Tất nhiên Du Giai Ý nhìn ra sự phẫn nộ của Đổng Thư Nhã nhưng cô không thèm để ý, cô bước qua ngồi đối diện với họ như không có việc gì, thản nhiên hỏi: “Hôm nay hai người đến tìm tôi có chuyện gì không?” 

Phó Thanh Trung lên tiếng trả lời, giọng điệu coi như hòa nhã: “Là như này, tôi biết rõ chuyện Như Ngọc đã làm, quả thật con bé hơi quá đáng” 

Du Giai Ý mím môi không lên tiếng, chờ câu tiếp theo của Phó Thanh Trung. 

Phó Thanh Trung lại bảo: “Chúng tôi nghĩ, dù sao hai người cũng từng là chị dâu em chồng, cô có thể nể tình quá khứ, cho con bé cơ hội để làm lại không?” 

Sau khi Phó Thanh Trung nói xong yên tĩnh nhìn về phía cô, tuy suốt quá trình thoạt trông Phó Thanh Trung như đang bàn bạc với cô nhưng cảm giác áp bức và ý cảnh cáo ngầm trong ánh mắt của ông ta lại khiến người ta nhìn mà sợ hãi. 

Du Giai Ý bình tĩnh đối diện với ánh mắt Phó Thanh Trung vài giây, đột nhiên cười khẽ. 

Cô vốn nghĩ nếu thái độ của Phó Thanh Trung và Đổng Thư Nhã có thể chân thành hơn một chút, có lẽ cô sẽ suy nghĩ lại có nên tiếp tục kiện Phó Như Ngọc hay không, nhưng rất hiển nhiên bây giờ Phó Thanh Trung và Đổng Thư Nhã đang ép cô thỏa hiệp. 

Thái độ cao xa vời vợi này không khác gì Thẩm Quốc Hùng và Thẩm An Ngưng, hai nhà bọn họ không hổ suýt nữa đã làm thông gia với nhau. 

Du Giai Ý cười xong thản nhiên hỏi ngược lại Phó Thanh Trung: “Thế lúc Phó Như Ngọc làm chuyện đó với tôi, có nghĩ đến chúng tôi đã từng là chị dâu em chồng chưa?” 

Phó Thanh Trung bị cô chặn họng ngay tại chỗ không nói nên lời, Du Giai Ý lại mỉa mai cất lời: “Ông không cần nói với tôi về tình cảm đã qua, trong lòng Phó Như Ngọc chưa từng xem tôi là chị dâu, còn các người, từ trước đến giờ cũng không hề thật lòng xem tôi là con dâu nhà họ Phó!” 

Giọng điệu Du Giai Ý sắc bén, từng chữ như châu ngọc. 

Phó Thanh Trung không giữ nổi sắc mặt, Du Giai Ý trong ấn tượng của ông ta là người chất phác kiệm lời, không giỏi ăn nói, cẩn thận hướng nội, từ khi nào cô trở nên nhanh 

mồm nhanh miệng khí thế như vậy? 

Đổng Thư Nhã giận dữ chỉ vào mũi Du Giai Ý mắng: “Đã cho cô thể diện cô đừng có mà không muốn, bây giờ chúng tôi đang bàn bạc với cô, có tin chúng tôi tìm người khiến cô muốn kiện cũng chẳng kiện được không!” 

“Nếu đã như vậy, các người cứ đi tìm người khác ngăn cản tôi kiện là được. Du Giai Ý không hề bị ảnh hưởng gì: “Chính trị rõ ràng, tôi không tin các người có thể một tay che trời.” 

Đổng Thư Nhã tức đến nghiến răng, Phó Thanh Trung giữ Đổng Thư Nhã đang mất khống chế cảm xúc, lại lần nữa đối diện với cô gái từ đầu đến cuối vẫn bình tĩnh, nghiêm túc nói: “Du Giai Ý, chúng tôi không đùa với cô, hẳn cô phải biết ở Giang Thành này cô không quyền không thể, không đấu lại chúng tôi” 

Du Giai Ý không bị ảnh hưởng đáp: “Tôi cũng không đùa với các người. 

“Du Giai Ý!” Đổng Thư Nhã bật dậy khỏi sô pha, bà ta không thể nhịn nổi nữa. 

Lúc Phó Thanh Trung nói muốn đến tìm Du Giai ý để nói chuyện bà ta đã không đồng ý, bởi vì trước đây bà ta đã trải qua chuyện Du Giai Ý lúc này như biến thành người khác khiến người ta tức đến mức nào, giờ thì hay rồi, lại bị một vố mất sạch mặt mũi. 

Theo Đổng Thư Nhã thấy hoàn toàn không nên đến tìm Du Giai Ý, cứ thẳng thừng tìm người đối phó Du Giai Ý là được. 

Đổng Thư Nhã vừa gào xong, bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa. 

Theo sau là giọng nói sốt ruột của Phó Quân Hạo: “Du Giai Ý, mở cửa. 

Còn chưa đợi Du Giai Ý phản ứng, Đổng Thư Nhã đã hét lên trước: “Không được mở!” 

Nếu Phó Quân Hạo vào, một nhà ba người bọn họ khó tránh khỏi cãi nhau, bởi vì đứa con trai kia của bà ta chẳng biết đã uống lộn thuốc gì, vậy mà lại nói yêu Du Giai Ý. 

Hơn nữa trong chuyện này anh sống chết gì cũng muốn đứng về phía Du Giai Ý, chẳng phải sẽ khiến Du Giai Ý đắc ý hay sao. 

Du Giai Ý lười biếng đứng dậy khỏi sô pha, thản nhiên trả lời Đổng Thư Nhã một câu: “Đây là nhà tôi, bà nói không tính.” 

Đổng Thư Nhã nghẹn một hơi, suýt nữa giống lần trước bị Du Giai Ý chọc tức ngất xỉu ngay tại chỗ. 

Có điều tuy ngoài miệng Du Giai Ý bảo Đổng Thư Nhã nói thì không tính nhưng cũng không đi qua mở cửa cho Phó Quân Hạo. 

Quả thật Du Giai Ý không định mở cửa cho Phó Quân Hạo, cô không cần phải dựa vào Phó Quân Hạo để giải quyết chuyện này, cũng không muốn mắc nợ anh. 

Cô tự nhiên thoải mái đứng ở đó, bình tĩnh thản nhiên nói với Đổng Thư Nhã: “Ông Phó, bà Phó, chắc hai người đã nghe qua tên của thầy Diệp Diệp Văn rồi đúng không?” “Phải thì sao?” Tất nhiên Phó Thanh Trung và Đổng Thư Nhã biết Diệp Văn, dù sao Thẩm Quốc Hùng cũng vừa vì chuyện của Thẩm An Ngưng còn nhờ quan hệ tìm đến Diệp Văn, tuy bây giờ Phó Quân Hạo và Thẩm An Ngưng gây chuyện không vui vẻ, nhưng vợ chồng Phó Thanh Trung và Đổng Thư Nhã vẫn liên hệ với vợ chồng Thẩm Quốc Hùng. Du Giai Ý lại bảo: “Bây giờ tôi là con gái nuôi của Diệp Văn, nếu các người nhất quyết muốn dùng quyền thế ép tôi, tôi cũng không ngại nhờ thầy Diệp Văn ra mặt đâu. Trước giờ Du Giai Ý không phải người ỷ thế hiếp người, nhưng bất kể là Thẩm An Ngưng Thẩm Quốc Hùng ngày hôm qua, hay Phó Thanh Trung Đổng Thư Nhã hôm nay, bọn họ thật sự hiếp người quá đáng. 

Du Giai Ý không nhịn nổi nữa, cho nên chỉ đành lấy thầy Diệp Văn ra. 

Vừa khéo hôm qua Diệp Văn nói cô có nhà họ Diệp làm chỗ dựa vững chắc, không còn ai dám ức hiếp cô nữa, câu nói đó đã cho cô tự tin để lấy tên Diệp Văn ra. 

Phó Thanh Trung thất thanh: “Cái gì? Cô là con gái nuôi của Diệp Văn?” 

Gương mặt Đổng Thư Nhã cũng tràn ngập vẻ khó tin, Diệp Văn là nhân vật thế nào tất nhiên họ biết rất rõ, có thể nói bất kể là nhà họ Phó hay nhà họ Thẩm, hoặc là cả nhà họ Phó lẫn nhà họ Thẩm gộp lại, đều không bằng nhà họ Diệp ở thủ đô... 

“Đúng vậy, nếu các người không tin tôi có thể gọi điện cho ông ấy ngay tại đây.” Du Giai Ý nói rồi lấy điện thoại ra, trong tầm mắt ngạc nhiên lẫn hoảng hốt của Phó Thanh Trung và Đổng Thư Nhã gọi điện thoại cho Diệp Văn. 

Tiếng gõ cửa của Phó Quân Hạo bên ngoài càng lúc càng sốt ruột nhưng Du Giai Ý hoàn toàn không thèm để ý. 

Sau khi cô chào hỏi Diệp Văn trong điện thoại xong bèn nói: “Thầy Diệp, con đồng ý đề nghị mà thầy đã nói hôm qua, có thể làm con nuôi của thầy là phúc con tu được kiếp trước, con bằng lòng ạ. 

“Tốt quá rồi!” Giọng nói vui mừng của Diệp Văn truyền ra điện thoại từ loa ngoài: “Vậy đợi mấy ngày nữa vợ tôi xuất viện, chúng tôi sẽ chuẩn bị một món quà lớn đích thân đến Giang Thành gặp ba mẹ con. 

Trước mắt Diệp Văn vẫn chưa biết tình huống gia đình của Du Giai Ý, Du Giai Ý cũng không giải thích nhiều, cô chỉ lên tiếng với vẻ có lỗi: “Quà lớn thì không cần đâu ạ, nhưng có lẽ phải phiền thầy giúp con giải quyết một số chuyện trước. 

“Sao vậy?” Sau khi Diệp Văn quan tâm hỏi thăm cô, lại khẩn thiết nói: “Bất cứ chuyện gì cũng có thể nói với tôi, tôi nhất định sẽ giúp con, cho dù năng lực của tôi không làm được, tôi cũng sẽ nhờ người giúp con!” 

Lời nói của Diệp Văn khiến vành mắt Du Giai Ý không khống chế được ửng đỏ, từ sau khi mẹ qua đời, đã rất lâu rất lâu rồi cô không nhận được tình yêu thương sự quan tâm của người lớn. 

eyJpdiI6IlQzbSsxUUo0bFh2bU9rV2ptd3g0b2c9PSIsInZhbHVlIjoiV1M0eEp5dW52dXVNYzhKWm4zWDBEVG9sdTY2eTVSeElMRHB5ZE5yRW5EeUtQb1ZLZUltMmIwRWUxRVd1clFDbnorZmVpSWNQVFwvWVJJWHpwejVIQVZVZDR1djFaa2FlTzREWkxFczlpam1TUDUxc3FXTFdpYzhCREVWXC84UGJ0c1ZsM3dSempPSUV6NWJSMUFTTlpyVkRWQmtsTHowcUREd1RldlZjWnJQb1FYQUlNV2dNdE1XMlNnZUtzeWJcL0RJUityd0Jpb2cxMkx3c08wcm1xV1hxZmpiQllJeVdlMUdGZENEd3poSnI2WTZFT3djY3NBZkRQayt4THcxbG5nWEhJbXNubUhJXC9kbWRrNEZWNFJVVHJBdWR2eERCVm1nZXFydkQwSE9JUklSczdId1RIb2NNYXp4TVVCZzdadVd1aGtOU0xoMWFPcTZ1U01mZ2JWdlcyUmp0RHNxQnZCcHVhcWZnd0t1dGl4SWdpWE9kd2RkbzBoaFFSMFd0ZDhoVFwvTjhJcW53RDZFVVJVVUxhd1RVVlBTYWluTnA4TlR6NFgxRjZ0dHJETHByK2dmeVlPcFNGblVUazFVeW9HelZlRnBzamthMHNLVklTN2FoVndTMW16Sk5LdUM4ZTJ3YjhqalRHOVplTEpzTmU5OXh2SjBpZUlQVFR6Q0YwWGkxWGF2TThOaXdIVDZtRmlpV3lSUjY0a2xrY3ZmMjBjYmJOWkJmXC9LZTczZ3hRa0t6UldqQ3ZsWTZXcFd3VUlpS2lRODRNdmRCWGNwYXpTeUVYblplMU1MUT09IiwibWFjIjoiZDQ3MzVjYWFiNGY5YTZjZDJlM2MwNDE5NGQ1NWZkZDhjMDk1ZGRlYzVkMTM3NTI2ZmY1MjY5ZDg5OGNmNTRhOSJ9
eyJpdiI6IjNXRW16cU11TEpmM3lRbUc3a0lyNlE9PSIsInZhbHVlIjoiUnBcL2JoQUpEdjRcLytGWEpDOFB6dzR2eHJJTUp6bVlMeFI3ZXVUakQxekxuRnhcL25RVFBOaXpFeEhQYVwvdFNjZVlTQURhWHdxejYySE5lR3lDMUx2Rkw2OFwvdjBmclhER1JPU1VGYTRwWFlEbGNCUk1WUFlIc3gzdW9rOWVGUnZpVDk5WlRheDZyWXk0RVVxTHBcLzRhY29UbFBJM3Z6SEszTHZVY0Zsck5cL1lvZmxud3l1NGFXc1wvU0RuUklvYXJ5XC9sNFk5UE5UKzYrQ2t2dWVzQllGS0R3cnFCVE10djlma2d0MFI0T0xIZHFIT0JVYm1hMmNuTXJ1ODVnbXhVK2xJUDR0SkIzRXlyem93bmNVbm13TnJKcjJoWFwvVWpBc29iRHV2Um5JMmMzWVM5c1dsZTNScnRyZzk4WGEyUjdhUXFrIiwibWFjIjoiZWQxZGYwNGY4YTVkNjQ4Y2M0YTI3ODU4OTE3NzM5YTk0M2NlY2VlOGEzNjMzZjkyNDYyZDI0ZTc1N2RkNGU4NSJ9

“Tôi xem bọn họ dám đụng đến một sợi tóc của con thử đi!” Nói xong vài câu, Diệp Văn đã thể hiện rõ ràng ý muốn bảo vệ Du Giai Ý.

Ads
';
Advertisement
x