Đương nhiên Phó Thanh Trung và Đổng Thư Nhã cũng đã nhận ra cơn giận của Diệp Văn, hai người nhìn nhau giật mình một lúc rồi đứng yên ở đó, một lúc lâu sau vẫn còn chưa hoàn hồn.
Bọn họ thật sự không ngờ là Du Giai Ý lại trở thành con gái nuôi của Diệp Văn, nói thật thì bọn họ không thể đắc tội với nhà họ Diệp ở thủ đô.
Từ trước đến nay, Đổng Thư Nhã đều rất xem thường xuất thân của Du Giai Ý, cho nên bản thân tỏ vẻ kiêu ngạo trước mặt Du Giai Ý đã quen rồi. Đột nhiên lại bị Du Giai Ý chuyển mình cao hơn một bậc, bà ta tức giận đến nỗi choáng đầu hoa mắt.
Nhất là khi nghĩ đến con gái cưng Phó Như Ngọc của mình có thể sẽ bị pháp luật trừng trị, bà ta lại càng thêm tuyệt vọng.
Du Giai Ý không thèm quan tâm đến biểu cảm của Phó Thanh Trung và Đổng Thư Nhã, cô nghẹn ngào nói với Diệp Văn trong điện thoại: "Thầy Diệp, có câu nói này của thầy, xem như là đã đủ rồi. Bây giờ con phải xử lý chuyện trước mắt cái đã"
Diệp Văn lại dặn dò cô vài câu, lúc này mới cúp điện thoại.
Sau đó, Du Giai Ý đi qua mở cửa để Phó Quân Hạo ở ngoài đi vào.
Tự cô đã dùng mối quan hệ với Diệp Văn để hù dọa Phó Thanh Trung và Đổng Thư Nhã, Phó Quân Hạo vào thì cũng chẳng có lợi ích gì.
Chuyện gì dính đến người nhà anh, cô không cần anh phải ra mặt thay cô, bởi vì nó đã không còn bất cứ ý nghĩa gì nữa.
Phó Quân Hạo mang một bụng tức đi vào, chuyện đầu tiên chính là cụp mắt xuống nhìn chăm chú vào Du Giai Ý, quan sát xem có phải là cô bị người khác ức hiếp. Nhưng Du Giai Ý lại né tránh nhìn sang chỗ khác, lui về sau một bước rồi tránh khỏi ánh mắt anh.
"Quân Hạo, đây chính là đứa con gái tốt lành mà con yêu đó." Đổng Thư Nhã bỗng nhiên âm dương quá khí nói.
Phó Quân Hạo nhíu mày nhìn Đổng Thư Nhã, chỉ thấy Đổng Thư Nhã mỉa mai: "Con còn không biết đúng không, bây giờ cô ta ghê gớm lắm, trở thành con gái nuôi của Diệp
Văn rồi"
Phó Quân Hạo kinh ngạc nhìn Du Giai Ý, cô trở thành con gái nuôi Diệp Văn rồi?
Chuyện xảy ra từ lúc nào vậy, sao anh hoàn toàn không biết gì hết?
Nhưng Du Giai Ý lại tiếp tục né tránh ánh mắt anh, một câu cũng không muốn giải thích với anh.
Giọng điệu của Đổng Thư Nhã bỗng nhiên cất cao mấy phần, vừa chanh chua lại độc ác: "Ôi giời, con gái nuôi à? Con gái nuôi nghe ra thì cũng không phải là từ ngữ tốt, tôi thấy có vẻ là do sức khỏe của bà Diệp không còn tốt, không thể thỏa mãn hầu hạ ông ta, cho nên cô mới bò lên giường ông ta đúng không"
Du Giai Ý không thể ngờ là Đổng Thư Nhã lại có suy nghĩ bậy bạ dơ bẩn như thế, lúc này, cô tức giận đến nỗi sắc mặt trắng bệch, toàn thân run rẩy.
Phó Quân Hạo thì nổi trận lôi đình, nếu như ngày hôm nay người đứng trước mặt anh mà chửi mắng Du Giai Ý không phải là mẹ ruột anh thì anh đã sớm vung tay dạy dỗ một trận.
Phó Quân Hạo nghiến răng nhìn chằm chằm vào Đổng Thư Nhã, từng câu từng chữ đều mang theo vẻ lạnh lùng: "Mẹ ra khỏi cánh cửa này, quản lý tốt cái miệng mình, nếu như con còn nghe thấy bất cứ một từ nào khó nghe thì tất cả hậu quả từ mẹ gánh chịu đi"
Bản thân Phó Quân Hạo có được sự uy nghiêm và lạnh lùng được hình thành từ nhiều năm, lúc này, cho dù là ba mẹ anh thì cũng bị bộ dạng này của anh làm cho hoảng sợ run rẩy.
Sau khi Đổng Thư Nhã lấy lại tinh thần, hai mắt bà ta liền đỏ lên: "Phó Quân Hạo, mẹ là mẹ ruột của con, bây giờ con lại vì cái con đàn bà vô liêm sỉ này mà đối đầu với cả nhà
con!"
Nghe thấy Du Giai Ý bị Đổng Thư Nhã mắng là vô liêm sỉ, Phó Quân Hạo đưa tay kéo Du Giai Ý ra sau lưng mình che chở, sắc mặt của cô thật sự rất tái.
Phó Quân Hạo cũng không biết rốt cuộc là mình đã gặp phải thứ gì, rõ ràng từng người từng người thân thiết bên cạnh anh đều đang cố gắng làm tổn thương Du Giai Ý, trước đó là Phó Như Ngọc, sau đó lại là mẹ anh, bây giờ ngay cả ba anh cũng hòa lẫn vào.
Phó Quân Hạo đứng cản trước mặt Đổng Thư Nhã, giọng nói lạnh lùng: "Cái mà mẹ gọi là người nhà là đang chỉ mẹ, con, ba, còn có Phó Như Ngọc đúng không?"
Đổng Thư Nhã không phủ nhận, Phó Quân Hạo lại lạnh giọng nói một câu: "Nhưng mà ông nội đứng về phía con.
Quyền uy của một ông cụ đủ để vượt mặt hai vợ chồng Phó Thanh Trung và Đổng Thư Nhã.
Đổng Thư Nhã bị lời nói của Phó Quân Hạo làm cho nghẹn lại, trong lúc nhất là không nói nên lời, bởi vì nói đúng ra thì toàn bộ quyền lực nhà họ Phó đều nằm ở trong tay Phó Quân Hạo và ông cụ.
Thật ra thì bà ta và Phó Thanh Trung không có quyền lực thật sự.
Cái được gọi là hội từ thiện, hay là giám đốc gì gì đó, đấy chỉ là tên tuổi nghe cho sướng tai mà thôi.
Phó Quân Hạo còn nói: "Công bằng đúng sai là của mỗi con người, nếu mà ba mẹ và Phó Như Ngọc có thái độ tốt đẹp, tích cực với chuyện này, con tin là Du Giai Ý sẽ không làm khó dễ mọi người."
Cô hiền lành lại lương thiện như thế, chỉ cần thấy chút thành ý thì chuyện lớn có thể hóa nhỏ, chuyện nhỏ thành không.
Nhưng thật đáng tiếc, cho dù Thẩm An Ngưng hay là Phó Như Ngọc đều không muốn thật lòng xin lỗi cô. Nói cách khác, bọn họ đều không hề tôn trọng Du Giai Ý.
Nghĩ đến đây, trong lòng của Phó Quân Hạo lại đau đớn hơn.
Đều là do anh, đều do anh không có cách nào yêu thương cô, chiều chuộng cô, mới khiến cô bị người khác xem thường như vậy.
Nếu như anh nâng niu cô trong lòng bàn tay, có lẽ là Phó Như Ngọc còn phải nhìn sắc mặt cô mà hành xử.
"Con.." Trong câu chữ của Phó Quân Hạo đều là đang nói tốt cho Du Giai Ý, Đổng Thư Nhã tức giận đến nỗi khóc to.
"Đi thôi, chúng ta đi trước đi" Phó Thanh Trung giữ chặt Đổng Thư Nhã đang khóc lớn, ngăn cản bà ta nổi điên một lần nữa.
Nói thật thì Phó Thanh Trung cũng rất đau đầu khi Đổng Thư Nhã lên cơn, năm đó chuyện ông ta vượt quá giới hạn, nếu như không phải Đổng Thư Nhã cứ dây dưa không dứt
thì cũng sẽ không xảy ra chuyện lớn như thế.
Đổng Thư Nhã khóc lóc bị Phó Thanh Trung kéo ra ngoài, Phó Quân Hạo lập tức đóng cửa nhà Du Giai Ý lại, cách một cánh cửa, anh còn có thể nghe thấy Đổng Thư Nhã vừa khóc vừa mắng Phó Thanh Trung: "Đàn ông nhà họ Phó các người không có ai là tốt hết!"
Phó Quân Hạo không muốn để ý đến sự điên cuồng của mẹ mình, cũng không có tâm trạng để để ý tới nó.
Bởi vì Du Giai Ý đã đau lòng ôm lấy mình chậm rãi trượt dọc theo vách tường mà ngồi xổm xuống, cô vùi đầu vào giữa hai gối. Phó Quân Hạo không nhìn thấy nét mặt của cô, nhưng từ hai vai run rẩy của cô là có thể nhìn ra cô đang khóc.
Phó Quân Hạo siết chặt nắm tay, dùng cách đó để đè nén cảm giác khó chịu, bực dọc trong lòng mình.
Rũ mắt xuống nhìn thấy người đang ngồi xổm dưới đất, anh trịnh trọng nói: "Anh biết em không phải là loại người như thế"
Anh tin cô, tin cô và Diệp Văn chỉ là mối quan hệ ba con nuôi bình thường, mặc dù anh không biết tại sao hai người lại có quan hệ như thế.
Du Giai Ý chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn anh, vẻ cười cợt hiện đang trong đáy mắt: "Tôi không phải là loại người nào?"
Bởi vì sắc mặt tái nhợt, cho nên lại càng khiến cô trông lạnh lùng hơn nữa, lời nói tiếp theo của cô cũng mang theo vẻ vô tình, cô nói: "Không phải trước kia anh cũng cảm thấy tôi chính là loại người vô liêm sĩ, tham phú phụ bần à?"
Ba năm bên cạnh anh, Phó Quân Hạo đã không ngừng dùng việc cô thừa dịp lúc anh say rượu mà bò lên giường anh để sỉ nhục cô.
Cô đã giải thích rất nhiều lần là mình bị ba con Du Đình Trọng gài bẫy, nhưng cho đến bây giờ anh vẫn không nghe.
Anh cứ đinh ninh là cô vô liêm sĩ, bây giờ mới nói tin tưởng cô không phải là loại người như thế.
Không cảm thấy mỉa mai à?
Đổng Thư Nhã có mắng chửi cô như thế nào cũng không sao hết, tại sao lại phải nói Diệp Văn như vậy? Mấy năm nay danh tiếng của Diệp Văn trong giới ra sao, chắc chắn Đổng Thư Nhã biết rõ.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất