Vào buổi tối, Diệp Văn gọi điện đến cho Du Giai Ý, hỏi ban ngày cô đã nói chuyện với Thẩm An Ngưng thế nào rồi. 

Du Giai Ý nói ra sự thật, Diệp Văn cực kỳ tức giận: "Cô ta khinh thường con như vậy, chẳng qua là cảm thấy con không có chỗ dựa nên không thể làm gì được cô ta, đúng là đồ mềm nắn rắn buông mà!" 

Du Giai Ý không ngờ rằng Diệp Văn sẽ tức giận như vậy, cô nhẹ nhàng nói: "Không sao đâu thầy, con cho cô ta hai cơ hội nữa" 

Du Giai Ý không phải là một cô gái không hiểu biết, đương nhiên cô biết Thẩm An Ngưng đang bắt nạt cô vì cô không có chỗ dựa, kể cả Phó Như Ngọc và những người khác cũng vậy. 

Nếu sau lưng cô có gia thế hiển hách thì những người đó nịnh bợ cô còn không kịp, chứ sao dám bắt nạt cô? 

"Con có cho cô ta thêm mười lần cơ hội cũng vô dụng!" Diệp Văn tức giận nói: "Con biết không? Ba cô ta cậy nhờ quan hệ đã tìm đến chỗ của tôi, nói muốn tôi nương tay, chuyện này chẳng phải là bắt nạt con một cách trắng trợn ư, như vậy chẳng phải là có ý không muốn xin lỗi con sao?" 

"Nhờ vả quan hệ để tìm thầy ạ?" Du Giai Ý ngạc nhiên không thôi. 

Diệp Văn hừ nói: "Đúng vậy, nhờ người của thủ đô tới tìm tôi" 

Bởi vì Diệp Văn đang ở thủ đô nên Thẩm Quốc Hùng đã nhờ vả các mối quan hệ ở thủ đô, có thể thấy rằng Thẩm Quốc Hùng có nguồn lực tài chính rất hùng hậu. 

Họ chỉ quan tâm đến thái độ của Diệp Văn, chỉ cần Diệp Văn mở lời không để Thẩm An Ngưng tiếp tục xin lỗi Du Giai Ý, không thông báo Thẩm An Ngưng trong toàn ngành, thì họ hoàn toàn không thèm để ý đến cảm nhân của Du Giai Ý. 

Du Giai Ý có phần ân hận nói khẽ: "Xin lỗi thầy Diệp, nếu thầy thấy khó xử thì con cũng có thể không truy cứu nữa." 

Du Giai Ý biết ai trong xã hội cũng đều không thể tránh khỏi chuyện đối nhân xử thế này. 

Hơn nữa người có địa vị càng cao thì càng bị ràng buộc bởi những người sõi đời thế này. 

Du Giai Ý không biết mình bị làm sao, cô theo bản năng không muốn Diệp Văn khó xử nên đã chủ động thỏa hiệp và từ bỏ không truy cứu trách nhiệm của Thẩm An Ngưng 

nữa. 

Diệp Văn có phần bất đắc dĩ nói: "Con cảm thấy tôi là loại người sẽ cúi đầu trước những thế lực tà ác như bọn họ sao?" 

"Chưa nói đến địa vị của nhà họ Diệp ở thủ đô mà người thường không dám động chạm đến, cho dù tôi không quyền không thể thì tôi cũng sẽ không thỏa hiệp với họ. Thẩm An Ngưng sai là sai, tôi chỉ yêu cầu cô ta xin lỗi con chứ không hề thông báo trong toàn ngành là đã quá nhân từ với cô ta rồi!" 

Có thể nghe ra Diệp Văn rất coi thường hành động của Thẩm Quốc Hùng: "Chính vì những bậc cha mẹ chiều chuộng con cái không phân biệt đúng sai như Thẩm Quốc Hùng mà xã hội này mới có rất nhiều người kiêu ngạo đê tiện như Thẩm An Ngưng đấy!" 

Nói trắng ra thì chính Diệp Văn cũng là con ông cháu cha và con nhà giàu thế hệ thứ hai trong truyền thuyết, nhà họ Diệp ở thủ đô con đàn cháu đống, nhưng bao nhiêu năm qua mà thái độ làm người của ông ấy vẫn cực kỳ khiêm tốn, ông ấy chưa bao giờ dựa dẫm vào các mối quan hệ gia đình để tiến lên trong ngành. 

Ông ấy dựa vào tài hoa của mình, cho nên bây giờ ông ấy đương nhiên coi thường Thẩm Quốc Hùng vì đã bao che cho Thẩm An Ngưng như thế này. 

Du Giai Ý không biết nên nói gì, cô thật không ngờ Thẩm Quốc Hùng lại nhờ vả quan hệ đến thủ đô tìm Diệp Văn chỉ vì không để Thẩm An Ngưng xin lỗi cô. 

Diệp Văn ở đầu bên kia nói: "Là thế này, thật ra tôi có một cách vẹn toàn cả đôi bên, có thể bảo vệ con toàn vẹn, cũng có thể buộc Thẩm An Ngưng phải xin lỗi con" Du Giai Ý vội vàng hỏi: "Cách gì ạ?" 

Giọng điệu của Diệp Văn bỗng nhiên trở nên ngượng ngùng: "Ừm, sau khi gặp nhau vào lần trước, tôi cảm thấy tôi và con rất có duyên phận, tôi cũng đánh giá cao năng khiếu của con, cũng thích tính cách của con, vậy nên tôi đã thảo luận với vợ, tôi muốn... nhận con làm con gái nuôi?" 

Du Giai Ý kinh ngạc không thôi, cô cứ tưởng mình nghe lầm: "Con gái nuôi?" 

"Đúng vậy" Giọng điệu của Diệp Văn rất chân thành: "Chắc hẳn con cũng biết, tôi và vợ kết hôn nhiều năm rồi mà vẫn không có con, sau khi chúng tôi nhận con làm con nuôi 

nhất định sẽ đối xử với con giống như con gái ruột, con có nhà họ Diệp chúng tôi làm chỗ dựa, sau này dù ở Giang Thành hay ở thủ đô thì cũng chẳng ai dám bắt nạt con" "Con, con.." Du Giai Ý vẫn không nói nên lời như cũ, thậm chí cô có hơi nghẹn ngào muốn khóc. 

Quả thật rất khó tin khi nhà văn mà cô ngưỡng mộ nhất nói rằng muốn nhận cô làm con gái nuôi? 

Có thể gặp được Diệp Văn, hơn nữa còn có thể cải biên tiểu thuyết của Diệp Văn, Du Giai Ý đã cảm thấy có phước ba đời rồi, cô chưa bao giờ nghĩ rằng có thể có thêm một với nút giao với Diệp Văn như thế. 

Đặc biệt còn được nhận làm con gái nuôi, từ đó trở thành người một nhà. 

Diệp Văn cũng biết đề nghị của mình sẽ khiến Du Giai Ý sợ hãi, cho nên ông ấy cũng không hề miễn cưỡng Du Giai Ý mà vội vàng nói: "Tôi biết chuyện này rất quan trọng, con chắc chắn cần phải thảo luận với ba mẹ cho kỹ" 

"Như vậy đi, tôi cũng tôn trọng ý kiến của con và người nhà con, mọi người bàn bạc trước đi, nếu không muốn thì tôi cũng không ép buộc." Lời nói của Diệp Văn ngập tràn thấu hiểu dành cho Du Giai Ý. 

"Nhưng tôi nhất định phải cho con biết, tôi nhận con làm con gái nuôi hoàn toàn là vì thích đứa trẻ như con mà thôi, tôi rất muốn con sống tốt không bị những loại người như Thẩm An Ngưng bắt nạt. 

"Tuyệt đối không phải bởi vì chúng tôi không có con cho nên muốn nhận con làm con gái nuôi, trông chờ vào chuyện có người thân phụng dưỡng về già hay chôn cất khi qua đời đâu" 

Du Giai Ý nghẹn ngào gật đầu: "Con biết thầy không phải là người như thế, thầy cũng không cần làm như vậy" 

Dựa vào của cải và gia thế của Diệp Văn, sao lại cần có người thân phụng dưỡng về già hay chôn cất khi qua đời chứ, họ có thể bỏ tiền ra thuê một bảo mẫu tốt là được. "Thầy muốn nhận con làm con gái nuôi là vinh hạnh của con" Du Giai Ý nhất thời không thể giải thích cho Diệp Văn về chuyện của ba mẹ và gia đình mình, đây cũng không phải là điều có thể giải thích rõ ràng bằng hai ba từ trên điện thoại. 

"Nhưng mà.." Đáy lòng Du Giai Ý ngập tràn sợ hãi: "Con sợ trèo cao không nổi... 

Những lời Du Giai Ý nói đều là lời tự đáy lòng, cô thật sự rất tự ti. 

Cô chỉ là một cô gái bình thường, có lẽ cô có một số năng khiếu trong việc viết lách nhưng làm thế nào cô có thể lọt vào mắt xanh của một nhân vật vĩ đại như Diệp Văn chứ? 

Cô thậm chí còn không có một gia đình hoàn chỉnh, cô không biết ba ruột của mình là ai... 

Diệp Văn và nhà họ Diệp nổi tiếng như vậy, nếu cô làm con gái nuôi của Diệp Văn, cô rất sợ người ngoài đàm tiếu, thật ra cô thì không sao, nhưng nếu liên lụy đến Diệp Văn và nhà họ Diệp thì phải làm sao? 

Diệp Văn bật cười không để tâm: "Có gì mà trèo cao chứ, thực ra gia đình nào cũng rất bình thường, con đừng áp lực trong phương diện này." 

"Tôi biết cảm xúc của con chắc chắn cũng rất phức tạp, như thế này đi, con cứ suy nghĩ trước rồi ngày mai cho tôi đáp án là được. Cuối cùng Diệp Văn đã nói như vậy. 

"Được ạ. Du Giai Ý gật đầu đồng ý. 

Thực sự tâm trạng cô đang rất phức tạp, nó lên xuống hơn cả tàu lượn siêu tốc. 

Sau khi kết thúc cuộc gọi với Diệp Văn, Du Giai Ý ngồi trên ghế sô pha một lúc vẫn chưa hồi phục lại tinh thần. 

eyJpdiI6ImI3ZExQVWVtOExGYXk0eE5aOU5KM2c9PSIsInZhbHVlIjoiRGJwTW0xV2ZtY3FBSjk4cjlWY1F5MEF2VVZDNWZsT3lnTE5VYjllbzU2eFVMMnQ2eXR3eHVlNnRcL3ZVdXdEa01ybXJqdUlDWEVJUGthQ250cGhXOXZLb1FyVnllSHNZVGQ1Tmk0bXdNZ1ZsM2tmcG8wMVBRUlNIamRKWFwvZlZYZDBDNVFva0tuXC9aZkR1VVNseTBQRjFVV1FiSDBzMUlRdGRQdzN2dkRqTWlEMit1R1RHakZiTjdnYk96MTRTUGw0Y2tLc3E0R0ZZQ1NVXC9jbjZjNCt5ZVErWlcxMGNuUytLNitcL0lQUzc5cXlmdks2SHMwemVMVElCcVwvNjFFYlRTa3U3V2VTNzh4VUlLK1VqSldiWCthTEpLcDVwajJobjFoTWQ4QXRsemRcL0NKejFnYitsZ0NLOXBnK1M3RHpGVFV3NFQwZmtjZ0tPbjJMbTVlVDE0dklreW1ZeitrTHBsQTRvd3BIUmZxelFpaU5VR0ZBSDR1dnNXQkV1WlwvZUlYR0QxUnlWTXo1YVwvR1h2RVdEZTl1dlJ3YmFSajVURHNFMHNSSnVvSmxxd2d0Zzl3aWoyNzk0MHdyK0h3RGFWeGtNa3UzZkVLcEpFZmJjdWdwNmdHXC9TZ3B6XC90VW5mT1pHTHhvS0FJcHdDN0srWT0iLCJtYWMiOiJmNTU4MGJkMTA3Mzg3ZTdlZDkzYmViODc0NDNiMmY0OGY5ZThlODk0ODJlMTk2NzdmZTUyNTMxOGNkZGUxYjRjIn0=
eyJpdiI6IlhjdWxTWndcL2Zmemg1cnp5NkJtU3dBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjJRODRrTFc1OWM0YjZmbTVadkdscE9GZ2wzQlFVRm1hTFRcL05QanI1YXhTY2JQanpFeEhFV3hQWGcyblV4MG8zRTFJZFwvRGkrZ3FWR3R1Ym1UYzMwMVF0akpFVmpNYXUrb1R1c1dCRkJoTlUxcU1UeWxRR0tRZHVtYjJZaWZ2VURZSHQwRzQyUjVSNnVtclVwSDZlSXZXUTdnV1hoYm12dWkzV0RORzdxRlcranYydnkyWGZOMFNxM2JNXC8yUzdwclp3S2JuVHFjVFZKVWdVRmlvUnh6ektcL2pKTFd4V245VXhUMFQ1Nzl1aWZxcWpmNUw2UUFpS202bUJUcEpDaGVmSlZXZTZPR2tOMnJoS1JHcmJFdGpGNWhscFlkNjZEWGd3VUVyTmw2RjZkNWpnbGV0dlFOdHd4TUpRM2g0SVU2cUxKVjd6UTlSTWp4VklTRG1OeVE4TzRnbTFObjlnZzNkTkJHRWFPZlFXdm0xR3ZYcmlaaVEzcno1TWo4aGt3bVhHMTYrTUVCWVQ4MHlDcFlWeXh6SkZYQzF6MkRhWGQ5dUNmTTRxQlplZFZqSU1Da1BMWUxBSGVZNFRWXC9FeE5cL3RIaklNZkZoV0E3ZThcL09cL0lUTjBtY2VlbkNkY0E4aXZCbFNpNjZlcGdWOE9zM21pTVNybUlIa2p1ZjhnNEJHc1FZZ1piNjFORlpVblMrR1hnT2NnMEZaaDJJY0ltbzBZU3ZGdlwvenFDa044T0pqTGZVTHVpNnFZMjMxQlVZN3ZMUWN1SEpxSEhlMnBkZDZuYnpZakxGQ2Q3VTArbG9VSGlYNitHUW1NbjVuam89IiwibWFjIjoiY2JhNjBkMmFlOTdlZTIyNjZmYmRhODI1ZjE2MTIxZWQzMTVjNGZiZDAyM2QwY2Q3NDIxNWY5M2QxMDBiMTVjZiJ9

Cô tin rằng làm con gái của họ thì chắc chắn cô sẽ được yêu thương hết mực.

Ads
';
Advertisement
x