Mọi người nghe xong, thầm nghĩ đúng vậy nha. 

             Nơi này chênh lệch quá lớn so với nơi mà bọn họ hướng tới. 

             Lão giả liếc nhìn Diệp Viễn, đứng chắp tay thản nhiên nói: "Những gì thế nhân biết, phần lớn là nghe nhầm đồn bậy, ngươi cũng tin à!" 

             Diệp Viễn lại nói: "Ta nghe nói Thiên Long Đảo tự hình thành không gian, chỗ này hình như cũng không phải là như vậy." 

             Lông mày lão giả nhăn lại, không vui nói: "Tiểu tử, ngươi cho rằng lên được Khiêu Sơn Bảng là rất giỏi sao? Lên Thiên Long Đảo rồi thành thật một chút cho ta!" 

             Diệp Viễn cười cười, nói: "Ta còn nghe nói, trên Thiên Long Đảo có rất nhiều Chân Long, có thể thấy được Chân Long bay tới bay lui trên bầu trời. Nhưng ở chỗ này chẳng có bất cứ thứ gì." 

             Trong lòng lão giả chấn kinh, chẳng lẽ tiểu tử này đã từng đi đến Thiên Long rồi à? 

             Cảnh mà Diệp Viễn miêu tả giống Thiên Long Đảo như đúc. 

             Có điều, trên mặt lão cũng không thể hiện điều gì, chỉ trầm giọng nói: "Tiểu tử, ngươi là đang chất vấn người hầu của Thần Long Sứ đấy à? Thần Long Lệnh đưa cho các ngươi cũng có phải là giả đâu?" 

             Sau khi nghe Diệp Viễn nói, trong lòng tất cả mọi người vốn đã có chút bồn chồn, nhưng những lời này đã khiến bọn họ yên tâm hơn một chút. 

             Diệp Viễn cười cười, không nói thêm gì nữa. 

             Lão giả hơi thở hắt ra nhẹ nhõm, thầm nghĩ tiểu tử này thật sự là quá thông minh rồi, thiếu chút nữa là lòi đuôi. 

             Lão chỉ có cảnh giới Đế Hạo Thiên, nếu mấy tiểu tử này lật mặt, chuyện chủ nhân dặn dò sợ là sẽ hỏng mất. 

             Phi Thuyền lên đảo, trái tim lão giả cuối cùng cũng rơi xuống đất. 

             Có mười mấy người từ phía đối diện đi tới, đều là đại cao thủ cảnh giới Đế Hạo Thiên. 

             Một người cầm đầu là Đại Đế Tôn cảnh giới Đế Thích Cảnh! 

             "Những người này đều thiên tài trên Khiêu Sơn Bảng à?" Ánh mắt Đại Đế Tôn đảo qua mặt tất cả mọi người. 

             Lão giả khom người thi lễ, nói: "Đúng vậy, chủ nhân! Mười vị trí đầu trên Khiêu Sơn Bảng đều ở đây." 

             Trong lòng Diệp Viễn giật mình kinh sợ, Đại Đế Tôn này chính là Thần Long Sứ! 

             Thứ khiến Diệp Viễn kinh hãi chính trên người Thần Long Sứ này không hề có khí tức của Huyết tộc! 

             Tại sao hắn chỉ cần liếc mắt đã nhìn thấu lão giả kia? 

             Cũng là bởi vì trên người lão có khí tức Huyết tộc! 

             Hỗn Độn Huyết Bản Nguyên của Bản Nguyên vô cùng mẫn cảm đối với khí tức của Huyết tộc. 

             Lão giả này không phải Huyết Nô, nhưng huyết mạch trên người lão đã từng bị cải tạo. 

             Lúc đó Diệp Viễn đã phát giác ra được điểm bất thường. 

             Thật ra, sau khi đi vào Hư Minh Đường Diệu Thiên, Diệp Viễn vẫn luôn cảm thấy rất kỳ quái. 

             Những vị diện khác Tam Thập Tam Thiên đều phải hứng chịu sự tàn hại của Huyết tộc, thế nhưng hình như nơi này lại gió êm sóng lặng. 

             Thẳng đến khi Diệp Viễn gặp được người hầu của Thần Long Sứ. 

             Cuối cùng hắn cũng xác định được là Huyết tộc đã vươn ma trảo về hướng Hư Minh Đường Diệu Thiên. 

             Chỉ có điều bọn chúng cũng không gióng trống khua chiêng xâm lược, mà là đang âm thầm sắp xếp thế trận. 

             "Ai là Diệp Viễn?" Thần Long Sứ chợt hỏi. 

             Lão bộc chỉ vào Diệp Viễn nói: "Chính là hắn!" 

             Thần Long Sứ đánh giá từ trên xuống dưới Diệp Viễn một lượt rồi bất ngờ vung lên tay áo, chỉ thấy một luồng gió lốc thổi qua, ép thẳng về phía Diệp Viễn. 

             Diệp Viễn ‘sợ đến bay màu’, huyết mạch uy áp điên cuồng bùng nổ, trực tiếp sử dụng đòn mạnh nhất. 

             Không gian thức thứ hai, Long Bào Hao! 

             Nhưng luồng gió lốc này giống như là một miếng sắt, hắn trực tiếp đâm vào miếng sắt đó. 

             Ầm! 

             Diệp Viễn lập tức bị đẩy lùi ra ngoài. 

             Diệp Viễn giận dữ, vọt tới trước mặt Thần Long Sứ, giận dữ hét: "Thần Long Sứ đại nhân, ngài có ý gì chứ?" 

             Thần Long Sứ cười to nói: "Ha ha ha, huyết mạch tinh thuần lắm! Thật không ngờ thân thể Nhân tộc của ngươi lại có huyết mạch Long tộc tinh thuần như thế, quả nhiên không hổ là đệ nhất Khiêu Sơn Bảng! Dương Nghĩa, chất lượng đám tiểu tử này không tệ, có thưởng!" 

             Lão bộc nịnh nọt cười cười, nói: "Đều là chủ nhân chỉ đạo tốt, Dương Nghĩa không dám kể công." 

             Ánh mắt Thần Long Sứ lại nhìn về phía Phượng Thanh Tuyền, cười nói: "Bất ngờ thật, lần này ngay cả phế thiếu chủ của Hỏa Phượng tộc cũng mang đến đây được, không tệ! Thật sự không tệ!" 

             Lần này, sắc mặt của mọi người đều thay đổi. 

             Bọn họ chợt nhận ra rằng tình huống có chỗ không đúng. 

             Ánh mắt Thần Long Sứ này nhìn bọn họ không giống như đang thưởng thức thiếu niên thiên tài gì mà lại như đang nhìn con mồi. 

             Trước đó, khi Diệp Viễn nghi vấn lão bộc bọn họ còn không để ý, bây giờ mới phát hiện ‘Thiên Long Đảo’ này thật sự rất có vấn đề! 

             "Thần Long Sứ đại nhân, ngài có ý gì vậy?" Long Nghị chất vấn. 

             Thần Long Sứ cười nói: "Không có ý gì, thấy được huyết mạch các ngươi mạnh mẽ như vậy, bổn tọa cảm thấy rất chi là vui mừng!" 

             Long Nghị biến sắc, trầm giọng nói: "Ngươi không phải Thần Long Sứ! Ngươi gạt chúng ta tới đây rốt cuộc là có mục đích gì?" 

             Thần Long Sứ khẽ cười nói: "Bổn tọa là Thần Long Sứ, không thể giả được! Bằng không thì ngươi cho rằng Thần Long Lệnh là từ trên trời rơi xuống đấy à? Thứ này chỉ Thiên Long Đảo mới có thể tạo ra, không phải là ai cũng có thể bắt chước được! Được rồi, không nên suy nghĩ nhiều, bởi vì rất nhanh thôi, các ngươi sẽ không cần phải nghĩ ngợi gì nữa. Chờ lên đảo rồi, các ngươi sẽ biết rõ cả thôi." 

             Sắc mặt Long Nghị hoàn toàn thay đổi, thân hình trực tiếp lóe lên, muốn chạy trốn. 

             Có thể dễ nhận thấy, Thần Long Sứ đã nhìn quen tình cảnh thế này từ lâu rồi, nhẹ nhàng đánh ra một chưởng. 

             Ầm! 

             Giữa lưng Long Nghị trúng chưởng, ‘khụ’ ra một miệng máu tươi, không còn sức lực chạy trốn nữa. 

             Những người còn muốn chạy trốn lập tức hành quân lặng lẽ. 

             Cảnh giới Bản Nguyên của Thần Long Sứ này vốn là đại cao thủ, bọn họ căn bản là không trốn thoát được! 

             "Ha ha, ngoan ngoãn đi, đã đến đây rồi thì đừng nghĩ đến chuyện rời đi. Nhớ kỹ, các ngươi đang cống hiến vì Long tộc, nên cảm thấy vinh quang!" Thần Long Sứ cười nhạt nói. 

             Đồng thời, gã ta thay đổi sắc mặt với người đứng bên cạnh, lập tức có người bước ra khỏi hàng, khóa Long Nghị lại. 

             Những người khác cũng đồng loạt bước ra, đeo còng tay, xiềng xích lên chân những người còn lại. 

             Những chiếc còng tay, xiềng chân này là hàng đặc chế, sau khi bọn họ đeo lên sẽ cảm thấy sức mạnh huyết mạch toàn thân bị khóa lại, hoàn toàn không thể thi triển. 

             Vì vậy, mười một thiên tài liền biến thành tù nhân. 

             Trong lòng Phượng Thanh Tuyền vô cùng khiếp sợ, tất cả đều giống như Diệp Viễn dự liệu! 

             Trước đó nàng ta hoàn toàn không tin, cảm thấy Diệp Viễn chỉ chuyện bé xé ra to, bởi vì Thần Long Lệnh không phải là giả. 

             Nhưng bây giờ, tất cả mọi chuyện gần như là giống hệt theo lời Diệp Viễn nói. 

             Trong lòng Phượng Thanh Tuyền có mười vạn câu hỏi tại sao phi rầm rập! 

             Thần Long Sứ rõ ràng là thật, tại sao gã lại ra tay với đồng tộc? 

             Thiên Long Đảo giả này tồn tại ngày dưới mí mắt Thiên Long Đảo, vậy mà không có người quản ư? 

             Bọn họ bắt hết những thiên tài này lại, tại sao chứ? 

             Vân vân và mây mây! 

             Phượng Thanh Tuyền không nghĩ ra, giải thích kiểu gì cũng không thông. 

             Nhưng rất rõ ràng, tất cả đều giống như Diệp Viễn dự liệu. 

             Thần Long Sứ áp giải cả đám thiên tài tiến vào trong một thủy lao. 

             Ở bên trong thủy lao, đám người Long Nghị kinh hãi tới cực điểm. 

             Bởi vì bọn họ, thấy được rất nhiều người quen! 

             "Đây... Đây không phải là Long Thanh Y đại nhân ư? Hắn ta là người đứng đầu Khiêu Sơn Bảng kỳ trước, tại sao lại ở đây?" 

             "Còn có người kia nữa! Truyền kỳ của Đông Lan vực, Thiết Thấm đại nhân! Năm đó quét ngang Đông Lan vực, là thần tượng của tất cả người trên Khiêu Sơn! Hắn thế mà cũng bị nhốt ở chỗ này ư!" 

             "Đó là Đông Vũ đại nhân, là đệ nhất thiên tài của bộ lạc Long Tường chúng ta! Không ngờ, hắn ta cũng bị nhốt ở chỗ này! Đây... rốt cuộc thì đây là chỗ nào?" 

             ... 

             Những bóng dáng quen thuộc Lần lượt phá hủy ý chí của bọn họ. 

             Có những thiên tài, cách hiện tại đã cả ngàn năm! 

eyJpdiI6IlZYM2RqdFg0eWl0c3ZNWW5cLzh1K0hRPT0iLCJ2YWx1ZSI6ImNZTmQ3ZExWZUxOUTRBUjNrNFwvV1I5UWxNNG1QRHZJME1hU05JZnVuc0U4ZmJQTEhlcWdzTU45dmJCZ1VMdkQzTGZ6TTY0bE5kZmhxK0tvdmo1a2kwVE1Memw0RHB5RklDd2tFWEZHdE56RDJzdUlQNFFqMHlwVkZTOXJUNXk4THNxWkxKcDNUV1A1Nyt4V2ZYZFNjSU5CakZBK1E2WXpwOFkyNnUwKzRcL1BoREVHTXluOUNtbHllNVBqN3k3VklrOWxhTUNTUTNWMGxTQ3FvTnQ1a3JTQ3Q4b2NNekRHdVpXRW9qWlVjR2ZkMD0iLCJtYWMiOiI5YTM3Njk1ZjY0NGQyM2NlOGNhZjI0NWM0OTViMjhjNmE4NWI0YTNiYjNmNDgxMDc2ZmU4NWVlNWNhNDhhMTMyIn0=
eyJpdiI6ImJpTUVtMmNnNVpvQ1RUS3A2YnNrQnc9PSIsInZhbHVlIjoiQzNcL0d3WkRrWnFYRElsR3RiUFJsd3ZLeFNOSThIRTNqWEFLUk5TemVzZ1N4VlpkdTFRMVh1NE9sWGhFVnpFSkZjVGNNa29QS2FBNWNoU0hnSmNQa3o0cnA1Vzg4OTBuVTFva0Eya2RCODQ1MEVzOWdGdUZGY2tjb1NITllqbktUaXpsOFZPd1dpMXFoMlBSTjhVQjBobGZwRUFsVzVWSGxYQ0hUbXNsb3pic3poWHg5K3AzRzdiaU1TRHZiY2FMTk9ZczlHQ0FvOGNRdHNVSlZjT01wMFE9PSIsIm1hYyI6ImQ4MDNjYjJjOGY3YTM0MGJkZjMyNmQyZjBmMzU2YWVlMTUyOWYxYjhlYmZiYjFlMDJlZTViMTg2OGY3YWEzZDgifQ==

             Chứng tỏ quãng đời còn lại của bọn họ, cũng sẽ phải ở lại chỗ này!

Advertisement
x