Phó Quân Hạo cùng Du Giai Ý vào thang máy xuống tầng dưới. Du Giai Ý nhức đầu không thôi, cô hỏi anh: "Phó Quân Hạo, anh rảnh lắm hả?"
Phó Quân Hạo nhíu mày không vui, nói: "Viên Viên là do anh mua, anh đến thăm nó thì có vấn đề gì à?"
Du Giai Ý bỗng chốc nghẹn lời.
Nếu sớm biết Phó Quân Hạo đưa mèo cho cô khiến hai người sẽ nảy sinh thêm nhiều mối liên hệ như vậy, Du Giai Ý tuyệt đối sẽ không nhận Viên Viên. Nhưng hiện tại cô hoàn toàn chẳng nói nổi câu không cần Viên Viên nữa.
Cô thật sự rất thích Viên Viên, thứ nhất bởi vẻ bề ngoài của nó rất đẹp. Lấy chồng thì xem mặt đằng trai xấu đẹp thế nào, nuôi mèo cũng vậy.
Không biết Phó Quân Hạo mua được con mèo này từ đâu, nó thật sự vừa xinh đẹp lại mềm mại đáng yêu.
Thật ra Du Giai Ý cũng là thành viên của hội nhìn mặt, nếu không trước đây cô cũng sẽ không bị vẻ ngoài của Phó Quân Hạo mê hoặc. Giờ đây ngoại hình của Viên Viên đẹp đến thế, cô sao có thể không mê quên lối về?
Thứ hai, Du Giai Ý cảm thấy tính cách của Viên Viên rất giống cô, yên lặng, chậm rãi, không tranh không cướp.
Du Giai Ý nhìn Viên Viên, dường như cô thấy được bản thân mình trong quá khứ, có phần không nỡ, cũng có chút thương xót. Bởi vì những tình cảm phức tạp này mà cô không thể nào bỏ rơi Viên Viên.
Do Phó Quân Hạo cố ý cùng cô về thăm Viên Viên nên Du Giai Ý không còn cách nào khác ngoài việc lên xe anh.
Phó Quân Hạo vừa lái xe vừa nói: "Anh đã nghe hết cuộc trò chuyện giữa em và Thẩm An Ngưng"
Du Giai Ý. ". "
Cô cho rằng anh không nghe được gì, kết quả anh nói anh nghe hết cả rồi, da mặt cô vốn mỏng nên trong nháy mắt, gương mặt cô đỏ bừng lên, xấu hổ vô cùng.
Cô đã thành thế này rồi mà hết lần này đến lần khác Phó Quân Hạo tiếp tục trêu chọc cô: "Thật ra anh không ngờ rằng đối với những chuyện đã qua, nhất là ở phương diện kia, em còn nhớ rất rõ"
Du Giai Ý hạ cửa xe xuống cho gió bên ngoài lùa vào làm giảm nhiệt độ trên mặt mình, sau đó cô ấp úng giải thích: "Đó là bởi tôi muốn đả kích Thẩm An Ngưng kia mà thôi...
Phó Quân Hạo biết rõ cô chỉ vì đả kích Thẩm An Ngưng nhưng anh vẫn cố ý trêu chọc cô, bởi anh muốn thấy bộ dạng đỏ mặt xấu hổ như hiện tại của cô, anh thật sự không muốn đối diện với gương mặt lạnh lùng kia nữa.
Phó Quân Hạo lại quay sang hỏi cô: "Hôm nay sao em lại nghĩ đến chuyện chèn ép Thẩm An Ngưng?"
Bởi vì lo Du Giai Ý vẫn không làm gì rồi lại bị Thẩm An Ngưng bắt nạt nên mới sáng ra anh đã theo sau quan sát. Nếu Thẩm An Ngưng có bất kỳ hành động gây khó dễ nào, anh sẽ là người đầu tiên ra mặt cho cô.
Chẳng ngờ rằng từ đầu đến cuối bản thân cô đã phản kích và chèn ép Thẩm An Ngưng, thậm chí khiến cô ta chật vật bỏ đi.
Du Giai Ý cụp mắt, thản nhiên đáp: "Không nhịn nổi nữa mà thôi.
Có thể nói, lần này Thẩm An Ngưng dùng biện pháp hèn hạ lấy trộm bản thảo của Du Giai Ý, thật sự đã động đến giới hạn của cô.
"Anh không đau lòng sao?" Du Giai Ý bỗng nhiên hỏi vặn lại.
Phó Quân Hạo không thở ra hơi, suýt bị bị cô chọc cho tức chết. Anh nắm chặt vô lăng, hùng hổ quay đầu trợn mắt nhìn cô: "Có phải em muốn anh tức chết không?"
Du Giai Ý có chút ngạc nhiên, nói: "Nói thật, tôi cũng rất khó hiểu. Chẳng phải anh thích Thẩm An Ngưng lắm sao, vì lý do gì lại bỗng nhiên không cưới cô ta nữa?"
Thời điểm cô mới vừa về nước, tin tức Phó Quân Hạo và Thẩm An Ngưng chuẩn bị kết hôn bay đầy trời, thoắt cái anh và cô ta đã cãi vã chia tay rồi?
"Ai nói anh thích cô ta?" Phó Quân Hạo không vui, hỏi ngược lại cô một câu.
Du Giai Ý khó hiểu: "Chẳng lẽ sai sao? Trước đây anh và cô ta quen nhau, không phải do có cảm tình nên mới gặp gỡ qua lại à?"
