Những Chúa Tể này rõ ràng người có thể kiên trì một hơi không chết là người có tâm nguyện chưa hoàn thành. Giống như người phàm, lúc hấp hối sắp chết nếu còn có tâm nguyện chưa hoàn thành thì sẽ chết không nhắm mắt. Bất Diệt Chúa Tể biết rõ, lúc này Diệp Viễn đã rất cực khổ. Vì vậy, câu nói an hồn này là để giúp hắn giải thoát.
Nhưng người nói chính là Bất Diệt Chúa Tể. Vào thời khắc này, cảm ứng giữa các hồn thể hư vô đã hoàn toàn bùng cháy. Giọng nói của Bất Diệt Chúa Tể chính là hy vọng của Diệp Viễn. Thực ra, lúc này hắn đã không còn ý thức gì nữa rồi. Nhưng Bất Diệt Chúa Tể là hồn thể hư vô, giống như một tia sét khiến tia ý thức cuối cùng của hắn nổ vang.
Chấp niệm của hắn là gì? Chẳng phải là tìm được Bất Diệt Chúa Tể và mượn Tử Liễm Tán sao?
Sự đồng cảm giữa hồn thể hư vô khiến Hỗn Độn trong Diệp Viễn đột nhiên giống như tìm được hải đăng, tìm được đường về nhà. Bốn vị Chúa Tể Chí Cao đều ngây người.
“Đây là chuyện gì? Bất Diệt lão quỷ, ngươi đã làm trò gì mà khiến tên nhãi này sống tới bây giờ?” Trên mặt Tà Long Chúa Tể là sự hoảng sợ.
Bất Diệt Chúa Tể cũng ngây người nói: “Bổn tọa chẳng làm gì cả. Ta chỉ bảo hắn đừng cực khổ nữa, dùng thanh âm an hồn để giải thoát cho hắn. Ta... Ta cũng có biết chuyện gì xảy ra đâu.”
Thiên Hồn Chúa Tể thì lộ ra vẻ mặt kỳ quái nói: “Đúng là gặp quỷ rồi. Ngươi giúp hắn an hồn, chẳng những không giải thoát cho hắn mà ý thức lại càng lúc càng mạnh lên. Hả? Hắn bắt đầu khống chế hồn thể hư vô rồi.”
“Trong nhiều Bản Nguyên như vậy, hồn thể hư vô của hắn lại vô thức cảm ngộ Bản Nguyên. E rằng trong hồn thể của hắn đã gieo hạt giống Bản Nguyên rồi. Đợi đạt tới cảnh giới thì hạt giống Bản Nguyên này sẽ nảy mầm mọc rễ. Lúc này đây, đối với hắn chính là cơ duyên lớn.” Lúc nói câu này, Tà Long Chúa Tể lộ rõ sự ghen tị.
Tình huống của Diệp Viễn chết rồi thì thôi. Nhưng bởi vì hắn không chết nên không thể nào tưởng tượng được lợi ích mà Diệp Viễn đạt được. Hồn thể hư vô vốn sống trong hỗn rộn, vô cùng mẫn cảm với Bản Nguyên.
Dưới tình huống có ý thức, hồn thể hư vô đã bị giới hạn về thiên phú cá nhân, cảm ngộ cũng có hạn. Nhưng dưới tình huống vô thức, hồn thể hư vô hoàn toàn có thể cảm ngộ Bản Nguyên theo bản năng. Cuối cùng, hồn thể của Diệp Viễn lại ngưng tụ một lần nữa, hắn cũng cảm nhận được sự biến hóa của hồn thể. Dường như trong hồn thể hư vô của hắn có rất nhiều Lực lượng Bản Nguyên.
Vì cảnh giới của hắn còn thấp nên cảm ứng này vô cùng mơ hồ. Tuy nhiên, hắn biết rõ từng Lực lượng Bản Nguyên đều cực kỳ trân quý. Bản Nguyên là thứ không phải bản thân muốn cảm ngộ là cảm ngộ được.
Một đại đạo, chỉ có tu luyện lực lượng theo quy tắc tới cảnh giới đại viên mãn mới cảm ngộ được Bản Nguyên. Đạo của Diệp Viễn chưa tới viên mãn nên vẫn chưa có nhận thức rõ nét về Lực lượng Bản Nguyên. Nhưng hồn thể hư vô đã ghi chép những “cảm giác” Bản Nguyên này vào trong thân thể hắn.
Diệp Viễn có thể thuận theo những “cảm giác” này để tìm được phương hướng của đại đạo. Điều này có nghĩa là mỗi đại đạo đều có đèn sáng chỉ đường. Đối với Diệp Viễn mà nói, đương nhiên tu luyện là làm chơi ăn thật.
“Không ngờ nhân họa đắc phúc. Bất Diệt Chúa Tể muốn giúp mình giải thoát, cuối cùng lại là cây cỏ cứu mạng mà mình túm được. Thế sự đúng là khó liệu.” Diệp Viễn thổn thức không thôi.
Hắn biết rõ trạng thái lúc trước của bản thân nguy hiểm tới đâu. Đổi lại là bất kỳ người nào khác ở chỗ này cũng không thể kích thích ý thức của Diệp Viễn được. Hắn thu ý nghĩ lại, không dừng lại nữa mà tiếp tục đi sâu vào trong. Bản Nguyên ở xung quanh càng ngày càng nhiều nhưng đối với Diệp Viễn đã chẳng quan trọng nữa.
Cảnh giới của hắn có hạn, hồn thể hư vô đã bão hòa nên không thể hấp thu thêm Bản Nguyên nữa. Diệp Viễn nương theo giọng nói của Bất Diệt Chúa Tể để đi tới. Trên đường, khắp nơi đều là cảnh hoang tàn. Hiển nhiên, bốn vị Chúa Tể Chí Cao đã trải qua một trận chiến vô cùng khốc liệt.
“Ha ha đúng là thú vị. Tên nhãi này tìm tới thật rồi. Hắn và cô gái kia cùng nhau tiến vào. E rằng hai người đó tới là vì Bất Diệt lão quỷ ngươi? Một tên nhãi loài người, không biết có mục đích gì đây?” Tà Long Chúa Tể cười quái dị.
Đương nhiên chút cảnh giới này của Diệp Viễn chẳng thể lừa gạt được những Chúa Tể Chí Cao này. Thật ra, khi hắn tiến vào chiến trường Mê Thần thì bốn vị Chúa Tể đã nhìn ra. Vì thế tất cả các vị Chúa Tể, bao gồm cả Bất Diệt Chúa Tể đều không để sự sống chết của Diệp Viễn trong lòng.
“Đợi hắn tới là biết thôi.” Bất Diệt Chúa Tể thản nhiên nói.
Trên đoạn đường tới đây, Diệp Viễn không gặp bất cứ nguy hiểm gì. Sau khi bốn vị Chúa Tể Chí Cao chiến đấu thì các mối nguy hiểm đều không còn nữa. Diệp Viễn ngẩng đầu nhìn trời. Hắn thấy một con cự long màu lam đang bay lượn ở chân trời, một Huyết Hồ cực lớn và một Thiên Thần cao ngạo to lớn. Ba thứ này đều ở trong một mảnh mịt mờ.
Không thể nghi ngờ, đây chính là bốn vị Chúa Tể Chí Cao. Nhưng Diệp Viễn lại nhìn thấy một cái dù màu tím cực lớn trong mảnh sương mù kia. Cái dù kia tỏa ra hào quang màu tím, chiếu rọi làm Khí hư vô biến thành màu tím. Diệp Viễn nhìn thấy cảnh này không khỏi chấn động toàn thân. Đó chắc chắn là Tử Liễm Tán.
“Tên nhóc nhân tộc, đừng có nói với bổn tọa ngươi tới cứu Bất Diệt lão quỷ đấy nhé!” Tà Long cười như không cười nói.
Diệp Viễn bị nói toạc thân phận cũng chẳng suy nghĩ gì mà gật đầu đáp: “Tiền bối nói không sai. Ta tới để cứu Bất Diệt Chúa Tể.”
“Ha ha ha... Cút ngay! Chỉ với chút thực lực của ngươi thì còn kém xa lắm.” Tà Long cười lớn.
Đối với bốn vị Chúa Tể Chí Cao thì Diệp Viễn chính là một con bò sát nho nhỏ mà thôi. Họ chỉ cần thổi một cái là hắn chết.
Diệp Viễn thản nhiên nói: “Ba vị tiền bối hãy buông tay đi. Kế hoạch của các vị đã hoàn toàn thất bại rồi.”
Hắn vừa dứt lời, ba người kia cứng đờ người.
Huyết Ca cười khẩy nói: “Một Đế Vân Thiên nho nhỏ mà cũng dám phát ngôn bừa bãi trước mặt bổn tọa. Ngươi có tin bây giờ bổn tọa tiêu diệt ngươi không?”
“Không tin!”
Diệp Viễn thản nhiên nói: “Huyết Ca Chúa Tể, nếu ngươi có năng lực như thế thì sao còn ở nơi này nói nhảm với phận con sâu cái kiến như ta? Vì vậy, hiện tại ba người các ngươi chỉ có thể bị ta đánh.”
Đúng là danh tiếng Chúa Tể Chí Cao rất dọa người, nhưng phải xem là người nào. Thoạt nhìn thì ba người này đang liên thủ lại đấu với Bất Diệt Chúa Tể. Thật ra, Diệp Viễn đã xem thấu ngày từ đầu, tu vi của bốn người này đạt tới mức cân bằng. Nếu người nào phá vỡ cân bằng này thì kết cục chắc chắn sẽ rất thảm. Chuyện tới bước này, biện pháp duy nhất là cả bốn người đều dừng tay lại.
Quả nhiên, Diệp Viễn nói ra câu này khiến sắc mặt của ba Chúa Tể rất khó coi. Một con bò sát nho nhỏ mà dám diễu võ dương oai trước mặt bọn họ.
“Ta đúng là xem thường tên nhãi như ngươi, ánh mắt không tệ. Nhưng ngươi cho rằng chỉ với chút thực lực của ngươi mà có thể tạo ra thương tổn cho chúng ta sao?” Tà Long khinh thường nói.
Diệp Viễn gật đầu nói: “Có lẽ ta có thể làm được!”
Diệp Viễn nghiêm túc gật đầu, bỏ qua Tà Long mà quay sang nói với Bất Diệt Chúa Tể: “Bất Diệt Chúa Tể, ta muốn mượn Tử Liễm Tán!”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất