô hi vọng mình có thể cùng anh có một cuộc sống hạnh phúc dài lâu, tốt nhất là có cả trai lẫn gái, cả đời sống bên nhau không xa rời.
Như lúc này, chính anh cũng có những suy nghĩ đó.
Sau này, làm sao cô có thể buông bỏ những chấp niệm ấy như thế?
Nghĩ đến đây, trong lòng Phó Quân Hạo cảm thấy hối hận không thôi, tất nhiên là cô đã bị anh làm tổn thương tình cảm.
Dịch Thần Hạo thấy anh từ đầu đến cuối không nói lời nào, thế là chủ động nói: "Tôi có một đề nghị
Lúc này, Phó Quân Hạo mới ngước mắt lên nhìn anh ta, biểu cảm trông giống như không hề có chút dao động nào, thật ra trong lòng đang ẩn giấu một ngọn lửa, vô cùng hi vọng Dịch Thần Hạo có thể cho anh một ý kiến hay.
Dịch Thần Hạo nói: "Không phải trước kia cậu cảm thấy là cô ấy đang chơi trò lạt mềm buộc chặt với cậu à? Không bằng cậu cũng chơi trò lạt mềm buộc chặt với cô ấy đi, cậu giả bộ như mình đã buông bỏ cô ấy, sau đó lại hẹn hò với đủ loại phụ nữ, kích thích cô ấy"
"Nói không chừng là cô ấy thấy cậu thật sự muốn ở cùng với mấy người phụ nữ khác thì liền sốt ruột, vội vội vàng vàng trở về theo đuổi cậu, nói là sẽ đồng ý cùng cậu làm lại từ đầu"
Phó Quân Hạo không hề suy nghĩ mà liền thốt lên: "Không được, tôi không hề buông bỏ cô ấy"
Cả đời này cũng sẽ không.
Dịch Thần Hạo cực kỳ phiền muộn: "Cậu chú ý trọng điểm chút được không vậy, tôi đang nói cậu "giả vờ" buông bỏ"
Phó Quân Hạo phủ định một cách quả quyết: "Giả vờ cũng không được"
Dịch Thần Hạo ngừng nói, sau đó nhún nhún vai: "Cậu cứ như thế này, tôi cũng không có cách nào tiếp tục trò chuyện với cậu"
Phó Quân Hạo không nói chuyện, dùng sức hít một hơi thuốc.
Hứa Vĩnh Bảo đứng bên cạnh giơ tay nói: "Tôi cũng có một đề nghị"
Phó Quân Hạo và Dịch Thần Hạo quay đầu nhìn anh ta, Hứa Vĩnh Bảo bị hai người bọn họ nhìn như vậy, trong lúc nhất thời liền cảm thấy như cứng họng.
Anh ta hằng giọng rồi nói với Phó Quân Hạo: "Nếu không thì cậu giả vờ mình bị thương đi, sau đó mất trí nhớ, trí nhớ của cậu chỉ dừng lại ở khoảng thời gian hai người là vợ chồng, sau đó bệnh viện của tôi sẽ sắp xếp cho hai người ở cạnh nhau để bồi dưỡng tình cảm. Đến lúc đó, cả hai cứ tiếp tục ở cùng nhau, chắc chắn là cô ấy sẽ yêu cậu một lần nữa"
Không đợi Phó Quân Hạo bày tỏ thái độ, Dịch Thần Hạo liền chê trước: "Cậu xem phim cẩu huyết nhiều quá hả, nói thế nào thì cậu cũng là bác sĩ, sao có thể đưa ra đề nghị không hợp với lẽ thường như này chứ?"
Hứa Vĩnh Bảo biện minh cho mình: "Theo góc độ y học, đúng là có tình huống ký ức chỉ lưu lại ở một khoảng thời gian nhất định sau khi mất trí nhớ, nhưng chỉ có điều xác suất là rất nhỏ"
Dịch Thần Hạo vừa định nói cái gì đó, Phó Quân Hạo duỗi tắt tàn thuốc, từ tốn nói: "Đề nghị này có thể thực hiện."
Dịch Thần Hạo: "...
Khiếp! Phó Quân Hạo bị điên rồi hả, cái chuyện giả vờ mất trí nhớ mà cũng có thể nghĩ tới?
Quá là mất não rồi.
Sau khi Phó Quân Hạo ném mẫu thuốc lá mà mình dụi tắt vào trong thùng rác, anh liền cất bước rời đi. Hứa Vĩnh Bảo kéo anh lại, sốt ruột hỏi: "Không phải là bây giờ cậu muốn đi trên đường tạo ra một vụ tai nạn giao thông để mình bị thương đấy chứ?"
Phó Quân Hạo nổi giận liếc anh ta, nghiến răng nói: "Bây giờ tôi vẫn chưa đến mức cùng đường đâu"
Nói xàm cái gì vậy, cho dù có giả vờ mất trí nhớ thì cũng không phải là bây giờ.
Hứa Vĩnh Bảo thả lỏng tay ra: "Làm tôi sợ muốn chết đi được, nếu như bây giờ cậu trình diễn một màn này, tôi còn chưa chuẩn bị tâm lý sẵn sàng"
Phó Quân Hạo nện bước chân dài đi về phía xe mình, Dịch Thần Hạo bỏ tay vào túi quần, chậc chậc cảm khái: "Mẹ nó, cái thứ tình yêu đúng là có độc, có thể khiến một người
cao cao tại thượng thay đổi đến mức này"
Hết đòi sống đòi chết, lại đòi giả vờ mất trí nhớ.
Hứa Vĩnh Bảo liếc mắt nhìn Dịch Thần Hạo: "Cái loại đàn ông chỉ biết chơi bời như cậu, đương nhiên không hiểu được rồi"
"Nếu như có một ngày cậu hiểu nó, e là cậu còn thảm hơn cậu ấy." Hứa Vĩnh Bảo ném một câu như thế, sau đó liền rời đi, để lại một mình Dịch Thần Hạo đứng đó bất đắc dĩ
nhún nhún vai.
Tình yêu là cái gì, anh ta không biết, bởi vì anh ta chưa từng dành tình cảm cho ai.
Vốn dĩ Du Giai Ý không biết Chung Bảo Nam về Giang Thành, buổi tối cô nhận được điện thoại của Chung Bảo Nam, giọng nói của Chung Bảo Nam trong điện thoại rất là yếu ớt: "Du Giai Ý, tôi đã về, vốn dĩ là muốn đến chỗ em, nhưng mà hình như tôi ngã bệnh rồi thì phải"
Du Giai Ý vội vàng quan tâm hỏi: "Anh sao rồi?"
Chung Bảo Nam ho khan vài tiếng rồi nói: "Bây giờ tôi đang phát sốt, có thể là do khoảng thời gian này mệt nhọc quá độ...
Du Giai Ý nghe thấy Chung Bảo Nam phát sốt thì liền sốt ruột: "Để tôi đến đó xem anh
Cô vừa nói vừa đứng dậy đi tìm quần áo, bị sốt không phải là chuyện nhỏ, nhất định phải có người ở bên cạnh trông chừng mới được.
"Cảm ơn.." Hình như là Chung Bảo Nam không chịu nổi nữa, Du Giai Ý nói sẽ đến xem anh ta để anh ta thở phào một hơi nhẹ nhõm, cảm giác như một giây sau mình có thể ngất xỉu bất cứ lúc nào.
Nhưng mà anh ta vẫn cố gắng nói tiếp: "Em đem Meo Meo đến đây luôn đi, nếu như em không có ở nhà, nó sẽ bắt nạt Viên Viên đó"
Du Giai Ý cũng không biết nên nói cái gì cho phải, Chung Bảo Nam đều đã sốt đến vậy rồi mà còn lo lắng mèo của cô sẽ bị bắt nạt.
Thật ra thì mấy ngày nay Meo Meo không hề bắt nạt Viên Viên chút nào, nó hiền lành giống hệt như chủ nhân của nó, rất dễ ở chung.
Nhưng mà cô cảm thấy chắc chắn là Chung Bảo Nam cũng nhớ mèo của anh ta, cho nên cô đồng ý xong thì liền cúp điện thoại, sau khi ăn mặc tươm tất rồi, cô liền dẫn mèo lên đường. Trước khi đi, cô còn mang theo thuốc hạ sốt, thuốc kháng viêm, đủ các loại thuốc ở trong nhà mà cô nghĩ rằng mình sẽ dùng tới.
Du Giai Ý hoàn toàn không ngờ là sẽ bị chụp lại, nhưng may mắn là cô ăn mặc kín kẽ, phóng viên chỉ chụp được bóng lưng của cô, còn chưa chụp được chính diện.
Du Giai Ý nhìn đồng hồ, phát hiện sắp đến mười một giờ, cô có ý muốn về, nhưng nhiệt độ của Chung Bảo Nam vẫn còn chưa hạ, người thì còn đang ngủ mê mang, cô đành phải tạm thời ở lại.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất