Tiếng hét của Thẩm An Ngưng chói tai đến mức làm Dịch Thần Hạo đang ngồi hóng hớt cuộc chiến qua camera giám sát trong phòng nhân viên phải vội vàng bỏ tai nghe ra. 

Cái cô Thẩm An Ngưng này hét lớn tiếng như thế làm gì, vì anh ta đeo tai nghe nên cảm giác màng nhĩ của mình sắp thủng đến nơi. 

Phó Quân Hạo lo lắng vì Du Giai Ý đến gặp Thẩm An Ngưng một mình, nên anh vừa thông báo cho mấy người Anna để bọn họ đi bảo vệ Du Giai Ý vừa đích thân chạy đến đây từ rất sớm. Từ trước đến nay Dịch Thần Hạo rất thích đi hóng hớt xem trò vui nên cũng đi theo. 

Hai người mắt thấy tai nghe ban nãy Du Giai Ý và Thẩm An Ngưng ăn miếng trả miếng như thế nào qua camera giám sát. 

Có thể thấy rõ Du Giai Ý vẫn luôn là người chiếm ưu thế hơn, hơn nữa còn luôn giữ ưu thế đó một cách ổn định. 

Nhưng mà Dịch Thần Hạo không ngờ Du Giai Ý lại nói ngày nào cô cũng mây mưa một cách táo bạo như vậy, anh ta tháo tai nghe xuống cà khịa Phó Quân Hạo: "Ngày nào cũng hoan ái à? Cậu Phó này, thể lực của cậu tốt thật đấy" 

Phó Quân Hạo vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình giám sát, nghe Dịch Thần Hạo thì cũng không thèm quay qua nhìn anh ta một cái nói: "Làm sao nào? Cậu bất lực rồi cơ à?" Dịch Thần Hạo: ".." 

Cậu ta có cần nói lời ác độc như vậy không chứ. 

Phó Quân Hạo nghe Du Giai Ý nói như vậy thì cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, anh chợt nhớ đến cuộc sống hôn nhân của hai vợ chồng họ trong ba năm qua. 

Nói thật thì chỉ cần anh ở nhà thì mỗi ngày đều có, nhưng thực tế cũng không thể tính là quá thường xuyên. 

Công việc của anh lúc nào cũng bề bộn, một tháng cũng phải công tác ở nước ngoài ít nhất một tuần, nếu bỏ qua chu kỳ kinh nguyệt mỗi tháng một lần của phụ nữ nữa thì bọn họ cũng chỉ còn nửa tháng để ở chung với nhau thôi. 

Mấy ngày nay vừa đi công tác về nên có vẻ hơi thường xuyên, nhưng chuyến công tác nào cũng có khoảng thời gian trống dài. 

Cho nên đối với Phó Quân Hạo thì đây cũng không phải vấn đề thể lực, vì người đàn ông bình thường nào cũng sẽ có nhu cầu như vậy thôi. 

Bên ngoài, Thẩm An Ngưng bị Du Giai Ý tạt cà phê vào mặt, cô ta vừa hét chói tai vừa nâng tay lên lau mặt, hôm nay cô ta trang điểm tỉ mỉ vì muốn lên mặt với Du Giai 

Vậy mà bây giờ lớp trang điểm trôi hết, lại còn nhếch nhác như vậy nữa. 

"Du Giai Ý! Tôi không để yên cho cô đâu!" Thẩm An Ngưng nhếch nhác gào thét. 

Du Giai Ý hắt cà phê Thẩm An Ngưng xong đã nhanh chóng đứng dậy lui về sau, cô phải cách xa Thẩm An Ngưng vài bước đề phòng Thẩm An Ngưng sẽ nổi điên nhào tới. 

Anna ở bên cạnh cũng làm bộ như chưa có chuyện gì xảy ra đi tới, nếu Thẩm An Ngưng dám làm gì Du Giai Ý thì dám chắc Anna sẽ đến ngăn cản Thẩm An Ngưng đầu tiên. 

Du Giai Ý thờ ơ nhìn dáng vẻ thảm hại của Thẩm An Ngưng, cô thản nhiên nói: "Thẩm An Ngưng, cô là người có ý định hắt tôi trước cơ mà? Tôi đây chỉ muốn phản kích lại thôi" 

Nếu cô còn không phản kích thì không biết Thẩm An Ngưng sẽ bắt nạt cô đến khi nào nữa. 

Nếu cô còn không phản kích thì bây giờ người nhếch nhác vì bị hắt cà phê chính là cô. 

Thẩm An Ngưng vất vả lắm mới lau sạch được cà phê trên mặt, cô ta giơ ngón tay chỉ vào người Du Giai, đang lúc cô ta định chửi mắng thì Du Giai Ý lại lên tiếng: "Thẩm An Ngưng, tôi nghĩ tôi nên nhắc nhở cô một chút, hôm nay cô đến để xin lỗi tôi" 

Những lời Thẩm An Ngưng muốn nói như nghẹn ở trong cổ họng, bây giờ cô ta và Du Giai Ý cãi nhau thành như vậy thì làm sao cô ta có thể xuống nước xin lỗi Du Giai Ý được cơ chứ? Cô ta không xé xác Du Giai Ý ra đã là tốt lắm rồi. 

Thẩm An Ngưng tức giận thở hổn hển, cô ta đành phải cầm túi xách bản giới hạn của mình lên giẫm mạnh giày cao gót bỏ chạy. Du Giai Ý đứng ở đằng sau nhẹ nhàng nói với cô ta một câu: "Tục ngữ có câu quá tam ba bận, tôi chỉ cho cô ba cơ hội thôi đấy" 

Thẩm An Ngưng càng giậm giày cao gót lớn tiếng hơn. 

Sau khi Thẩm An Ngưng đi khỏi, Anna không kiêng dè gì cười phá lên: "Du Giai Ý, không ngờ chỉ mới không gặp có một năm mà cô đã đỉnh như vậy rồi, có thể nhìn thấy dáng vẻ ban nãy của Thẩm An Ngưng đúng là đã cái nư quá mà. 

Trước khi Du Giai Ý và Phó Quân Hạo ly hôn, Anna vừa ra nước ngoài du học. 

Không ngờ sau khi trở về thì Du Giai Ý và Phó Quân Hạo đã ly hôn còn ra nước ngoài, Du Giai Ý đổi số điện thoại đến cả Anna cũng không thể liên lạc được với cô. 

Nhắc tới cũng kỳ lạ, ấn tượng của Du Giai Ý với bạn bè của Phó Quân Hạo đều rất tốt. 

"Tôi không phản kháng lại thì bị đánh" Du Giai Ý rút vẻ chanh chua ban nãy khi đến trước mặt Anna. 

Sau khi nói câu đó, cô lại đi đến ôm lấy cô ấy: "Xin lỗi vì đã không giữ liên lạc với cô" 

Du Giai Ý muốn phân rõ giới hạn với Phó Quân Hạo, cách tốt nhất là không tiếp xúc với những người bên cạnh anh nữa, anh đỡ phải nghĩ xem cô đến gần anh có mục đích gì. Anna thẳng thắn vỗ vai cô: "Không sao mà, tôi biết cô có chỗ khó xử" 

Hai người đang trò chuyện thì Phó Quân Hạo và Dịch Thần Hạo đi đến từ chỗ cách đó không xa, Du Giai Ý thấy Phó Quân Hạo cũng đang ở đây thì giật mình, sau đó cô cảm thấy xấu hổ đến mức muốn nổ tung tại chỗ. 

Cô vừa mới nói mấy câu táo tợn với Thẩm An Ngưng, anh... Anh có nghe thấy những câu nói đó không? 

Du Giai Ý nói mấy câu ngủ hay không đó chỉ để kích Thẩm An Ngưng thôi, không ngờ lại bị Phó Quân Hạo nghe thấy... 

Du Giai Ý lặng lẽ nhìn lại phương hướng mà Phó Quân Hạo và Dịch Thần Hạo vừa đi ra, hai người bọn họ ở trong phòng xa như vậy, hơn nữa cửa vẫn luôn đóng chặt nên chắc chắn anh không nghe thấy. 

Du Giai Ý nghĩ như vậy mới bình tĩnh lại được. 

Sau khi Phó Quân Hạo đi đến trước mặt Du Giai Ý thì dừng lại, anh nhìn cô quan tâm hỏi thăm: "Em có ổn không?" 

Nụ cười của Du Giai Ý không được tự nhiên cho lắm: "Ổn lắm" 

Có lẽ Phó Quân Hạo không nghe thấy những câu cô nói, nhưng cô vẫn cảm thấy chột dạ. 

Vì vậy cô vội nói với anh, Dịch Thần Hạo và Anna: “Tôi còn có việc nên đi trước đây, ngày khác chúng ta trò chuyện tiếp" 

Cô nói xong thì toan muốn rời khỏi. 

Phó Quân Hạo nắm lấy một tay cô rồi kéo cô lại, anh nói bằng giọng không vui: "Em chạy cái gì?" 

Dịch Thần Hạo cười mờ ám đứng bên canh, Du Giai Ý lúng túng rút tay mình về. 

"Chúng ta đi ăn cơm trưa thôi" Phó Quân Hạo nhìn đồng hồ rồi tuyên bố. 

Du Giai Ý từ chối theo bản năng: "Không cần đâu, tôi phải về nhà chăm sóc Viên Viên" 

Không ngờ Phó Quân Hạo lại nhìn cô một cái sau đó sửa lời: "Vậy anh đi cùng em đến thăm nó" 

Du Giai Ý. ". " 

Không cần thiết phải như thế chứ? 

Anh đâu có thích mấy động vật nhỏ như chó với mèo chứ. 

Cô nghĩ vậy và cũng nói ra miệng: "Không cần đâu, dù sao anh cũng không thích động vật nhỏ mà?” 

Chắc Phó Quân Hạo cảm thấy bị cô từ chối liên tục như vậy hơi mất mặt nên anh nói một câu có vẻ ám chỉ: "Trước kia anh cũng không thích em, đúng chứ?" 

Bây giờ còn không phải là thích đó ư? 

Con người sẽ thay đổi! 

Nhưng Du Giai Ý cũng rất tức giận, cô nhìn anh bằng ánh mắt không thể tin được: "Anh lại đi so sánh tôi với chó mèo?" 

Phó Quân Hạo nghẹn lời nhìn Du Giai Ý đã giận đến mức muốn bỏ đi, anh nhanh chóng tiến lên giải thích: "Anh không có ý gì khác, anh chỉ muốn nhấn mạnh là con người sẽ thay đổi thôi. 

eyJpdiI6IlV0ZkRXSjZiZzFHUHhiSVRJQTRoU2c9PSIsInZhbHVlIjoiZ1B2b0ZIQnVLTUsrRzVnUWdGeHNwaGlETmh4Qm5rcjNEU3RIUkM5b2RjbUNGVm9oSWVzQmRCUXlcLytqYmk2NEZYbFUwUnVPTE1MQ1lXa1FxYVwvTmlQSUsrRlBmVXRaZGp0Rm53MmxhT1hLUWVCSGU5MUpLTVhmaHNGbzhXMllLTHI3YW83Q2RuRGIxSWNFdFNPXC9RbWFEdmFQMnE2WnlDS1RHRng0elBhM0lGVVpDNU1LK2NXTm0xdDVZTGsrNkxVcURQQUxvOHpJMlZQcWFZOW1LRFU2QTZWUDdBYmI0eHdqNG82WnFnTzdhbHNMaFwvMTNrazFneDcxVXAwVEF6VFVJT2VzTklHUUwxbWVBRU1CM1NCTStSNW9RemNNYU5KQmdyS0lod2liVDNZenJBZlBEU1wvSXZKVUNEeEhEYmVzS2RVTkx5MTQ2SEpaT3FkeGh4Mzl2XC8xREpGUGhuNHp0amRyR2JwdDRSYWtCRFh5SE5CU1M0blRIRENWalMzdDVYNElyMGl4VXFtRk9JSkVCdFVlT2hIanhHTnFMXC9WSXBBbVlkNXBnR283ZFRuXC9TSmtWUVY3THZ1d1VQcVFzTjhUT3kxT2V5ekpaUmtaNkg3SENqODYyWUM5Zjk2aVhPSGhuN1oyRFF4anUyWT0iLCJtYWMiOiI0OWViNDM4NzY0YTc4ZjliYjk4YWI0MWE0MTRlODFlZWU1NGIxZDkxZGY4NjZlY2JiY2VkNTFiNmI2NDg4Y2FkIn0=
eyJpdiI6IlF6RGxVQm8wT3R6WjFISkE3K2VjMmc9PSIsInZhbHVlIjoiWkJDSHN2NWNqb2gzMjZ3VjZcLzhTMEZENm9qSWtDSytibHNMZ016UXZCM3ZvZllkZXRJN0ZcL2pJVkVGQmkwQ1JKQlRsWExibjQ4SlhiOWxYb3BEV1VsT29aWFwvY0ppblppa1VwVHBWUlFSWFZ0c1lNXC9jY0tcL1lubTF1MkZjMFwvRERtTmswMlZWSE9WRXJ3am1kUEREUHhVTjFXYkR4WHl2V2xSK1wvZzdsb2hXQXdVblowOUJrb0c3a1JETll5eU5MT1BXSDNrXC9KOEc0XC8xTDRScWdGdFoweEdINXB4dmxpQ1ZpZVpwR09qUVBud095Y2dvNUpSUVVFT1F0ak1iMjdPaDU2N3J4TkV4VjI0VFY4eU5iOXpZZ1wvSmxkTmxhSVhrbGV0WURVUnRiSWVTZXVjR2NrZ09TUENKK2lrK2orSm05aTM1OVkxTG1FSllXZFwvaUluVzFtU2grVldZclluM1dKU1JXNVZ6d25sY2p0NEZ1dElwM3NcL01pQWNNVDNHZGZIbm9hdkduR0J0SHI1bmxGQ1wveTJsQVwvUjcwd0hDUDFLOGg1eWxzZDV0dFUxem5TNG04bHArTkNMZzNUK1EzSStsNld0M2RGakRrMjhNcnBVREtkcUhrbG5kV0lNQzBMY253YWVzVFcxVCt5ZWJQc1RmYWNqZFpId0lTVFdKWUxmcCIsIm1hYyI6IjRhZWE1ZGY1MzI1MzljYzg5ZWJmMTVlMjA0ZTM3ZDhmYjA2NmVhYzRhMjJiZGYzZTljMDE4NzJjMmYzYjc5MDUifQ==

Dịch Thần Hạo nhún vai: "Yên tâm đi, sau này cậu ta còn muốn sống thì miệng sẽ tự khắc ngọt lên thôi."

Ads
';
Advertisement
x