Thủy lao vô cùng rộng lớn, đủ để chứa mấy vạn người, nó giống như là một tòa thành trì dưới lòng đất. 

             Ở đây quanh năm không thấy mặt trời, giống như như địa ngục nhân gian. 

             Diệp Viễn nhìn thấy có một số người đã bị giày vò đến không ra hình người nữa rồi. 

             Ở đây không chỉ có Chân Linh, còn có rất nhiều nhân tộc. 

             Chỉ là những nhân tộc này, nguyên một đám cực kỳ thống khổ, giãy dụa lăn qua lộn lại trong thủy lao. 

             "A a a! Ta cầu xin các ngươi, giết ta đi!" 

             "Đám súc sinh các người, ta có thành quỷ cũng sẽ không bỏ qua các ngươi đâu!" 

             "Đau! Đau chết mất! Ta... Ta sắp nổ tung rồi!" 

             Mọi người nhìn lại, chỉ thấy một cường giả Nhân tộc cả người phồng lên y như một quả cầu. 

             Sau đó, ‘bụp’ một tiếng, nổ thành một đống thịt vụn, vô cùng đẫm máu. 

             Sắc mặt mấy người trắng bệch, tuy bọn họ đã trải qua vô số trận chiến, nhưng chưa từng thấy qua một cảnh tượng bi thảm tới vậy. Ở chỗ này, mọi người ngay cả súc sinh cũng không bằng! 

             "Đây... rốt cuộc thì đây là chỗ nào? Tại sao Thần Long Sứ lại làm ra chuyện tàn nhẫn như vậy chứ?" Long Nghị nhịn không được, lên tiếng. 

             "Ha ha, đây là vì tương lai của Long tộc chúng ta! Nếu như chúng ta có thể nắm giữ bí mật tiến hóa huyết mạch, như vậy, ai cũng có thể thành là Chúa Tể! Long tộc ta, tương lai có thể trở thành chí tôn trong vạn giới! Nghĩ thôi cũng thấy kích động! Tòa Huyết Long Đảo này được xây dựng cũng chính vì lý do đó. Huyết mạch của các ngươi cũng nên vì tương lai Long tộc mà cống hiến ra một phần sức lực!" Thần Long Sứ trong mắt tràn đầy cuồng nhiệt nói. 

             "Người... Người người đều trở thành Chúa Tể ư?" Toàn thân Long Nghị chấn động, nói. 

             Thần Long Sứ cười nói: "Không sai! Tòa Huyết Long đảo này xây dựng cũng đã hơn mười vạn năm! Trong mười vạn năm này, chúng ta đã có những bước tiến rất lớn! Ngày mà người người thành Chúa Tể cũng không còn xa nữa!" 

             "Ngươi nói, là hắn à?" Diệp Viễn bất ngờ chỉ vào một lồng sắt, nói. 

             Trong lồng sắt có một tên nửa người nửa thú, hai mắt đỏ tươi, gắt gao nhìn chằm chằm vào mấy người bọn họ, mang đến cho người ta cảm giác cực kỳ nguy hiểm. 

             Theo hình dạng của hắn ta thì có thể thấy được, nguyên bản có lẽ là nhân loại nhưng trên người lại mọc ra một đôi cánh quái dị, lỗ tai nhọn hoắt, trong miệng chỉa ra đầy răng nanh dữ tợn, toàn thân nhìn vô cùng xấu xí kỳ dị. 

             Tứ chi hắn ta chạm đất, thật ra cũng không thể coi là tứ chi được, bởi vì tứ chi của hắn ta đều là chân thú. 

             Có điều, cảm giác đầu tiên hắn cho Diệp Viễn không phải lợi hại mà chính là thê thảm! 

             Diệp Viễn có Máu Bản Nguyên, có thể cảm nhận được trên người kẻ này hỗn hợp ít nhất cũng phải hơn mười luồng sức mạnh huyết mạch khác nhau. 

             Mà những luồng sức mạnh huyết mạch lại không hoàn toàn dung hợp, thậm chí xung đột với nhau. 

             Diệp Viễn có thể cảm nhận được, người này đã phải chịu đựng bao nhiêu thống khổ. 

             Đương nhiên, người này đã hoàn toàn không có ý thức tự chủ nữa rồi, trên người lộ ra chỉ toàn là sát ý. 

             Cái tên nửa người nửa thú này, vậy mà đã đạt đến Chúa Tể Cảnh! 

             Chung quanh của hắn ta, những "Thú loại" hung tàn kia ngay cả thở mạnh cũng không dám sợ hãi hắn ta theo bản năng. 

             Rõ ràng, người này vô cùng nguy hiểm. 

             Nhưng sát ý trong lòng Diệp Viễn lại không thể khắc chế mà lộ ra ngoài. 

             Đám khốn này, làm việc hoàn toàn không có giới hạn! 

             Thần Long Sứ giống như rất đắc ý nói: "Không sai! Người này là Triệu Việt, vốn chỉ là tên phế vật, tu luyện tới Đế Hạo Thiên thì không có cách nào tiến thêm được bước nữa! Là chúng ta đã giao cho hắn Vĩnh Sinh, có được thực lực chí cao vô thượng!" 

             Ầm! 

             Một cỗ khí tức kinh khủng tới cực điểm truyền đến, mọi người chỉ thấy Triệu Việt đang mãnh liệt đánh tới hướng bên này. 

             Dù những người này đều là thiên tài, dù biết rõ khả năng Triệu Việt xông ra khỏi lồng là không lớn, nhưng bọn họ vẫn sợ tới mức lùi lại mấy bước. 

             Gràoô... ! 

             Điện mang của thủy lao bắt đầu khởi động, Triệu Việt kêu thảm một tiếng, trực tiếp bị điện giật trở về. 

             Thủy lao này rõ ràng là đặc chế, ngay cả Chúa Tể Cảnh là Triệu Việt cũng có thể ngăn chặn. 

             Trong nội tâm Diệp Viễn khiếp sợ, thực lực của người bố trí lồng giam kia phải mạnh đến mức nào chứ? 

             Chẳng lẽ nói, cao tầng của Thiên Long Đảo cũng có liên quan đến chuyện này? 

             Rất có thể! 

             Sở dĩ hắn xâm nhập vào hang hổ chính là để điều tra chuyện này. 

             "Tiền bối, ta đoán chuyện ở đây, sợ là có liên quan với việc lúc trước ngài suýt chút nữa thì ngã xuống, đúng chứ?" Diệp Viễn nói với Di Thiên. 

             Di Thiên trầm mặc thật lâu, thở dài: "Ta cũng không biết nữa, nhưng... Chỉ sợ là có liên quan! Xem ra, từ lúc đó Huyết tộc đã bắt đầu sắp xếp bố cục rồi!" 

             Diệp Viễn cười lạnh nói: "Đối với Huyết tộc mà nói, những Hỗn Độn Chân Linh như các người mới thật sự là bảo tàng! Hỗn Độn Huyết Thạch có thể không mở được cánh cửa Vĩnh Sinh, đạt tới Bỉ Ngạn, có lẽ mấu chốt nằm trên các người! Có điều, các người quá mạnh nên chúng chỉ có thể âm thầm ra tay! Bố cục này kéo dài mấy chục vạn năm, thật sự là rất lớn!" 

             Hỗn Độn Chân Linh, có thể nói là huyết mạch đỉnh phong! 

             Huyết mạch của bọn họ đều là do Thiên Đạo ban tặng. 

             Cho nên Hỗn Độn Huyết Thạch muốn đạt tới Bỉ Ngạn, đối với nó đương nhiên sẽ có giá trị tham khảo rất lớn. 

             Nếu như Diệp Viễn là Hỗn Độn Huyết Thạch thì cũng sẽ không bỏ qua bọn họ. 

             Thế nhưng Hỗn Độn Chân Linh lại quá mạnh! 

             Hỗn Độn Chân Linh Tiên Thiên và Hỗn Độn Huyết Thạch là cùng một cấp bậc! 

             Những cường giả mà mảnh thiên địa này sinh ra, mỗi người đều mạnh tới cực điểm. 

             Giống như Di Thiên, năm đó đã là Chúa Tể đỉnh cấp tung hoành khắp Chư Thiên, dùng sức mạnh của một người quét ngang Hồn tộc! 

             Sự tồn tại này dù là Hỗn Độn Huyết Thạch cũng vô cùng kiêng kị. 

             Huống chi cường giả của Hư Minh Đường Diệu Thiên đâu phải chỉ có một mình Di Thiên. 

             Di Thiên lại một lần nữa trầm mặc, Diệp Viễn có thể cảm nhận được lúc này nội tâm ông ta đang giãy dụa, liền không nói thêm gì nữa. 

             Thật ra, Diệp Viễn đã ẩn ẩn có chút suy đoán, chỉ là Di Thiên không nói nên hắn cũng không tiện hỏi nhiều. 

             "Ha ha, bây giờ hắn ra giống như một con dã thú, hoàn toàn không có ý chí của bản thân. Chỉ sợ, các ngươi căn bản là không thể khống chế được hắn ta, cho nên mới nhốt hắn ta vào trong lồng sắt, đúng không? Thả hắn ta ra, chỉ sợ điều đầu tiên hắn ta làm chính là giết ngươi!" Diệp Viễn nhìn Thần Long Sứ, cười lạnh nói. 

             Thần Long Sứ lơ đễnh, cười nói: "Thế thì đã sao? Chúng ta đã tìm được cách khống chế hắn ta, hắn ta sẽ rất nghe lời! Mấy người các ngươi, điều kiện thiên phú đều vô cùng tốt. Có lẽ tương lai các ngươi có thể bước vào huyết mạch cấp Hỗn Độn trong truyền thuyết!" 

             Ánh mắt Thần Long Sứ nhìn về phía này khiến cho mọi người không rét mà run. 

             Không ai muốn trở thành Triệu Việt thứ hai! 

             Có được thực lực Chúa Tể Cảnh, lại trở thành dã thú để người khác sử dụng, vậy thì còn ý nghĩa gì nữa chứ? 

             Diệp Viễn nhìn về phía Thần Long Sứ, không hề che dấu sát ý của bản thân. 

             Thần Long Sứ cười nói: "Diệp Viễn, ta rất coi trọng ngươi! Bây giờ chúng ta nhìn tình huống thực nghiệm, thân thể Nhân tộc có tính dung hợp mạnh nhất! Rất nhanh thôi, ngươi sẽ không dùng ánh mắt này nhìn ta nữa, ngươi sẽ cảm ơn bổn tọa!" 

             Diệp Viễn cười khẩy nói: "Rất nhanh thôi, ngươi cũng sẽ cảm ơn ta!" 

             Thần Long Sứ cười to nói: "Tiểu tử, ngươi rất có cá tính, ta thích đấy! Hi vọng tương lai ngươi sẽ trở nên mạnh hơn cả với hắn ta! Giải đi!" 

             Đoàn người lại một lần nữa bị áp giải đi. 

             Diệp Viễn đi qua thủy lao nhốt Triệu Việt, chứng kiến bộ dạng thê thảm kia, sát ý trong lồng ngực lại lần nữa dâng lên mãnh liệt. 

             Đột nhiên, ánh mắt hắn chạm vào ánh mắt của Triệu Việt, toàn thân không khỏi chấn động. 

eyJpdiI6IlwvNllIMVF3RDRTanM2V1pPT0NHdm5RPT0iLCJ2YWx1ZSI6IkEwUTFTb0c4dmZQVEFkVnYwWWhubmQ4ekNFWGtBZG4xODlySnd2SlBBYTVPdjhVWWpXSG91QlRLVSt4bThhY1FNOWtITTlxcjFVTGgyeXp1UlVFM1FDamJcL1JnNmRuV1hWaXhFTFRhMEZVVDk0MUR4aVVNV0pWSFM5TElBZ1J5RDZpSmFYMmxIb1UwRndKM1RHUFJYYlZaQ3R6QXA4V1NtMHlNbnRxdVwvelBZQVFydkVQQWVZYzlyT292bDNkT1UyY0tyOUtDVkx2Q1FweEtreitJSzAwRWhxemdvc2JIYWl0MEFPc3NwNjRrdnl4N09lazYyYlhNVUE1SGJHa3dtaW50UE82Rkp0MTRXM2I5VUdQWjZaaTZNRG5GRDFuOHNibVRmQm55VzB5V2llN0tVSjIwSFlaVXdrUkdXd0ZpazUiLCJtYWMiOiJhYmMwMzBiZmNmM2QxNDlmZGMwYTdiNWUyOTM1NGRmZmIwZGE0MmY3MGI0Y2U4MTFhYWZiYTEyZmM5NjAzMjZmIn0=
eyJpdiI6ImVoTHpzdTNKXC9DeHkrOUtRSXRjRXJBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IkN3ZVcrUnRvQWxSZm5VOUljd0c2b1RXcGpPZER2QnhLdTBONkRGaDByUkMxaHVYVFJ5RVhRRmFhNHBPUXdEbStpZEpEU2FtY1daMEpiVk9kN3F0V3U0Tkd2STZrMkxiOHdLcDFPclwvQ1EyMjhcL1QxajQ4QUhETlAwM1pnU1pwUTNoODdnRkRmQmZhZ2NoUkZOaUs2czJyZmt3c0owRm1lZmtWZStYcTVXaEZqbEZkN0dpK0tpZ2NGZEtYRjNzMllTVDhVRVwvbWFzaFVvYkFBc1lGbGVEREM2RGFMT1JveUoxckJhVnZDTjY5MUU9IiwibWFjIjoiNGU2ZDc1MmYyOGMzZjBmMzE5MTAyZGI1NTVmZDFmZjliNjMwYzU3NTFmNGE3ZjQ2NmUyNTgzNDg3NjI0NWViYyJ9

             Triệu Việt này, thế mà vẫn còn sót ý thức cuối cùng của bản thân ư?

Advertisement
x