Tà Long tức điên người. Rõ ràng lão ta đã bị ngó lơ. Tà Long Chúa Tể sống trong Hỗn Độn, vừa ra đời đã là cường giả Chúa Tể. Cho tới bây giờ, Tà Long đều đứng ở đỉnh các Thiên. Hôm nay, lão ta lại bị một Đế Vân Thiên khinh thường.
‘Đợi một chút, cái gì gọi là đợi một chút? Mẹ kiếp! Ngươi có thể tôn trọng Chúa Tể Chí Cao như ta một chút được không? ’
Bất Diệt Chúa Tể cũng chấn kinh.
‘Tên nhãi này vừa mở miệng ra đã hỏi Tử Liễm Tán! Chẳng lẽ hắn không biết đối với mình Tử Liễm Tán có ý nghĩa gì sao? ’
“Đồ láo toét! Đợi bổn tọa ra ngoài nhất định sẽ dùng ngọn lửa Tà Long thiêu ngươi chín nghìn chín trăm chín mươi chín năm. Ta sẽ khiến ngươi mãi mãi không siêu sinh được!” Tà Long giận dữ hét lên.
Diệp Viễn chẳng để ý tới lão ta mà nhìn chằm chằm Bất Diệt Chúa Tể nói: “Ta cứu Niết hồn tộc, làm tan rã đội quân vây giết của ba tộc với đám Ngự Thiên Chúa Tể. Bây giờ, ta lại giúp ông thoát khỏi vòng vây, làm ba bọn họ trọng thương. Hai phần nhân tình này đã đủ chưa?”
Bất Diệt Chúa Tể còn chưa nói gì thì Thiên Hồn Chúa Tể đã cười khẩy nói: “Tên nhãi kia, ngươi mạnh miệng thật đấy, ngươi có thể nhìn đối tượng mà ngươi nói được không? Ngươi chỉ là một Đế Vân Thiên nho nhỏ mà đòi làm tan rã thiên la địa võng do ba tộc chúng ta liên thủ tạo ra? Mười Chúa Tể ở đó, chỉ một người hắt xì hơi cũng khiến ngươi chết chẳng còn chút cặn nào rồi. Ngươi nói lời này là đang sỉ nhục trí tuệ của Bất Diệt lão quỷ.”
Bất Diệt Chúa Tể thản nhiên nói: “Nếu muốn ta tin tưởng ngươi thì ngươi thể hiện thực lực của ngươi một chút đi. Quả thực lời nói của ngươi hơi khoa trương.”
Đúng là bốn vị Chúa Tể không tin câu nào do Diệp Viễn nói. Đừng nói Diệp Viễn, ngay cả một Chúa Tể Cảnh bình thường đứng ở đây họ cũng không tin. Quét sạch cuộc chiến của bốn đại tộc, dính vào cuộc chiến của mười vị Chúa Tể. Há một Đế Vân Thiên nho nhỏ có thể nói quyết định?
Ý của Bất Diệt Chúa Tể rất rõ ràng, nếu muốn ông ta tin tưởng thì hắn phải diệt ba người kia rồi nói sau.
Nhưng Diệp Viễn lại lắc đầu và thản nhiên nói: “Bây giờ, ông phải thề với thiên đạo. Ta chỉ mượn Tử Liễm Tán ba tháng. Nếu không, ta sẽ khiến bốn người các ngươi hoàn toàn tàn phế, sau đó bắt ông giao Tử Liễm Tán ra.”
Lời nói này cực kỳ kiêu ngạo. E rằng trong Tam Thập Tam Thiên, người dám nói lời này trước mặt bốn vị này còn chưa sinh ra. Nhưng Diệp Viễn lại dám nói. Hắn cũng chỉ bị bất đắc dĩ mà thôi. Hắn có thể nhìn ra Bất Diệt Chúa Tể có tâm lý đề phòng với mình rất mạnh.
Tồn tại bậc này rất khó dò hỉ nộ. Nếu ông ta không giao Tử Liễm Tán ra thì dù hắn có cứu ông ta thì sau khi xong việc, có thể Bất Diệt Chúa Tể sẽ giết chết hắn. Tử Liễm Tán là thứ vô cùng quan trọng với ông ta. Dù là người thân nhất thì chưa chắc Bất Diệt Chúa Tể đã cho mượn thứ này.
Sở dĩ, ông ta có thể lấy một địch ba là bởi vì có hồn thể hư vô cực kỳ cường đại, cộng thể sự tồn tại của Tử Liễm Tán. Chỉ có điều, lời này vừa được nói ra cũng khiến Bất Diệt Chúa Tể phải hoảng sợ.
‘Mẹ kiếp! Ngươi đang trêu ta sao? ’
“Ha ha ha... Bất Diệt lão quỷ, ta còn tưởng rằng tên nhóc này tới cứu ngươi đấy, không ngờ hắn lại tới giết ngươi. Ta muốn hỏi, ngươi có sợ không?” Tà Long cười lớn.
Bất Diệt Chúa Tể: “...”
Thiên Hồn Chúa Tể cười lớn: “Nhóc con, ngươi càng nói như vậy lại càng thể hiện rằng người ở đây nói nhảm. Ngươi muốn cho chúng ta biết ngươi khoác lác lợi hại tới đâu à? Mấy người chúng ta đã cảm thấy nhàm chán rất lâu rồi, cảm ơn ngươi đem tới chút hài hước cho chúng ta. Ha ha ha... Đúng là buồn cười.”
Diệp Viễn liếc nhìn Thiên Hồn một cái rồi cười nói: “Thiên Hồn Chúa Tể đúng không? Di Thiên Chúa Tể - Bạn cũ của ngươi có nhắc ta vấn an ngươi đó. Nhưng thoạt nhìn, những năm này ngươi cũng chẳng sống tốt, bị Bất Diệt Chúa Tể đè ép cực kỳ gắt gao!”
Thiên Thần cao ngạo kia lập tức ngừng cười. Đôi mắt lão ta trợn trừng, nhìn Diệp Viễn chằm chằm. Di Thiên Chúa Tể là một cái tên khiến lão ta khuất nhục.
‘Thần Diễn’ mà Diệp Viễn tu luyện là do hắn cướp từ tay Di Thiên Chúa Tể. Năm xưa, Di Thiên Chúa Tể vượt giới tới bảo rằng muốn mượn Tam Đại Thánh Điển để xem một chút. Đương nhiên Thiên Hồn Chúa Tể không chịu, kết quả lại bị Di Thiên Chúa Tể đánh cho răng rơi đầy đất. Cuối cùng, Luân Hồi Chúa Tể trở về mới dẹp được cuộc tranh đấu này. Nhưng Luân Hồi Chúa Tể đã đồng ý cho Di Thiên ‘mượn Thần Diễn’ trong Tam Đại Thánh Điển.
Chuyện này là nỗi sỉ nhục của Khí Hồn tộc. Đến nay, nỗi nhục này vẫn không phai mờ trong lòng Thiên Hồn Chúa Tể. Hôm nay, tên tiểu bối này nhắc tới Di Thiên Chúa Tể trước mặt lão ta, rõ ràng là muốn chết!
Tuy đều là Chúa Tể Chí Cao nhưng thực lực cũng chênh lệch. Giống như Bất Diệt Chúa Tể có thể dùng sức mạnh của một mình đối phó với ba Chúa Tể Chí Cao khác. Hiển nhân, thực lực của ông ta thuộc về loại rất mạnh trong các Chúa Tể Chí Cao. Về phần Di Thiên Chúa Tể, người này có thể dùng sức mạnh của bản thân tung hoành Khí Hồn tộc.
Diệp Viễn suy đoán rằng Bất Diệt Chúa Tể còn mạnh hơn.
“Không ngờ ngươi lại là truyền nhân của Di Thiên Chúa Tể. Sau khi bổn tọa thoát khỏi tình cảnh này, bổn tọa sẽ giết ngươi đầu tiên!” Giọng nói của Thiên Hồn Chúa Tể rất lạnh lùng.
Diệp Viễn nhún nhún vai, thản nhiên nói: “Ngươi không có cơ hội đó. Di Thiên tiền bối nói cho ta biết hồn thể của Thiên Hồn Chúa Tể rất mạnh, còn mạnh hơn so với thân thể đại năng của các Thiên. Nhưng chẳng qua, ngươi chỉ là một tên ngốc mà thôi. Chỉ cần dùng sức nhẹ nhàng là đối phó được với ngươi.”
Ba Chúa Tể còn lại đang liều mạng nhịn cười. Không được, họ sắp không nhịn được rồi. Thiên Hồn Chúa Tể cực kỳ phẫn nộ. Quả nhiên cái danh xưng tên ngốc này là chuẩn xác nhất. Lão ta không thể nào phản bác lại được.
Thiên Hồn Chúa Tể sống trong hỗn độn, trời sinh có hồn thể cực kỳ mạnh, vốn không thể giết chết được. Nhưng cảm ngộ của lão ta về Bản Nguyên thì lại cực kỳ kém. Sở dĩ, Thiên Hồn Chúa Tể được liệt vào danh sách Chúa Tể Chí Cao là bởi vì có hồn thể cường đại. Về phần Bản Nguyên, lão ta hoàn toàn dốt đặc cán mai.
Mặc dù thuộc Hồn tộc nhưng Thiên Hồn Chúa Tể lại là một người khổ luyện thân thể. Đương nhiên cũng phải xem nói với ai. Đối với Di Thiên Chúa Tể, ông ta muốn chơi thế nào thì lão ta sẽ chơi thế đó. Nhưng một người có thực lực còn không bằng Chúa Tể Chí Cao, thậm chí còn chưa đạt tới Chúa Tể Chí Cao thì khó mà chiếm thế thượng phong dưới hồn thể cường đại của lão ta.
Về phấn Diệp Viễn thì càng chẳng cần phải nói.
“Dùng sức nhẹ nhàng? Ha ha, bổn tọa rất muốn xem một Đế Vân Thiên nho nhỏ như người làm thế nào để làm được điều đó!” Thiên Hồn tức giận nói.
Diệp Viễn cười nói: “Không sao, ngươi cứ xem là được rồi. Bất Diệt Chúa Tể, ông thật sự không cho mượn?”
“Không cho mượn!” Bất Diệt Chúa Tể trả lời mà không cần nghĩ ngợi.
Diệp Viễn thở dài nói: “Nếu đã như vậy thì đắc tội rồi!”
“Vèo!”
Thân thể Diệp Viễn nhoáng lên một cái, biến mất không thấy đâu nữa.
Bốn Chúa Tể Chí Cao sững sờ, có chút không hiểu.
“Ha ha ha ha, tên nhãi này đúng là thú vị. Hắn ở đây uy hiếp chúng ta cả buổi, kết quả bản thân lại chạy mất.” Tà Long Chúa Tể cười to.
Lúc này, Diệp Viễn nhảy vào trong biển Bản Nguyên, hồn thể hư vô lại sát nhập vào trong Bản Nguyên một lần nữa. Bốn Chúa Tể không cười được nữa. Bọn họ cảm thấy sắp có chuyện gì đó xảy ra.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất