"Anh đừng dọa nó" Du Giai Ý kịp thời ngăn Phó Quân Hạo lại.
Mặc dù Phó Quân Hạo có phần không muốn nhưng nghe Du Giai Ý nói xong cũng đứng thẳng dậy, có điều anh vẫn nói: "Nó trốn cả ngày như vậy thì khi nào mới có thể với em đây?"
Nhưng thật ra Du Giai Ý không vội: "Tính cách của nó là như vậy, cần gì phải ép buộc nó chứ."
quen
Phó Quân Hạo liếc nhìn con mèo của Chung Bảo Nam trong lồng ngực cô, không nhịn được mà nói: "Có phải em có con mèo của Chung Bảo Nam rồi, cho nên hoàn toàn không quan tâm đến sống chết của nó đúng không?"
Du Giai Ý buông Meo Meo xuống, để nó tự đi chơi.
Sau đó cực kỳ bất lực nhìn phía Phó Quân Hạo nói: "Trong mắt anh, tôi là người vô tình vô nghĩa như vậy sao?"
Phó Quân Hạo hừ một tiếng: "Em đối xử với người khác thế nào anh không biết, nhưng dù sao em cũng rất vô tình vô nghĩa với anh"
Nói ly hôn là ly hôn, không hề chừa lại một đường lui nào.
Bây giờ cũng vậy, nói không để ý tới anh là mặc kệ anh luôn, thậm chí gương mặt tươi cười cũng không thèm dành cho anh.
Du Giai Ý cảm thấy anh quả thật đang cố tình gây chuyện, cô không muốn để ý đến anh nữa, cô dứt khoát thay đổi chủ đề: "Nếu anh muốn nhìn Viên Viên thì tôi sẽ thử gọi nó
ra."
Phó Quân Hạo rất thoải mái nói: "Bỏ đi."
Vốn dĩ anh chẳng phải đến gặp mèo mà là gặp cô.
Vì thế Du Giai Ý nói: "Vậy anh mau quay về công ty làm việc đi" Phó Quân Hạo: "..."
Anh vừa tới còn chưa kịp ngồi xuống, cô đã muốn đuổi anh đi rồi à?
"Không ăn cơm trưa sao?" Anh liếc nhìn đồng hồ, tốt bụng đề nghị.
Thật ra Phó Quân Hạo muốn ăn cơm mà Du Giai Ý nấu, một bát mì trước đó thật sự không thể giải quyết được ham muốn bên trong của anh, anh muốn nhiều hơn nữa, muốn quay về những ngày khi cô lo liệu chuyện lớn chuyện nhỏ của trước đây.
Du Giai Ý giơ tay lên buộc lại tóc rồi nói: "Lát nữa tôi sẽ gọi đồ ăn bên ngoài.
Cô phải tranh thủ thời gian hoàn thành bản thảo, cơm trưa giải quyết qua loa là được rồi.
Từ lúc có thêm hai bé mèo ở nhà, cô càng cảm thấy không có đủ thời gian một cách rõ rệt, trước đây cô dùng toàn bộ thời gian để viết bản thảo, nhưng bây giờ phải chăm sóc mèo, chơi với mèo, nhất là phải bồi dưỡng tình cảm với Viên Viên nữa.
Tâm trạng Phó Quân Hạo rất tệ khi nghe thấy ba chữ đồ ăn ngoài.
"Không phải trước đây em rất thích nấu ăn sao? Sao giờ anh thấy cả ngày em toàn ăn uống qua loa vậy?" Phó Quân Hạo phát hiện ra có vẻ từ khi về nước, cô chưa từng nấu được một bữa ăn tử tế nào.
"Tôi bận quá, không có thời gian nấu" Du Giai Ý lại cảm thấy chẳng có vấn đề gì: "Tôi phải gấp rút chạy bản thảo, bây giờ còn phải chăm sóc mèo nữa"
Sau khi Du Giai Ý nói xong, trong lòng Phó Quân Hạo cực kỳ buồn phiền đứng tại chỗ.
Bởi vì anh nhận ra một cách rõ ràng rằng Du Giai Ý đã không còn là Du Giai Ý của trước đây nữa.
Cho dù sau này có thể trở về bên nhau lần nữa thì họ cũng không thể quay về quá khứ, anh cũng không thể sống cuộc sống có cô hết lòng chăm sóc tỉ mỉ nữa.
Vì cô có công việc và sự nghiệp riêng, anh không còn là cả thế giới của cô nữa.
Cảm giác này làm Phó Quân Hạo không biết nên ngán ngẩm thương cảm, hay là nên vui vẻ thay cho cô.
Cuối cùng, anh chỉ có thể chọn cách tạm biệt: "Vậy anh không làm phiền em nữa"
Du Giai Ý chỉ mong sao anh rời đi thật nhanh, cho nên đã lịch sự tiễn khách.
Phó Quân Hạo đứng ở ngoài cửa nghĩ một hồi vẫn không cam lòng, bèn nói: "Anh tặng mèo cho em, không phải em nên mời anh một bữa cơm ngon lành hay sao?"
Du Giai Ý không nói nên lời, cô chưa từng thấy ai tặng người khác quà rồi lại chủ động bảo người ta cảm ơn cả.
Bởi vậy, cô cũng mỉm cười rồi nói: "Tôi còn tưởng rằng anh thưởng cho tôi vì đã giành được quyền chuyển thể kịch bản của ông Diệp Văn chứ.
Phó Quân Hạo: "."
Phó Quân Hạo không nói nên lời.
Cô học ai mà thông minh như vậy? Cũng như mồm miệng nhanh nhẹn nói và phản ứng nhạy bén như vậy?
Anh rũ mắt nhìn cô chằm chằm, cực kỳ bất mãn nói: "Mời anh ăn một bữa cơm thì có làm sao đâu chứ?"
Du Giai Ý suy nghĩ một lúc rồi nói: "Mấy ngày nữa tổng giám đốc Chung trở về và thiết đãi khách để ăn mừng, đến lúc đó chúng ta đi cùng nhau đi."
Phó Quân Hạo không muốn nói chuyện với cô nữa, quay người giận dữ bỏ đi.
Du Giai Ý chỉ nghĩ rằng thật tốt khi mối quan hệ của họ dừng lại ở đây, hai người giống đối tác làm ăn hay bạn bè bình thường như bây giờ không phải rất tốt sao?
Đối với những gì Phó Quân Hạo nói như yêu cô và muốn theo đuổi cô một lần nữa, bất kể đó là sự thật hay không thì cô cũng sẽ không chấp nhận.
Trọng tâm cuộc sống hiện tại của cô là sự nghiệp, bây giờ lại có thêm một con mèo nữa.
Sau khi viết xong kịch bản "Dung Phi Truyện", cô sẽ bắt đầu viết tiếp kịch bản "Tôi phải tìm được em", thời gian liền mạch không có kẽ hở đến thế thì cô lấy đâu ra thời gian để nói chuyện yêu đương chứ?
Khi Chung Bảo Nam gọi video với Du Giai Ý, biết chỗ Du Giai Ý có nuôi một con mèo do Phó Quân Hạo tặng, Chung Bảo Nam im lặng trong video một lúc lâu.
Sau một hồi, anh ta mới chua chát mở miệng: "Du Giai Ý, tôi cảm thấy lần này... tổng giám đốc Phó có vẻ nghiêm túc với em"
Du Giai Ý khẽ cười: "Dù có nghiêm túc hay không thì bây giờ tôi cũng không nghĩ đến những chuyện đó"
Chung Bảo Nam suy nghĩ một lúc rồi lại nói: "Ngày mai tôi trở về một chuyến, trong nhà em có một con mèo mới thì việc Meo Meo ở bên em cả ngày cũng không phải là giải pháp.
Du Giai Ý vội vàng nói: "Không sao đâu, tôi có thể lo được"
"Tôi trở về vừa vặn có chuyện khác." Chung Bảo Nam cau mày nói: "Mấy ngày trước Tử Dạ gọi điện thoại cho tôi nói cô ta muốn rời khỏi Chung Đỉnh, chuyện này tôi không hề phản đối, ai cũng đều muốn đi tới nơi cao hơn, cô ta có thể tìm được một con đường tốt hơn thì tôi đương nhiên sẽ chúc phúc cho cô ta.
"Tôi hỏi cô ta về nơi ở mới, kết quả cô ta nói muốn đến công ty của Thẩm An Ngưng." Vẻ mặt Chung Bảo Nam đầy lo lắng: "Thẩm An Ngưng và công ty của cô ta không có tiền đồ phát triển gì cả, vậy nên tôi muốn quay về gặp Tử Dạ nghiêm túc khuyên nhủ cô ta."
"Đúng vậy, tính cách của Thẩm An Ngưng bày ra đó, nếu Tử Dạ đến Dao Trì sẽ không có bất kỳ khả năng phát triển nào trong tương lai" Du Giai Ý rất đồng ý với lời của Chung
Bảo Nam.
Chung Bảo Nam lắc lắc đầu nói: "Thật ra tính cách của Tử Dạ cũng chẳng ra làm sao, nhưng dù sao là tôi đã đưa cô ta vào ngành này, tôi vẫn muốn gánh một phần trách nhiệm cho tương lai của cô ta.
"Cô ta ở lại Chung Đỉnh, rất nhiều chuyện đều bị tôi đè ép không dám làm gì quá đáng, nhưng nếu cô ta đi đến nơi của Thẩm An Ngưng, hai người họ bắt tay với nhau, vậy thì cái giới này chắc chắn sẽ bị họ khuấy đảo thành một vũng nước đục."
“Lúc trước nhờ cuốn sách và bộ phim đó mà Tử Dạ nổi tiếng chỉ sau một đêm, tôi cũng biết cô ta còn rất nhiều thiếu sót nên đã đưa cô ta vào ngành, hy vọng cô ta sẽ khiêm tốn hơn, chăm chỉ học tập và hoàn thiện bản thân, để từ đó phấn đấu có được chỗ đứng trong ngành biên kịch"
"Chẳng ai ngờ cô ta không hề có ý nghĩ muốn tiến bộ mà lại cảm thấy dương dương tự đắc khi mình được làm biên kịch, ở sau lưng làm những chuyện rất khó nói " Nói đến Tử Dạ, quả thật ngay cả một người dịu dàng như Chung Bảo Nam cũng không thể nói được một câu tốt đẹp về cô ta.
"Nếu cô ta có một nửa sự khiêm tốn và cần mẫn của em thì cô ta sẽ không phải như bây giờ”
Cuối cùng Chung Bảo Nam chỉ có thể bất lực mà nói: "Tôi quay về sẽ cố gắng khuyên cô ta đừng đi đến chỗ của Thẩm An Ngưng, nếu cô ta thật sự không nghe thì tôi cũng chẳng làm được gì, đến lúc đó tôi sẽ đón Meo Meo về để em chuyên tâm viết kịch bản.
Chung Bảo Nam đã đưa ra quyết định nên Du Giai Ý chỉ có thể chấp nhận.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất