Trong lòng Du Giai Ý cảm thấy rất ấm áp.
Cô không biết tại sao trên thế giới này lại có một loại tình cảm như thế, rõ ràng là cô và Diệp Văn gặp mặt với nhau cũng chỉ có một lần ở thủ đô, nhưng giữa cô và Diệp Văn lại giống như không hề có cảm giác xa lạ, chút cảm giác khoảng cách cũng không có.
Diệp Văn đề nghị cô làm con nuôi của ông ta, cô không hề cảm thấy có cái gì không đúng, giống như là bọn họ vốn dĩ đã là người một nhà với nhau.
Sau khi bị ba con Du Đình Trọng làm tổn thương nghiêm trọng, sự hiền từ của Diệp Văn làm trong lòng Du Giai Ý ấm áp, khóc mãi không dừng.
Mà chuyện đó làm Diệp Văn giọt hết cả mình, vội vàng nói: "Sao con lại khóc?"
Nhưng bởi vì không thể gặp nhau, cứ luôn cảm thấy việc quan tâm bằng lời nói như thế này căn bản không có tác dụng gì, đến mức giọng điệu của Diệp Văn có vẻ sốt ruột và căng thẳng.
Du Giai Ý vội vàng lau nước mắt, cô cười nói: "Bởi vì con vui quá nên khóc, vui phát khóc, hạnh phúc phát khóc.
Kể từ sau khi mẹ mình qua đời, cảm giác ấm áp và lương thiện mà thế giới này mang đến cho cô thật sự rất rất ít, ngoại trừ tình bạn chân thành đến từ Tô Thiên Bội.
Sau khi kết hôn với Phó Quân Hạo, có được sự quan tâm và chút ấm áp từ ông cụ, còn lại đều là sự lạnh nhạt và tổn thương.
Cho nên, khi đối mặt với việc Diệp Văn có thể bộc lộ tình cảm ngay thẳng như thế, Du Giai Ý mới cảm thấy không thể kìm lòng được.
Diệp Văn thở phào một hơi: "Chỉ cần không phải khóc vì buồn là được rồi."
"Dạ, không hề buồn chút nào." Du Giai Ý nói với cặp mắt long lanh nước mắt, cô trấn an Diệp Văn.
Diệp Văn ở đầu dây bên kia dừng một chút rồi lại nói: "Mặc dù đã nhận con làm con gái nuôi, nhưng mà xưng hô của con đối với chúng tôi thì cứ kêu chú dì là được rồi."
"Kêu con gọi chúng tôi là ba mẹ thì chắc chắn con không quen, gọi ba mẹ nuôi thì đó lại là không phải một từ có ý tốt ở thời đại này, cho nên cứ kêu chú dì là được."
Du Giai Ý nhỏ giọng đáp lời: "Vâng ạ."
Diệp Văn rất ân cần chu đáo, ông ta suy nghĩ tất cả mọi thứ rất chi tiết.
Diệp Văn nói: "Khoảng thời gian này chú dì không ra ngoài được, mấy ngày nữa dì con sẽ xuất viện, chú và dì sẽ đến Giang Thành thăm con"
Du Giai Ý vội vàng nói: "Không cần đâu, hai người không cần phải qua đây, phải là con đến thủ đô thăm hai người chứ"
Bà Diệp vừa mới xuất viện chắc chắn là cần có thời gian để khôi phục sức khỏe, làm sao cô có thể để bọn họ lặn lội đường xa mà đến đây thăm cô được chứ.
Cô nên đến thủ đô thăm hỏi bọn họ mới đúng, đúng lúc thời gian làm việc của cô tương đối tự do, không cần phải cả ngày làm việc đúng giờ.
Diệp Văn suy nghĩ rồi nói: "Con đến đây cũng được, đến lúc đó sẽ dẫn con đến gặp người nhà họ Diệp"
"Cái gì, gặp người nhà họ Diệp?" Du Giai Ý giật mình, khi nghỉ đến gia thế nhà họ Diệp, cô lập tức cảm thấy khẩn trương và hoảng hốt.
Diệp Văn cười nói: "Đúng vậy, đã làm con gái nuôi của chú rồi thì đương nhiên phải gặp người lớn nhà họ Diệp chứ. Ông nội và bà nội con đều còn sống, chắc chắn là bọn họ sẽ rất thích con"
"Nhưng mà con.." Du Giai Ý không biết nên nói cái gì.
Cô cho rằng cô chỉ đến thăm Diệp Văn và bà Diệp mà thôi, cô và bọn họ còn chưa gặp nhau được mấy lần, sao có thể trực tiếp đi gặp những người lớn khác ở nhà họ Diệp được chứ.
Hơn nữa, cô cũng chỉ là một đứa con nuôi, có cần phải huy động nhân lực như thế này không.
"Không có gì phải căng thẳng hết, đã có chú chống lưng cho con" Dường như là Diệp Văn đã nhìn thấu tâm tư của cô: "Lúc nãy chú vừa mới nói rồi, sau này con chính là người nhà họ Diệp, đương nhiên phải gặp người lớn ở nhà họ Diệp rồi"
"Để tất cả mọi người làm quen với con, như vậy thì sau này mới có thể nhờ bọn họ bảo vệ cho con được chứ" Mặc dù lời nói này của Diệp Văn như là đang nói đùa, nhưng thật ra là đang nghiêm túc.
Mối quan hệ của nhà họ Diệp rất rộng, cũng chính là do ông ta không có con cái mà thôi, mấy anh chị em còn lại của ông ta đều có con, hiện tại làm đủ các ngành nghề, chỉ cần một câu thì người bình thường chẳng có ai dám đụng vào Du Giai Ý.
Từ trong lời nói này của Diệp Văn, Du Giai Ý có thể nhận ra Diệp Văn rất quan tâm tới cô, cũng biết là Diệp Văn thật lòng muốn đón nhận đứa con gái nuôi này, đưa cô đi gặp người nhà họ Diệp chính là thành ý tốt nhất.
Du Giai Ý cũng không còn lo lắng, căng thẳng nữa: "Vậy được ạ, để con xử lý xong chuyện ở bên này thì sẽ đến đó thăm mọi người."
"Vậy mới đúng" Diệp Văn nghe xong cũng vô cùng vui vẻ.
Kết thúc cuộc trò chuyện cùng Diệp Văn, lúc này, Du Giai Ý mới nhớ đến Phó Quân Hạo vẫn còn ở bên ngoài, cô do dự cả buổi trời mới mở cửa phòng ngủ đi ra ngoài, phát hiện Phó Quân Hạo đã không còn ở đây nữa.
Du Giai Ý thở phào một hơi nhẹ nhõm, may là anh ta đi rồi, nếu không thì cô cũng không biết phải đối mặt với anh ta như thế nào.
Dựa theo những chuyện mà anh ta vừa mới làm với cô, cô nên xé anh ta ra mới đúng.
Lúc này, điện thoại của cô lại vang lên, Du Giai Ý liếc nhìn lại, là Phó Quân Hạo gửi tin nhắn tới, nội dung như sau: "Anh cho em thời gian để xử lý mối quan hệ lộn xộn của em và Diệp Văn"
Du Giai Ý tức giận nghiến răng, dựa vào cái gì mà anh nói rằng mối quan hệ của cô và Chung Bảo Nam là lộn xộn chứ?
Vốn dĩ bọn họ rất bình thường, đều bởi vì anh gây rối cho nên mới không bình thường như thế.
Với lại tại sao anh chắc chắn là mối quan hệ giữa cô và Chung Bảo Nam không bình thường?
Cô cảm thấy rằng mình không hề bị lộ.
Không phải là anh ta tự cho mình là đúng, cảm thấy cô và Chung Bảo Nam ở bên cạnh nhau là vì muốn chọc giận anh đó chứ, không phải là tưởng rằng cô còn yêu anh, cho nên không thể nào yêu người khác?
Du Giai Ý nghĩ đến những chuyện này, tâm trạng liền không tốt.
Vừa mới nổi nóng, cô liền đưa tay kéo Phó Quân Hạo vào danh sách đen, thuận tiện chặn luôn số điện thoại của anh.
Như thế này chắc là anh ta sẽ không thể tự mình đa tình được nữa?
Sau khi Du Giai Ý chặn xong thì liền ném điện thoại qua một bên, xoay người đi xem hai con mèom lúc nãy bọn người Phó Thanh Trung đến đây, cô đã đưa bọn nó vào trong thư phòng, cũng không biết động tĩnh ở bên ngoài có làm hai con mèo giật mình không nữa.
Phó Quân Hạo ở bên ngoài nghe thấy Du Giai Ý nói chuyện điện thoại với Diệp Văn, anh suy nghĩ một hồi vẫn là quay người rời đi, chỉ cần không phải là cô đang gọi điện thoại với Chung Bảo Nam là được rồi.
Mà sở dĩ anh đi cũng là bởi vì tâm trạng thấp thỏm, anh lo lắng lúc nãy mình vừa mới cưỡng hôn Du Giai Ý, lát sau Du Giai Ý lại nói mấy lời khó nghe với anh.
Anh chịu không nổi.
Anh còn nhớ rõ lần trước ở nhà anh, lúc cô đi lấy album ảnh, hai người còn đối chọi với nhau, anh cũng hôn cô.
Cô nói cái gì mà hết tình hết nghĩa, đến bây giờ anh còn cảm thấy sợ hãi trong lòng.
Phó Quân Hạo biết rõ hành vi lúc này của mình là đang trốn tránh, nhưng anh vẫn lựa chọn chạy trốn cái đã.
Có thể sau khi trốn đi vẫn sẽ cảm thấy không cam lòng, suy nghĩ một hồi rồi lại gửi tin nhắn cho Du Giai Ý, kêu cô xử lý tốt mất quan hệ của mình và Chung Bảo Nam.
Sau khi trở về công ty, anh vẫn làm việc bình thường, kết quả nửa buổi sáng trôi qua, vậy mà Du Giai Ý lại không thèm trả lời tin nhắn của anh.
Phó Quân Hạo lo lắng, có khi nào bởi vì chuyện của Phó Thanh Trung và Đổng Thư Nhã cho nên cô không vui, thế là anh liền dứt khoát gọi điện thoại cho cô, kết quả vẫn là
không gọi được.
Hết cách, anh đành gọi Chu Bảo Khiết đến dặn dò: "Cô gọi điện thoại cho Du Giai Ý thử xem, sao tôi gọi mãi mà không được.
Kết quả là Chu Bảo Khiết gọi được cho cô, không đợi Chu Bảo Khiết nói cái gì, Phó Quân Hạo liền giật điện thoại của cô ấy, bất mãn chất vấn Du Giai Ý: "Tại sao em lại không nhận điện thoại của anh?"
Du Giai Ý nghe thấy là giọng nói của anh, cô dứt khoát tắt máy. Phó Quân Hạo nắm chặt điện thoại của Chu Bảo Khiết, tức giận trừng mắt.
Chu Bảo Khiết ở bên cạnh có lòng tốt nhắc nhở: "Phó tổng, tôi thấy là... hình như cô Du Giai Ý chặn anh rồi"
Anh gọi mãi mà không được, còn cô ấy gọi lại được, hiển nhiên là bị người ta chặn rồi.
Phó Quân Hạo: ".."
Sau khi được Chu Bảo Khiết nhắc nhở, Phó Quân Hạo mới hoàn hồn lại, anh cầm điện thoại lên gửi tin nhắn zalo cho Du Giai Ý. Kết quả, anh lại gửi đi một cái dấu chấm than màu đỏ chót, ở phía dưới là dòng chữ nhắc nhở: bạn không phải là bạn của đối phương.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất