Nửa tháng sau, bờ Đông Hải. 

             Lúc Diệp Viễn đuổi tới, những người khác đã đến hết rồi. 

             Xích Vũ nhìn thấy Diệp Viễn thì có chút thân thiết nói: "Diệp huynh đệ, cuối cùng ngươi cũng tới rồi!" 

             Diệp Viễn cười nói: "Chúc mừng Xích Vũ huynh, xếp thứ ba trong Khiêu Sơn Bảng." 

             Xích Vũ cười nói: "Đó đều là quá khứ rồi! Vừa đặt chân lên Thiên Long Đảo, tất cả đều phải bắt đầu lại từ đầu." 

             Có thể dễ dàng nhận thấy, tâm tình của Xích Vũ rất tốt. 

             Cũng chính là loại tâm thái mạnh mẽ này đã khiến hắn có thể nhanh chóng nổi lên. 

             Đuôi mắt Diệp Viễn quét qua, phát hiện hoàn cảnh chung quanh có chút lộn xộn. 

             Hơn nữa, khí tức cũng Xích Vũ có hơi hỗn loạn, trên người còn có vài vết thương, hắn lập tức hiểu được mọi việc. 

             Xích Vũ phát hiện được ánh mắt của Diệp Viễn thì cười cười nói: "Không phục vị trí thứ của ta, nên muốn khiêu chiến." 

             Cách đó không xa, vẻ mặt một người tuổi còn trẻ có chút xấu hổ. 

             Không cần phải nói, Xích Vũ đã thắng. 

             Diệp Viễn cười nói: "Xích Vũ huynh, lợi hại!" 

             Xích Vũ cười khổ nói: "Nhưng mà ta khiêu chiến với Long Nghị thì bại trận rồi! Tên này quá mạnh, ngươi cẩn thận một chút đấy." 

             Diệp Viễn sững sờ, rồi lại chợt hiểu ra điều gì đó. 

             Lúc này, Long Nghị đang dùng ánh mắt khiêu khích nhìn hắn, mục đích không cần nói cũng biết. 

             "Diệp Viễn! Là nam nhân thì hãy tiếp nhận khiêu chiến của ta! Ngươi không chiến mà phong, Long Nghị ta không phục!" Long Nghị trầm giọng nói. 

             Diệp Viễn bật cười nói: "Điều thứ nhất, việc này quan trọng như vậy à?" 

             Long Nghị nói: "Đương nhiên quan trọng! Long Nghị ta cho dù ở chỗ nào cũng phải đứng nhất!" 

             Diệp Viễn nhún nhún vai, thản nhiên nói: "Thật xin lỗi, ta không có hứng thú." 

             Những tên này, tên nào tên nấy không ai biết sắp xảy ra chuyện gì, thế mà vẫn còn tâm tư ở đây này tranh cường háo thắng. 

             Ngươi đạt được vị trí đầu bảng thì thế nào? 

             Thật sự cho rằng các ngươi có thể đi vào Thiên Long Đảo à? 

             Chỉ là Diệp Viễn sẽ không nói ra những lời này. 

             Nhưng ngoại trừ Xích Vũ, những người khác rõ ràng là không có ý buông tha cho hắn. 

             "Diệp Viễn, hóa ra ngươi cũng chỉ là hạng người bắt nạt kẻ hiền sợ cái ác! Hèn nhát!” 

             "Ngươi khiêu chiến chúng ta, bây giờ đụng phải Long Nghị mạnh nhất thì lại sợ rụt đầu vào rồi à? Nếu ta là ngươi, căn bản là không còn mặt mũi nào tiến vào Thiên Long Đảo nữa!" 

             "Đến dũng khí xứng danh của bản thân cũng không có, ngươi có tư cách gì tiến vào Thiên Long Đảo chứ?" 

             "Thiên Long Đảo chỉ nhận cường giả, thứ bỏ đi như ngươi, căn bản là không xứng được đặt chân vào!" 

             ... 

             Những người này đều là bại tướng dưới tay Diệp Viễn. 

             Bọn họ máu nóng dồn lên não, nhưng lại không có tâm thái giống như Xích Vũ. 

             Thấy Diệp Viễn không ứng chiến, bọn họ theo bản năng liền cho rằng Diệp Viễn sợ. 

             Hơn nữa, sự cường đại của Long Nghị đúng là đã ăn sâu bén rễ trong lòng quần chúng. 

             Xích Vũ có thể chiến thắng như hôm nay, đã không cần giải thích nữa rồi. 

             hiện tại thực lực của Xích Vũ so với khi chiến đấu cùng với Diệp Viễn hai năm trước, đã mạnh hơn nhiều! 

             "Hừ! Đánh hay không đánh cũng không phải do ngươi quyết định!" Long Nghị lạnh giọng hừ lạnh một tiếng, khí thế trên người đột nhiên bùng nổ, đánh về phía Diệp Viễn. 

             Ở chỗ này, đã không còn là Khiêu Sơn nữa rồi. 

             Một lời không hợp, lập tức rút đao khiêu chiến. 

             Ầm! 

             Ầm! 

             Ầm! 

             Trong nháy mắt, hai người đã bắt đầu chiến đấu, đánh đến khó phân thắng bại. 

             Trên mặt biển, đánh tới nỗi sóng lớn lan tràn, không gian vỡ vụn. 

             Thực lực của hai người này đều mạnh tới cực điểm. 

             Trong Đế Vân Thiên, không ai có thể mạnh hơn hai người bọn họ. 

             "Thật mạnh! Hóa ra thực lực của hai tên này lại mạnh như vậy!" 

             "Sao có thể chứ? Hắn thế mà lại có thể đánh ngang tay cùng với Long Nghị à?" 

             "Hóa ra lúc hắn chiến đấu cùng chúng ta, căn bản là không dùng hết sức!" 

             ... 

             Nhìn thấy tình cảnh này, nguyên một đám khiếp sợ không thốt thành lời. 

             Thực lực mạnh mẽ của Diệp Viễn khác xa so với tưởng tượng của bọn họ. 

             Trên thực tế, cuộc chiến Khiêu Sơn cũng chỉ có lúc đánh cùng Xích Vũ mới thực sự gian khổ. 

             Trận chiến ấy, chính Diệp Viễn cũng đã đạt được rất nhiều lợi ích. 

             Những đối thủ sau đó hoàn toàn không thể gợi lên hứng thú của hắn nữa. 

             Thế cho nên những người này mới có cảm nhận sai rằng thực lực Diệp Viễn cũng chẳng mạnh được bao nhiêu, căn bản là không xứng với vị trí đầu bảng. 

             Nhưng bây giờ Diệp Viễn thể hiện ra thực lực lại làm cho bọn họ tự ti mặc cảm. 

             Căn bản là không phải cùng một cấp bậc. 

             Trong đám người, Xích Vũ cũng khiếp sợ vạn phần, lẩm bẩm nói: "Hai năm không gặp, Diệp Viễn đã mạnh đến mức này ư? Ta cho rằng tiến bộ của ta rất nhanh, không ngờ là hắn đã bỏ xa ta rồi!" 

             Không có so sánh không có đau thương. 

             Điều khiến Xích Vũ kiêu ngạo nhất chính là ngộ tính của bản thân. 

             Trong chiến đấu lĩnh ngộ, trong chiến đấu trở nên mạnh hơn! 

             Trận chiến giữa hắn ta và Diệp Viễn có lẽ là một loại tình cờ. 

             Nhưng sau hai năm, Diệp Viễn đã tiến bộ xa vượt qua tưởng tượng của hắn ta. 

             Rốt cuộc Xích Vũ cùng hiểu được, Diệp Viễn thắng hắn ta không phải là do may mắn! 

             "Tuyệt kỹ không gian của Diệp Viễn đã lĩnh ngộ đến thức thứ hai rồi! Chỉ xem Long Nghị có thể ép hắn đến bước phải xuất ra hay không thôi. Có điều, xem ra lúc này hình như không được rồi!" Phượng Thanh Tuyền đứng ở một bên, nhẹ giọng nói. 

             Toàn thân Xích Vũ chấn động, tràn đầy vẻ không dám tin. 

             Lúc trước hắn ta bại dưới thức thứ nhất Lãng Đào Sa. 

             Mới có hai năm mà Diệp Viễn đã lĩnh ngộ ra thức thứ hai rồi ư? 

             Diệp Viễn triển lộ ra Không Gian Bát Thức, mở ra cánh cửa thông đến thế giới khác cho Xích Vũ. 

             Hai năm qua đi, hắn ta còn đang tiêu hóa cách vận dụng Không Gian Bát Thức. 

             Không Gian Bát Thức, quá mức mênh mông phức tạp. 

             Thế nhưng Diệp Viễn đã có thể tiến một bước dài trên Đại Đạo của mình rồi ư? 

             Cái này... Thật sự là nghiền áp vô tình! 

             "Không gian thức thứ nhất, Lãng Đào Sa!" Phía trên hư không, Diệp Viễn gầm lớn. 

             Long Nghị giống như đạn pháo bị đánh thẳng xuống đáy biển. 

             Trận chiến này, chấm dứt! 

             Tám người còn lại, đều á khẩu không nói lên lời. 

             Chuyện cho tới bây giờ, xem ra vị trí đầu bảng này của Diệp Viễn có thể danh xứng với thực rồi. 

             "Hèn nhát? Đồ bỏ đi? Không có tư cách tiến vào Thiên Long Đảo? Ha ha, nếu như ngay cả Diệp Viễn cũng không có tư cách, vậy các ngươi là thứ gì? Một đám phế vật, bản thân không phải là đối thủ của Diệp Viễn, còn trông cậy vào người khác đánh bại hắn, đây là thiên tài Long tộc à? Thật sự buồn cười!" Phượng Thanh Tuyền giễu cợt không hề nể nang. 

             Một đám thiên tài chỉ hận không thể tìm được cái lỗ nào mà chui vào. 

             Bị người khinh bỉ cũng không đáng sợ, bị nữ nhân khinh bỉ mới đáng sợ. 

             Đương nhiên, bị nữ nhân xinh đẹp khinh bỉ thì lại càng đáng sợ hơn. 

             Lúc này, một luồng sáng từ xa tiến đến hóa giải xấu hổ của mọi người. 

             Phi thuyền đến rồi. 

             Trên phi thuyền có một người, chính là lão giả đưa lệnh bài. 

             "Lên cả đi, nhớ phải để lộ lệnh bài ra, nếu không sẽ bị xóa bỏ tư cách!" Lão giả thản nhiên nói. 

             Một đoàn người bước lên Phi Thuyền, giống như đã quên đi tranh chấp trước đó, vẻ mặt ai cũng lộ ra vẻ hưng phấn. 

             Thiên Long Đảo là nơi mà tất cả hậu duệ Long tộc ở Đông Lan vực hướng tới. 

             Bọn họ tranh sống tranh chết bò lên Khiêu Sơn Bảng chính là vì muốn tiến vào Thiên Long Đảo. 

             Ở Đông Lan vực, sinh linh nhiều không kể xiết nhưng đủ khả năng tiến vào Thiên Long Đảo cũng chỉ có mười người bọn họ mà thôi! 

             Đây là vinh quang! 

             "Tiền bối, chúng ta cần phải chú ý những gì khi tiến vào Thiên Long Đảo?" Có người thấp thỏm hỏi. 

             Lão giả thản nhiên nói: "Chờ đến khi lên đảo, sẽ có người nói cho các ngươi biết!" 

             "Tiền bối..." 

             Mọi người bảy mồm tám lưỡi mà thảo luận, đều có ý đồ nghe ngóng tình hình ở trên đảo. 

             Dù sao cũng là một chỗ mới, bọn họ hoàn toàn không biết gì về nó. 

             Có điều, bộ dạng lão giả chỉ rặt một vẻ hờ hững, trả lời vô cùng qua loa. 

eyJpdiI6IjFSRWVNRUZjSUZjQzFpWHlxZ3VySnc9PSIsInZhbHVlIjoiWVVNQVJxYXY0TDViek9sWVZpVVhyWElSVXVMWk9uQklvVnZwNnljSjQ4eUVsdVwvRm1jM2FkR2ZIRXJGdDZ6WEhpMTkwNnczanNDVUY3RXFleFpKVlhHVlFNUkMrQWxKUzZtMHpHUXk5TkI5OEZwRzBqclhyQkdIbkY4SmpRUGI2NGFacGhzWTZhOEY4WlZIR09UbVAzRTc2Ump6M2loU2VNRzJId1Vxc053THVJQXRkUDRqRVZCV05BNWwyNHprWkJPUWpFcFBMVFRJblB5MGd6XC96U0I1ajdGaWVzeUJLTTZzZ0V0OVVHTyt2T0JWOFlyTUdtZDZaXC9yODMxVXozUiIsIm1hYyI6ImE3OWRkNTYxYzY5MTM3YjEzZGEwOTFhODNhOTRhNmJiODNmMTQ1OWVlZDQzOGI3ZGI3MzMxYzUyZDVkZDk5YzYifQ==
eyJpdiI6IjdcL3pQclFSUURSRW00WHZIQ3VrMHNRPT0iLCJ2YWx1ZSI6InlBbU5HaENpZUhCM29TVk01dDQyUVwvMlRMcmdlT0pRVXRHdE14d0huRG9Kb1RhbVJadkRQdU9TM0xINlhCa3dSdFB0MkRmTktQNjNnaHlSQ2t0Vmk0RU9haE5PVHJEcFZ0aWZ4NDMzaU04b0RHUXpXTXlzbUMrN3JzMHFLcVpkSHFZQUlQSEZzRlBcLyttVXpFS2wzZ1l0dzhDTVplTzR2Q0Qwc1lINUZuWDhjRkJMMHVvMmJTOE5iN1dIUTBrWkIzYVh2MUtxcGljdW9aRXVtMVFkaGpUa2xEOE9jUFQ1SEhFSlwvdmRvTWZNVkowbmxvTUVsXC9TdE03V3JEUlVsR1ZXQVR3K2s2dWNKWFZ5c3dyaE5GNXE1UT09IiwibWFjIjoiMGZkMzIyNjY5MDZiNzA5NWQ5MDc0ODdlMTRhNzAxZmI0ZWYwYjQxNDdmZWY5ZDU0NmU1YzE0OGNiZTJmZjUwNiJ9

             "Tiền bối, ta nghe nói Thiên Long Đảo có Hỗn Độn Thiên Long phun ra nuốt vào linh khí thiên địa, ở trên đảo quanh năm sương tiên lượn lờ. Nơi này là Thiên Long Đảo thật sao?" Diệp Viễn đột nhiên hỏi

Advertisement
x