"Du Giai Ý." Phó Quân Hạo khuỵu gối ngồi xổm trước mặt Du Giai Ý, trên gương mặt tuấn tú của người đàn ông đều là vẻ hối hận: "Anh không phủ nhận trước kia anh đã nói những lời nói khốn nạn đó."
"Nhưng bây giờ anh đã hiểu em, nhìn thấy điểm tốt của em, cũng đã thay đổi thành kiến trước kia với em
"Anh đã phạm lỗi, anh nhận, nhưng em cũng phải cho anh có cơ hội để sửa lỗi chứ?"
"Mà cách anh sửa lỗi chính là anh sẽ bắt đầu từ việc cố gắng hết sức chăm sóc cho em, nhưng bây giờ em lại gạt nó đi một cách dứt khoát, lạnh nhạt với anh, ngay cả cơ hội để anh thể hiện cũng không có"
Nhất là lúc nãy, vậy mà cô lại đóng chặt cửa không cho anh vào.
Anh ở bên ngoài hoàn toàn không biết bên trong xảy ra chuyện gì, trong lòng muốn bao nhiêu nóng nảy thì có bấy nhiêu.
Anh cũng cảm nhận sâu sắc rằng cô không hề cần tới mình, nói thật, không phải anh không cảm thấy tuyệt vọng.
Vốn dĩ Du Giai Ý đang khóc, sau khi nghe anh nói như vậy thì lau nước mắt, nhìn thẳng vào hai mắt anh, châm chọc nói: "Phó Quân Hạo, anh vẫn ích kỷ như thế, chỉ biết lo cho cảm nhận của mình chứ không hề suy nghĩ đến lập trường của người khác.
Phó Quân Hạo không ngờ là sự chân thành của mình lại đổi lấy một câu ích kỷ từ cô.
Dường như là Du Giai Ý đã nhìn thấy suy nghĩ của anh, cô liếc mắt sang chỗ khác: "Bây giờ tôi là bạn gái của Chung Bảo Nam, anh lại kêu tôi cho anh cơ hội để anh tốt với tôi
à?"
"Anh xem tôi là cái gì chứ, anh đặt tôi vào tình huống một chân đạp hai thuyền, anh đang chăm sóc tôi hay là muốn hủy hoại tôi hả?"
Phó Quân Hạo bị cô hỏi khó.
Anh đã quên mất chuyện bây giờ cô là bạn gái của Chung Bảo Nam, cũng không biết tại sao anh lại bảo mình phải chấp nhận sự thật này, nhưng trong đầu vẫn không muốn xem bọn họ là người yêu của nhau.
Không biết là trong vô thức, anh muốn đẩy nó ra xa, hay là giữa cô và Chung Bảo Nam căn bản không hề giống người yêu.
Không giống người yêu.
Lúc suy nghĩ này nhen nhóm trong đầu anh, Phó Quân Hạo liền đứng dậy, đồng thời cũng kéo Du Giai Ý từ dưới đất đứng dậy theo, rồi đè cô dựa lưng vào vách tường.
Phó Quân Hạo đưa tay vuốt ve cằm cô, đôi mắt híp lại nhìn cô chăm chú: "Em và Chung Bảo Nam thật sự hẹn hò với nhau, hay là giả?"
Du Giai Ý bỗng giật mình đứng yên ở đó, không biết tại sao đột nhiên anh lại hỏi một câu hỏi sắc bén như thế.
Hình như là cô cũng đâu có để lộ.
Phó Quân Hạo nhìn thấy bộ dạng này của cô, giọng điệu gấp gáp hơn mấy phần: "Nói đi!"
Du Giai Ý hoàn hồn lại, hốt khoảng xoay mặt sang chỗ khác, nói như lẽ đương nhiên: "Đương nhiên là thật, chuyện này còn có thể là giả à?"
Thái độ quyết liệt của cô đã kích thích Phó Quân Hạo, trực giác nói cho anh biết rằng cô đang nói dối.
Nhưng hết lần này đến lần khác cô vẫn cứng miệng kiên trì nói mình với Chung Bảo Nam là thật, Phó Quân Hạo vừa giận lại chua xót trong lòng, anh cúi đầu hôn mạnh lên môi cô.
Cảm giác mềm mại giữa răng và mỗi khơi dậy tất cả ý niệm trong lòng Phó Quân Hạo.
Anh nâng mặt cô lên, không thèm để ý đến sự phản kháng của cô mà cứ tiếp tục kéo dài nụ hôn.
Du Giai Ý bỗng nhiên lại bị Phó Quân Hạo hôn, lúc đầu có chút ngơ ngác, cô không ngờ Phó Quân Hạo lại đột nhiên nổi điên mà làm ra hành động cầm thú như thế với cô.
Sau khi lấy lại tinh thần, phản ứng đầu tiên của cô đó chính là cắn anh thật mạnh. Phó Quân Hạo bị đau, thế là hơi thả lỏng cô ra mấy phần.
Nhưng bản thân vẫn ép cô rất chặt, bầu không khí giữa hai người có chút mập mờ.
Du Giai Ý vùng vẫy không thoát, chỉ có thể hung dữ mắng anh: "Phó Quân Hạo, cái đồ khốn!"
Lúc này, Phó Quân Hạo giống như là bị trúng độc, cho dù có bị cô mắng, tay vẫn vuốt ve cắm cô, ngón cái đè lên môi cô, cố chấp hỏi: "Em và Chung Bảo Nam đã từng hôn nhau chưa?"
Thấy Du Giai Ý không nói lời nào, anh lại đến gần cắn mạnh vào môi cô, lại ép hỏi một lần nữa: "Có từng như vậy không?"
Du Giai Ý bị anh chọc tức đến phát khóc, hoàn toàn không thể mở miệng nói chuyện.
Ánh mắt của Phó Quân Hạo càng thêm u ám hơn, anh dán mỗi bên tai cô mà nói: "Du Giai Ý, em đừng ép anh, chuyện gì anh cũng có thể làm được."
Nói xong, anh lại đè cô lên tường bắt đầu một nụ hôn mới.
Cô tuyệt đối đừng kích thích anh, đừng chọc tức anh, nếu không, điều anh muốn làm không chỉ là hôn cô mấy cái như thế.
Du Giai Ý tức giận giơ tay lên đánh anh, nhéo anh, cào anh.
Rõ ràng là anh đang hà hiếp cô, chiếm tiện nghi của cô, còn uy hiếp cô.
Không biết là hai người dây dưa bao lâu, Du Giai Ý chỉ biết quần áo trên người mình trở nên xộc xệch, nếu như không phải điện thoại di động của cô bỗng nhiên vang lên thì cô không biết là Phó Quân Hạo sẽ còn làm ra chuyện gì với cô.
Đôi mắt sắc bén của Phó Quân Hạo tối sầm, nghiến răng nói: "Du Giai Ý, tốt nhất em đừng để anh biết chuyện em và Chung Bảo Nam hẹn hò là đang lừa anh, nếu không thì em xem xem anh sẽ tính sổ với hai người như thế nào"
Du Giai Ý vừa hoảng lại vừa tức, cô đưa tay đẩy anh ra, chạy tới cầm lấy điện thoại di động của mình rồi vọt vào trong phòng ngủ, đồng thời còn khóa trái cửa lại.
Điện thoại là của Diệp Văn gọi tới. Du Giai Ý không thèm để ý tới Phó Quân Hạo ở bên ngoài, cô hít thở sâu mấy hơi để làm diệu cảm xúc của mình, sau đó vội vàng kết nối
cuộc điện thoại này.
Diệp Văn quan tâm hỏi Du Giai Ý: "Bọn người nhà họ Phó đã đi chưa?"
Diệp Văn ghét bỏ vợ chồng Phó Thanh Trung đến nỗi trực tiếp gọi bọn họ là họ Phó, ngay cả một câu xưng hô cũng không muốn dành cho bọn họ.
Du Giai Ý trả lời rất cụ thể: "Dạ, sau khi cúp điện thoại thì bọn họ đã đi rồi, hình như bọn họ cũng biết nhà họ Diệp không phải là chỗ mà bọn họ có thể trêu chọc nổi."
Mặc dù trước khi đi, Đổng Thư Nhã cũng đã điên loạn chửi bới cô một phen, nhưng đó là biểu hiện Đổng Thư Nhã tức giận.
Bởi vì không thể trêu chọc nhà họ Diệp, bởi vì biết không thể đối đầu với nhà họ Diệp, cho nên mới thẹn quá hóa giận.
"Vậy là được rồi" Diệp Văn còn nói: "Lúc nãy chú cũng đã cho người đặc biệt quan tâm đến chuyện con tố cáo Phó Như Ngọc, chắc hẳn là bọn họ sẽ không làm được gì đâu"
Du Giai Ý nhỏ giọng nói cảm ơn Diệp Văn, cô nói: "Không cần phải cảm ơn gì hết, vốn dĩ con nằm bên thế có lý mà, ác không thắng thiện"
Diệp Văn còn nói thêm: "Nói thật thì ấn tượng của Phó Quân Hạo dành cho chú vẫn rất tốt, không ngờ là cậu ta lại có một đứa em gái ác độc như thế, còn có một cặp ba mẹ có đạo đức tồi tệ như vậy, xem ra là cậu ta cũng không khá hơn là bao"
"Nếu như cậu ta là người tốt thì sao con lại ly hôn với cậu ta?"
Diệp Văn giận cá chém thớt, ngay cả Phó Quân Hạo cũng bị ghét theo.
Du Giai Ý há miệng muốn nói gì đó thay Phó Quân Hạo, sau đó lại nhớ đến anh vừa mới gây ra những hành vi càn rõ với mình. Cuối cùng, cô không thèm nói giúp anh câu nào.
Cứ để anh bị Diệp Văn ghét cũng được, anh vô sỉ như thế, tốt nhất là mọi người nên ghét anh hết đi.
Thật ra thì nhân phẩm của Phó Quân Hạo không hề kém.
Trước kia anh đối xử với cô không tốt, đơn giản là bởi vì không yêu cô.
Bây giờ ít nhất anh cũng không phải không phân rõ đúng sai như Phó Thanh Trung và Đổng Thư Nhã, hai người đó không biết giới hạn cuối cùng, còn không có tình người.
Nhắc tới Phó Quân Hạo, Diệp Văn lại hỏi: "À đúng rồi, người mà con muốn kiện là em gái của cậu ta, thái độ của cậu ta ra sao?"
Lần này, Du Giai Ý trả lời rất thành thật: "Anh ta ủng hộ con đi theo con đường hợp pháp...
"Haha, cậu ta còn biết nghĩa lớn diệt thân." Diệp Văn bực bội nói một câu.
Câu nói cuối cùng của Diệp Văn làm nước mắt của Du Giai Ý chảy một cách không kiểm soát.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất