Thẩm An Ngưng nào ngờ được rằng Du Giai Ý lại thân thiết với nhân viên pha chế chính của quán cà phê này như thế, vừa nãy khi cô ta gọi cà phê, cô gái kia còn lạnh mặt chẳng thèm để ý đến cô ta. 

Nếu không vì nghĩ đến hôm nay mình còn có việc phải làm thì cô ta nhất định sẽ khiếu nại cô gái kia. 

Vả lại, cô ta còn tưởng con ranh quê mùa như Du Giai Ý sẽ chưa đến quán cà phê cao cấp thế này bao giờ. 

Cô ta đang bốc hoả thì thấy nhân viên pha chế kia vỗ ngực nói lớn với Du Giai Ý: “Hôm nay cậu cứ tán gẫu thoải mái, gọi đồ thoải mái đi, tất cả đều miễn phí. 

Du Giai Ý ngạc nhiên: “Miễn phí?” 

Nhân viên pha chế ấy tươi cười trả lời: “Đúng thế, tớ mời.” 

Mũi Thẩm An Ngưng suýt thì vì tức giận mà lệch đi. 

Cô ta cố tình đến sớm nửa tiếng để chọn loại cà phê đắt nhất, mục đích là để Du Giai Ý phải trả nhiều tiền, kết quả nhân viên pha chế kia lại nói hôm nay cô ấy mời Du Giai Ý... 

Thẩm An Ngưng nghẹt thở, không khí không lưu thông làm cho cô ta tức đến đau bụng. 

Du Giai Ý ngượng ngùng nói với Anna: “Làm vậy không hay đâu? 

“Có gì không hay chứ? Quan hệ giữa chúng ta còn phải phân rạch ròi của tớ hay của cậu sao?” Anna vừa nói vừa đưa tay khoác vai Du Giai Ý. 

Tính cách Anna vô tư thẳng thắn như vậy đấy, đừng thấy cô ấy trông như con trai, khi cô ấy pha cà phê vô cùng bình tĩnh, tinh tế, hơn nữa kỹ thuật còn rất cao siêu, cô ấy đã giành giải nhất trong hầu hết các cuộc thi cà phê. 

Du Giai Ý khó mà từ chối lời mời nồng nhiệt này: “Vậy tớ cảm ơn trước nhé, cậu làm việc đi, tớ qua đó đây. 

Sau khi Du Giai Ý tạm biệt Anna thì đi về chỗ Thẩm An Ngưng, cô vừa ngồi xuống Thẩm An Ngưng đã nói mỉa: “Du Giai Ý, cô cũng rất có bản lĩnh đấy chứ, loại người nào cũng quen cả” 

Du Giai Ý hờ hững nói: “Không phải cô không biết quán cà phê này do Dịch Thần Hạo mở đấy chứ?” 

Thẩm An Ngưng hừ một tiếng: “Đương nhiên là biết rồi” 

Thẩm An Ngưng nói xong lại cố ý nói thêm một câu: “Trước đây tôi và Như Ngọc suốt ngày tới đây uống cà phê, sao có thể không biết được?” 

Thẩm An Ngưng cố ý khoe khoang mình có mối quan hệ tốt với Phó Như Ngọc, để kích Du Giai Ý - người vừa bị Phó Như Ngọc làm tổn thương, nhưng thực tế Du Giai Ý đã chẳng quan tâm đến những điều này từ lâu. 

Phó Quân Hạo đã không còn ý nghĩa gì với cô nữa rồi, sao cô phải quan tâm đến Phó Như Ngọc nữa? 

“Nếu cô đã biết là do Dịch Thần Hạo mở thì tôi quen biết người ở đây có gì là lạ?” Du Giai Ý thoải mái thản nhiên hỏi ngược lại Thẩm An Ngưng: “Trước đây khi học làm cà phê, chính Dịch Thần Hạo đã giới thiệu cho tôi đến đây 

Nhắc đến cà phê, Thẩm An Ngưng lại tức nghiến răng, vì cà phê đó là do Du Giai Ý làm cho Phó Quân Hạo. 

Du Giai Ý tốt bụng nhắc nhở Thẩm An Ngưng: “Tuy vừa nãy Anna nói hôm nay tôi không cần trả tiền, nhưng tôi nghĩ chúng ta đừng nên lãng phí thời gian thì hơn, không phải cô đến tìm tôi để xin lỗi sao? Có thể bắt đầu được rồi. 

Những lời này của Du Giai Ý khiến Thẩm An Ngưng nghe vào cảm thấy có phần đắc ý cao ngạo, sao cô ta có thể chịu được cơn giận này, vì thế lập tức giơ tay chỉ vào Du Giai Ý mà hét: “Du Giai Ý, cô nghĩ mình là ai?” 

Du Giai Ý ung dung giơ tay gạt bàn tay đang trỏ vào mặt mình của Thẩm An Ngưng ra, lãnh đạm nói: “Thẩm An Ngưng, không biết cảm giác ưu việt hơn người của cô từ đâu mà có, lúc nào cũng cảm thấy tôi chẳng có chỗ nào bằng cô thế?” 

Thẩm An Ngưng còn chưa kịp nói gì, Du Giai Ý đã lại nói: “Tôi nghĩ chắc là cô dựa vào xuất thân giàu có đúng không?” 

Thẩm An Ngưng khoanh tay ngồi trên ghế so pha, kiêu ngạo hếch cắm nói: “Tôi dựa vào xuất thân giàu có đấy thì sao? Cô có được xuất thân như tôi không?” 

“Chẳng phải Du Đình Trọng không phải ba ruột của cô sao?” Thẩm An Ngưng nói với vẻ chán ghét: “Ai biết ba ruột của cô có lai lịch gì? Có lẽ còn tệ hơn cả Du Đình Trọng ấy chứ. 

Du Giai Ý cũng không hề khó chịu khi Thẩm An Ngưng bôi nhọ ba ruột của mình một cách cay nghiệt như thế, cô chỉ ung dung bình tĩnh nói: “Nhưng đời người rất dài, không ai nói trước được tương lai sẽ như thế nào đúng không? Có lẽ rất nhiều năm sau cô còn không bằng tôi ấy chứ” 

“Tôi có tài, có năng lực, cho dù sau này tôi không viết kịch bản nữa cũng có thể mở quán cà phê kiếm sống, thậm chí còn có thể mở nhà hàng, nhưng cô thì sao? Cô Thẩm không có ba cô, tôi còn lo sau này không biết liệu cô có lưu lạc tới mức phải đi ăn xin ngoài đường không đấy. 

Du Giai Ý không hề đe doạ, cũng không hề khoác loác. 

Cô tự nhận sau này việc kiếm sống không thành vấn đề với mình, còn Thẩm An Ngưng thì chưa chắc đã như vậy. 

“Cô.” Thẩm An Ngưng tức đến run người, nhưng lại không nói ra được câu nào. 

Trước đây cô ta không biết là Du Giai Ý lại miệng lưỡi sắc bén đến vậy, thậm chí còn hơi chanh chua cay nghiệt. 

Du Giai Ý rất hài lòng vì Thẩm An Ngưng đã bị mình chọc giận, cô không phủ nhận rằng mình đang gây khó dễ cho cô ta. 

Thật ra Du Giai Ý không phải loại người cố ý gây khó dễ cho người khác, cô nghĩ chỉ cần Thẩm An Ngưng xin lỗi mình có thành ý một chút thì cô sẽ bỏ qua chuyện này. 

Nhưng Thẩm An Ngưng lại không có chút thành ý nào, ngược lại còn cứ luôn tỏ ra thượng đẳng trước mặt cô, đã rơi vào tình huống này rồi, Thẩm An Ngưng còn có thể thượng đẳng cái gì được nữa? 

Vậy nên Du Giai Ý quyết định hôm nay sẽ không tiếc công sức áp đảo Thẩm An Ngưng một phen, để cô ta nhìn nhận rõ bản thân mình. 

Du Giai Ý vắt chân lên nhau thay đổi tư thế, tiếp tục lên tiếng: “Còn nữa, chẳng phải lúc nào cô cũng coi thường tôi dùng thủ đoạn để trèo lên giường Phó Quân Hạo sao? Vậy cô cũng trèo đi?” 

Thẩm An Ngưng: “ 

Du Giai Ý cụp mắt lơ đãng nhìn móng tay sạch sẽ cắt tròn của mình, giọng điệu đầy vẻ khinh thường giống như Thẩm An Ngưng: “Thẩm An Ngưng, không phải tôi khinh thường cô đâu, khi hai người còn là người yêu đàng hoàng cũng chưa ngủ với nhau bao giờ, tôi với anh ấy đã ly hôn hơn một năm rồi, anh ấy vẫn không chạm vào cô, bây giờ anh ấy đã bỏ cô, làm sao cô còn cơ hội trèo lên giường của anh ấy được nữa?" 

Du Giai Ý cố ý dùng từ ‘bở, hoàn toàn chà đạp lòng tự trọng của Thẩm An Ngưng dưới chân. 

Thẩm An Ngưng giận tái mặt, trợn mắt mắng chửi Du Giai Ý: “Du Giai Ý, cô đúng là không biết xấu hổ. 

“Ừm, tôi rất không biết xấu hổ, tôi vẫn còn chuyện không biết xấu hổ hơn nữa cơ, cô có muốn nghe không?” Du Giai Ý nghiêng khuôn mặt trắng trẻo xinh đẹp, tươi cười nhìn Thẩm An Ngưng. 

Du Giai Ý cười khẽ: “Cô biết không? Trong ba năm tôi với anh ấy làm vợ chồng, chỉ cần anh ấy ở nhà và tôi không đèn đỏ thì tối nào chúng tôi cũng làm” 

Thẩm An Ngưng đưa tay ôm ngực, cô ta sắp tức chết đến nơi rồi. 

Cô ta thật sự không ngờ Du Giai Ý lại có thể nói ra những lời không biết xấu hổ thế này. 

Chẳng phải Phó Quân Hạo nói anh đã yêu Du Giai Ý rồi sao? Thẩm An Ngưng cực kỳ hối hận vì không ghi âm lại những lời này của Du Giai Ý, nếu ghi âm lại cho Phó Quân Hạo nghe, anh sẽ biết Du Giai Ý có cái nết thế nào. 

Du Giai Ý không còn giữ nụ cười nữa, hờ hững tuyên bố từng chữ với Thẩm An Ngưng: “Vậy nên Thẩm An Ngưng à, cô mới là kẻ thất bại toàn tập đấy, cô cứ tư cách gì mà suốt ngày tỏ ra mình hơn người?” 

eyJpdiI6IlwvV3RneFRJWHVHREtETnJrNUtQY0pBPT0iLCJ2YWx1ZSI6Ik9kWVhnanJmdHZMcER4bk5HMFBcL051dkppMWs5Q1N3QVN4NU5JNThiZ1FHbENvcnZWWUFYZ0J0Z1Q5b2pvN2xhRURQUGV2aU9zZkNLbnFDS3QrS0NGbGFXSDQ4bjViVGhQZ1FlK3diTXJ6blZ6bnFpSUhMd2V6OTFzZHpVVmZLb0Z6K0lSYWFGS1dlR2EwZnVDcTNHUVdtSitjVVAzWlVhOEpxN2k4MGtMK0ZSY3ZEVitiSUdGQTRcLytuZzFtN2Ridm9sNkZKak0rRlN2Q25MVkNaMXZHcmJBWksza0tiUU9nQnYxYXhqWFwvXC9QQVoxMlwvMmVDWXBqWmRLQVZmazhQN3M2bkxGZ2RVZDVpRERUQW5wSEpzZ2syZXZBZ0Y2WFwvcUF0Q1lOY2ZYZ29jTVp6Uk02dDArVVprd1dlT2loSXNZeEo1U1lOXC9tK29RZ1FkUHJqdkxkTmo3dGpFNTZGVWxBZTd1V2dhR0NQbHJ0YnA3ZlwvQ3daZkk4ZXNtZmZPXC9kVXhGak1TS3FnZUFQeGtaSEhaQVhNNWZ3S1dlcVBhK0QrWVZ3NzNiMm5XaERaR2x4XC9BanVXSGlXdGRiTkxUeVgzIiwibWFjIjoiOTQ1NGNhOGZlODkwZDNlZTM1MDgxOGYwYTVjM2M0YmU4NjYyMmNkMzIxMWI0MWI3ZGMxOGU1N2NiZDZmODQ2NSJ9
eyJpdiI6IjhEY21mOUkxOE8xRDI0b3Rnb1h1YUE9PSIsInZhbHVlIjoiOG9jOVJNdVRraXFwUU1TV1pzRXZXMysyNURXOHFlTTJhd1REb2tYd1pCRVwvSUFjTmdDc0Q2QW8wVThET05vWTJ6UVFZalVySDE3XC9tSGpLdTVmdFB5UDhPbkUweDRWTE9nbjduRXByRzhEQ0FhdXY3MVJNUW45MnlLVmE4eGl2Z1dDTElIUk5SU1NrTmQ4MFllQ0JmTmYyR1pSWG9tWEZZdXNDemNVM0RzdHA5ZWVwRXNBSjVlZnlcL3ZMaTNmWWd0a2kydElmNjBoME1mSitCZDlTMnhram9FZ1Z0YVRmQzJaOWZEdk9uRXQ4ZmkzZzlDSFNRRnlMek5rK3JQWTFsZFdKdXFPZm5xRytvNGJ4R0k0c2lDRkV4akNLYm9KZXBFMm5LUk5WekZnNVpFb0ZlZEIzWGNvUnhLTnVYbDVpZU5kU3FJVEpQWGNuVm5aT1hkYTE3aDlVTXpidEtENlVXTGw5bW9DS2x1OGNiTWtiXC9jOEhuWXB3dnpOaHNOMEN2cCIsIm1hYyI6ImE1ZWI5ZDY0ZjUxZmQxNDFkOTY2MmRlNjUxZjJiZWM4OWJjYzY2ODNlMTA2MjkzN2UzZmI2OWE0M2ExYzhhYjgifQ==

“Á..” Tiếng hét thảm thiết chói tai của Thẩm An Ngưng vang vọng khắp quán cà phê.

Ads
';
Advertisement
x