Phó Quân Hạo: "."
Anh có thể nói lúc trước anh không hề để tâm đến việc gặp gỡ Thẩm An Ngưng không?
Chẳng qua Phó Quân Hạo cảm thấy mọi phương diện của cô ta đều phù hợp với vị trí nữ chủ nhân nhà họ Phó, hơn nữa ba mẹ anh rất hài lòng với cô ta, do đó anh cũng thuận nước đẩy thuyền mà ở bên cạnh Thẩm An Ngưng.
Anh không có tình cảm nam nữ gì với Thẩm An Ngưng như Du Giai Ý nói. Hơn nữa, tới tận lúc này anh mới hiểu được, trước đây anh mong muốn có một người đảm đương vai trò nữ chủ nhân nhà họ Phó, mà hiện tại người mà anh muốn là cô gái mà anh yêu thương.
Mặc kệ cô gái đó có đảm đương nổi vị trí bà chủ nhà họ Phó hay không thì anh vẫn muốn.
Tuy nhiên Phó Quân Hạo biết, nếu anh nói mình không thích Thẩm An Ngưng nhiều đến thế thì Du Giai Ý chắc chắn sẽ cảm thấy anh là một kẻ bạc tình bạc nghĩa, rõ ràng hai người suýt chút nữa đã kết hôn nhưng anh lại giải thích rằng bản thân không thích gì cô ta.
Nhưng nếu không giải thích thì sẽ có nghĩa là anh thật sự thích Thẩm An Ngưng.
Nói tóm lại, giờ khắc này Phó Quân Hạo cảm thấy anh trải qua rất nhiều vấn đề nan giải trên thương trường nhưng chẳng cái nào khó bằng cái này.
Vì vậy, sau khi đắn đo nửa ngày, Phó Quân Hạo cuối cùng cũng sắp xếp được câu từ thích hợp: "Quan hệ giữa anh và cô ta không sâu đậm như em nghĩ đâu"
Sợ Du Giai Ý không tin, anh giải thích thêm một câu: "Anh chưa hề chạm vào cô ta.."
Du Giai Ý khui ra điểm mù, cô nói: "Lẽ nào không chạm vào cô ta thể hiện cho việc tình cảm không mặn nồng à?"
Phó Quân Hạo im re, một lát sau anh yếu ớt đáp lời cô: "Lâu ngày sinh tình, không phải sao?"
Giống như anh và cô.
Du Giai Ý ngây người, một thoáng sau cô chợt hồi thần lại, hiểu Phó Quân Hạo nói lâu ngày sinh tình là có ý gì, trách không được anh cố tình nhấn mạnh từng từ ở vế đầu câu.
Du Giai Ý bị anh chọc cho tức đến nghiến răng nghiến lợi. Cô hung hăng trợn mắt trừng anh một cái, sau đó giận dữ quay người nhìn ra hướng ngoài cửa xe.
Không biết từ bao giờ anh nói chuyện ngày càng vô sỉ.
Phó Quân Hạo thấy dáng vẻ cô thì không kìm được cong môi mỉm cười.
Hai người trở về nhà Du Giai Ý, cửa vừa mở bé mèo Meo Meo của Chung Bảo Nam đã ra đón ngay. Đúng là chủ nào mèo nấy, Meo Meo vừa thấy Phó Quân Hạo tức khắc meo một tiếng với anh, hiển nhiên nó không hài lòng khi Phó Quân Hạo có mặt ở nơi này.
Phó Quân Hạo đương nhiên cũng không ưa Meo Meo. Nếu nói lý do vì sao không thích, anh ghét Chung Bảo Nam thì tất nhiên sẽ ghét lây cả mèo của anh ta.
Nhưng cố tình Du Giai Ý khom lưng ôm bé mèo kia lên, Phó Quân Hạo thấy cực kỳ khó chịu, cứ như Du Giai Ý đang ôm Chung Bảo Nam vậy.
Nghĩ tới đây, anh trừng mắt với bé mèo kia rồi sau đó thay giày, vừa đi vừa hỏi: "Bao giờ Chung Bảo Nam mới về, mau rước mèo nhà anh ta đi."
Du Giai Ý thờ ơ đáp: "Trong thời gian ngắn chắc chắn anh ấy không về được"
Phó Quân Hạo phiền muộn chết đi được.
Tên Chung Bảo Nam này thật sự rất xảo quyệt. Chắc chắn anh ta biết Du Giai Ý thích động vật nhỏ, người không về nhà được nên dùng cách thức để mèo của mình đến chiếm lấy trái tim cô.
May mà anh cũng không phải đèn cạn dầu, trước mắt cũng tặng mèo đến, để nó tranh giành tình cảm với mèo nhà Chung Bảo Nam.
Có điều hình như mèo anh tặng rất nhát, anh tới cả nửa ngày rồi mà vẫn không tìm thấy bóng dáng nó đâu.
"Viên Viên đâu?" Phó Quân Hạo đành hỏi Du Giai Ý.
"Chắc là dưới sô pha đấy" Sau thời gian ở chung, Du Giai Ý đã hiểu được tính tình của Viên Viên.
Bởi anh đang tạm thời ở thế yếu so với Chung Bảo Nam nên anh hy vọng Viên Viên có thể dùng tốc độ nhanh nhất chiếm lấy sự yêu thích từ Du Giai Ý, nhưng hết lần này đến lần khác nó không định tranh đấu xíu nào.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất