“Bất Diệt lão quỷ, ngươi đừng có ngang tàng với chúng ta. Đúng là thực lực của ngươi vượt qua tưởng tượng của chúng ta. Nhưng đã tới cảnh giới như ta và ngươi, ngươi cũng không cam tâm thân tử đạo tiêu đúng không? Nếu ngươi quả thật có quyết tâm này thì cũng chẳng ở đây tốn hơi sức với chúng ta rồi.” 

             Tà Long Chúa Tể cười chế giễu sự uy hiếp của Bất Diệt Chúa Tể. Tuy cục diện trước mắt vượt xa dự liệu của bọn họ nhưng chẳng ai gạt ai được. Đến cảnh giới này, chẳng ai là người ngu. Bất Diệt Chúa Tể chỉ “hừ” một tiếng, hiển nhiên là ngầm thừa nhận lời Tà Long nói. 

             “Huống hồ, chúng ta làm thế này cũng không phải vì giết ngươi. Chỉ cần ngươi còn bị nhốt ở chỗ này là đủ rồi. Đợi đám đồ tử đồ tôn của ngươi chết hết thì chúng ta sẽ thả ngươi ra ngoài.” Huyết Ca Chúa Tể cười nói, tỏ ra bản thân là người chiến thắng. 

             “Hả? Thực lực của thằng nhóc kia quá yếu, ý thức của hắn sắp tiêu tán rồi.” Thiên Hồn nói. 

             Quả Nhiên, lúc này ý thức của Diệp Viễn đã mơ hồ không tỉnh táo nữa. Ý thức tan ra thì hồn thể chính là vật vô chủ, coi như hoàn toàn tử vong. Chỉ có điều, ý thức của Diệp Viễn để lại vẫn chứa sự không cam lòng mãnh liệt. 

             “Tử Liễm Tán đã ở trước mắt rồi!” 

             “Sắp cứu được Linh Tuyết rồi, sao mình có thể cứ thế chết được?” 

             “Không được! Minh không thể chết được!” 

             “Tuyệt đối không được!” 

             Sự không cam lòng mãnh liệt này làm ý thức của hắn vẫn ở đó. Dù chỉ là một tia ý thức nhỏ bé, yếu ớt giống như lửa tinh tinh, ương ngạnh không tiêu tán. Ý nghĩ cứu Linh Tuyết đã giúp hắn chống chọi tới bây giờ. Diệp Viễn tuyệt không muốn buông tay vào lúc này. 

             Một canh giờ, hai canh giờ... 

             Đảo mắt một ngày đã trôi qua, bốn Chúa Tể đều cho rằng Diệp Viễn chắc chắn phải chết. Nhưng hắn vẫn ương ngạnh kiên trì như vậy. Lần này, bốn Chúa Tể phải giật mình. Bốn người bọn họ kìm hãm lẫn nhau, rảnh rỗi tới mức phát hoảng. Diệp Viễn và Vân Nghê tới đã đem tới một chút vui thú cho bọn họ. 

             Vì vậy, đương nhiên lực chú ý của bọn họ sẽ đặt trên hai người này. So với Vân Nghê thì Diệp Viễn đáng chú ý hơn một chút. Bởi vì hắn sắp chết rồi. 

             “Tên nhóc này có ý chí mạnh thật. Như thế rồi mà còn không chết!” Tà Long chúa Tể sợ hãi than. 

             “Bổn tọa rất muốn xem tên nhãi này có thể kiên trì được bao lâu.” Huyết Ca nói. 

             Thiên Hồn cười: “Ha ha, rảnh rỗi đúng là nhàm chán. Không bằng chúng ta đánh cược một lần xem tên nhãi này có thể chịu được bao lâu?” 

             Tà Long cười nói:” Ha ha, ý kiến hay đấy! Ý chí của tên nhãi này rất mạnh. Bổn tọa cá hắn có thể kiên trì được mười ngày.” 

             Huyết Ca cũng cười cười nói: “Ta cá là mười lăm ngày.” 

             Thiên Hồn cười: “Nơi này có hàng triệu Bản Nguyên. Tên nhãi này như một giọt nước rơi vào biển rộng, có thể chịu được bao lâu. Cuối cùng cũng chỉ có thể bị đồng hóa. Ta đánh cuộc hắn không thể sống được quá ba ngày. Bất Diệt lão quỷ, ngươi cũng là Bất Diệt Hồn thể, ngươi nói xem.” 

             Đương nhiên Bất Diệt Chúa Tể là người hiểu rõ Bất Diệt Hồn Thể nhất. Ông ta im lặng một lúc lâu rồi nói: “Ba tháng!” 

             Lời này vừa dứt, ba Chúa Tể khác đều bật cười ha hả. Hiển nhiên đó là họ đang chế giễu. 

             ‘Tuy ngươi là Bất Diệt Hồn Thể nhưng cũng đừng nghĩ những Chúa Tể Chí Cao như chúng ta là kẻ ngu. Như thế này mà đòi kiên trì được ba tháng? ’ 

             “Bất Diệt lão quỷ, ngươi cảm thấy bây giờ rất nhàm chán nên trêu chúng ta làm niềm vui à?” Thiên Hồn bật cười. 

             “Đừng có nói tên nhãi này, ngay cả bổn tọa của năm xưa cũng chẳng kiên trì được một tháng với hoàn cảnh này. Ngươi còn nói tên nhãi này chịu được ba tháng?” Huyết Ca chúa tể bật cười. 

             “Ở nơi này không có biến số. Ý thức của hắn đã gần như biến mất. Nếu hắn có thể chống được ba tháng thì bổn tọa sẽ cắt đầu xuống cho ngươi đá.” Tà Long Chúa Tể khinh thường nói. 

             Bất Diệt Chúa Tể nhìn lão ta một cái rồi thản nhiên nói: “Thế thì ngươi cứ chuẩn bị tinh thần cắt đầu xuống đi.” 

             Nói xong, Bất Diệt Chúa Tể không nói gì nữa. 

             Ông ta đặc biệt chú ý tới Diệp Viễn - Bất Diệt Hồn Thể thứ hai này. Bất Diệt Chúa Tể thấy được bản thân năm xưa trên người Diệp Viễn, không phải Bất Diệt Hồn Thể mà là sự không cam lòng, bất khuất quật cường của người này. Ông ta thấy được những điều này trên người Diệp Viễn. 

             Năm xưa, Bất Diệt Chúa Tể đã dùng sức một người khiêu chiến toàn bộ Khí Hồn tộc để đưa Niết Hồn tộc quật khởi. Độ khó này đã đạt tới cấp bậc Địa Ngục. Ông ta đã dựa vào sức mạnh ý chí để sống sót qua bao lần nguy hiểm cửu tử nhất sinh, bao lần gập ghềnh. Nhưng ông ta là một hồn thể hư vô nên hiểu rất rõ về Diệp Viễn. Nếu không có biến số thì hắn không thể tới đây được. Diệp Viễn đến nhầm chỗ rồi. 

             Nếu hắn tới cảnh giới Bản Nguyên rồi mới tiến tới đây thì nơi đây chính là thiên đường. Nhưng bây giờ Diệp Viễn lại quá yếu. Nơi này là chiến trường Mê Thần, là ác mộng của hồn thể hư vô. Vì vậy, ông ta cảm thấy ba tháng là cực hạn rồi. 

             Chẳng mấy chốc, ba ngày đã trôi qua. Người bị đánh mặt đầu tiên chính là Thiên Hồn Chúa Tể. Sắc mặt lão ta cực kỳ khó coi, trầm giọng nói: “Tên nhãi này đúng là tảng đá trong nhà vệ sinh, vừa thối vừa cứng. Cứ kiên trì như vậy có nghĩa lý gì chứ?” 

             Bất Diệt Chúa Tể cười khẩy nói: “Vì thế bổn tọa mới vượt qua tên ngu như ngươi.” 

             Mặt Thiên Hồn Chúa Tể tối sầm lại, giận dữ nói: “Bất Diệt, ngươi muốn chết!” 

             Bất Diệt Chúa Tể lơ đễnh nói với giọng thản nhiên: “Thế à? Ngươi muốn đồng quy vu tận sao, tới đi nào!” 

             Thiên Hồn Chúa Tể “hừ” một tiếng, không nói thêm gì nữa. Lúc Bất Diệt Chúa Tể chưa có danh tiếng gì thì lão ta đã là một Chúa Tể Chí Cao rồi. Nhưng qua vô số năm, thực lực của Bất Diệt Chúa Tể đã vượt qua Thiên Hồn Chúa Tể. Không thể không nói chuyện này rất mất mặt. 

             Nếu không phải Khí Hồn tộc còn một Luân Hồi Chúa Tể thì họ thật sự đã bị Niết Hồn tộc đè xuống rồi. Chỉ có điều, địa vị của Luân Hồi Chúa Tể rất cao, ngao du vạn giới, vốn chẳng hỏi tới chuyện của Hồn tộc. Nếu không phải có vị Chúa Tể này tồn tại thì Thiên Hồn Chúa Tể đã bị Niết Hồn tộc trấn áp rồi. 

             Mười ngày sau, Tà Long Chúa Tể lại bị đánh mặt. 

             “Tên nhãi này đúng là yêu nghiệt. Chẳng lẽ hắn cảm thấy bản thân có thể nghịch thiên à?” Tà Long ngượng ngừng nói. 

             Mười lăm ngày sau, Huyết Ca Chúa Tể cũng bị đánh mặt. Tên nhãi này thật sự có thể sống qua mười lăm ngày. Sao có thể có chuyện này được? 

             “Cứ kiên trì như vậy cũng chẳng có ý nghĩa gì! Hắn tuyệt đối không thể sống được.” Huyết Ca lắc đầu thở dài. 

             Thời gian cứ thế trôi qua, mười lăm ngày, hai mươi ngày, một tháng, ba tháng đã tới. Lúc này, Bất Diệt Chúa Tể cũng bị đánh mặt. Bởi vì Diệp Viễn vẫn sống qua ba tháng. Lần này, bốn Chúa Tể Chí Cao thật sự kinh sợ. 

             “Rốt cuộc tiên nhãi này còn nguyện vọng gì chưa hoàn thành? Chỉ còn lại một hơi thở mà muốn chống lại ông trời sao? Ha ha, Bất Diệt lão quỷ xem ra ngươi cũng tính sai rồi.” Tà Long Chúa Tể cười nói. 

eyJpdiI6IldxS2pZTXRWSTlzNVArZlBxUnphQWc9PSIsInZhbHVlIjoiMEMzREtvbEU4UjRzUVFGY3VyNjZHcWJcL1wvZ3NWMHE2b2JTc1wvdVRybTdnNVwvTjhnXC80ZU5JdXBzMldUUnRPdzdZdUNXaUxSVFRHR3N0MjNPaSs1VlhuNmFLVVpjem4zWm5KaXl0TCtYMXpCMUZ3Z010dlFlVEZkVStTcmtNUHpJZkNyQk15TmhtUzZFOU1McGlXd1dBVTlLa2NFN0hpZXdQZGhqcFdzSzJDa05NWVIrYmNsU1NpSWZwbmMxMndEK3lYOHo2XC92Q2xtNElPODNXUjQzTW92YUMybHN1ZjJcLzRzU0FRN2lFd0IzMFEwSGVQd2poa0REN2x6aGZwS3VNSmFFd1wvTnYzRVU1cUNLOXVpWVdDRzVudnlMVUFLVUJSYjdoelg1YUQwRXZWaTk3ZUQ3K3RVR1wvY2dZNmM0eVwvUXk5eWJseUppM2lcL0M3Q0dBMU9qMHlKMmk0RGRZcWZnZGRXTnJxR3VDSzlCOGFwNXdidXZ3UXJUZk8ySWpoWWN0UnNwcmZvMTMrZ1FGYXd4elB4eUhZYW9zbjEzRktDa0NiRnpNOUlQSWxKbHhVU3BcL05neFBBT1wvc2tMOFFEcHQ0dW5wVUZ2Qjh1ZVVVNEhXM2NEKzFPd3BnPT0iLCJtYWMiOiI3NGM1OTQ5ZTVjMTkxZTk2ZjY1NTdhMDM3MTMwMDA3NDA1YTE0YzgyOGM0NmNmNjE2MWNiMjFiOGQ1ZjU5NDU1In0=
eyJpdiI6IkFQcjZub0NjUFlaMno2Y2ZcL04rcmRBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IktvcGcySEJob1ZKb2tWRDhZUkdUcjBcL0RXbFwvRSt5NTJtQjNWdktDaXVjQ3ZpcjVSYmMyUnhtTVkxVDBVTTEzYXBkTk1vekFtU0grb1B3a3YrWmtQWE1KWTJcL3hZTWxuMUpTd1VYVmRtN2MxejA4QWFFUTU2NVwvQ0paNVp4akJydHdPdnN3WERmUDJRWElFNFM1clwvbEVBN2ZCa3BZTkRvc0JuODA1NUJKZmdCZmRteGtqUThsVVZzQjVITjRtTTAzMFV5T1pWdVwveCtic01IN3YxWDliZGd5WmJNXC9HWnd0U2h0bW5xUmx0OEZYVVgxWkE4THRNYmlUYktFYVZWNlpnbHdpRTNobXVobThiUkRZVXV6WkVuejdRV0tqblwvSUxmcDNDZU9TTVdSeWNMaFVcLzQ5eG41MWtOUmp6eEozR2RjcDY5WXRKdGt5M3JZVHdLK2gyQldVYXYxanNJVE4rZXM3SUdaeStyMjJvQTBQMFwvK0dYcjRYV0NSUzlQYTdTNmUiLCJtYWMiOiJjNTZlYmY5YWIyNjBhNzhhYTdlNDc4ZjZmZjEwNjU0MDg2MmEzOWZiMWRiYjdiZmM0YmJhMGNkM2FjNTUzMDE5In0=

             Nhưng ông ta thật sự không ngờ câu nói của mình lại như ném cỏ khô vào đốm của Tinh Tinh. Trong nháy mắt, ngọn lửa lại bùng cháy.

Advertisement
x