“Không ngờ lại là lão ta! Không ngờ lão già này lại đầu quân cho Huyết tộc. Xem ra, Niết Hồn tộc chúng ta thật sự bốn bề đều là địch rồi.” 

             “Ngươi biết lão ta sao?” 

             “Lão ta là Mặc Vân Chúa Tể của nhân tộc, thực lực không hề thấp hơn Lữ Chúa Tể kia, nhất là trình độ về Trận Đạo còn đạt tới đỉnh cao.” 

             “A! Thật ra ngươi không cần cuống, đợi ngươi tới Chúa Tể Cảnh cũng có thể chống lại được mười mấy Chúa Tể. Ngươi xem, chẳng phải bây giờ ngươi đứng trước mặt lão ta nhưng lão ta không nhìn thấy ngươi sao?” 

             Trong mộng cảnh, Vân Nghê và Diệp Viễn đang đứng trước mặt Mặc Vân Chúa Tể và nói chuyện. Nhưng lão ta lại chẳng hề cảm nhận được gì. 

             Thực lực của Mặc Vân Chúa Tể này rất mạnh, nhưng khi Vân Nghê và Diệp Viễn liên thủ với nhau lại có thể gài bẫy được hai Chúa Tể. Vì vậy lão ta chẳng là gì hết. Đương nhiên, bọn họ cũng chẳng thể giết được Mặc Vân Chúa Tể. Mộng cảnh sinh ra từ tâm. Vân Nghê có thể gài bẫy Ô Giáp và Lữ là do lợi dụng dục vọng muốn giết chết bản thân của bọn họ, làm cho hai người đó tự giết lẫn nhau. 

             Nếu để đám Vân Nghê ra tay giết bọn họ là chuyện không có khả năng. Nếu có thể giết Chúa Tể một cách dễ dàng như vậy thì cảnh giới này thật sự chẳng ra sao. Nhưng cũng chính vì thế mà những Chúa Tể khác mới cảm thấy chuyện này là chuyện không tưởng. 

             “Được rồi, đi xuống đi. Bất Diệt Chúa Tể đã tiến vào một không gian khác, đường vào ở trong cái hồ nhỏ này.” Diệp Viễn nói. 

             Vân Nghê gật đầu đi cùng Diệp Viễn vào trong đáy hồ. Cái hồ này không lớn nhưng lại rất sâu. Hai người đi vào đáy hồ không lâu thì thấy một chùm ánh sáng âm u vô cùng bắt mắt. Hiển nhiên, đây là cửa vào một không gian khác. Khi hai người tiến vào thông đạo không gian thì cảnh tượng trước mắt bỗng nhiên biến đổi. Một bầu không khí điêu tàn ập vào mặt bọn họ. 

             Sắc mặt của Vân Nghê và Diệp Viễn lập tức biến đổi, dường như hồn thể bị cuồng phong ở nơi này xé rách. 

             “Nơi này thật đáng sợ! Chắc hẳn nơi đây là chiến trường Thượng Cổ. Hơn nữa, có cường giả Bản Nguyên chết ở nơi này, e rằng con số có thể lên tới hàng triệu.” Diệp Viễn hít một hơi khí lạnh và nói. 

             Nơi đây hoàn toàn là một chiến trường đẫm máu của các người giả Bản Nguyên. Trên chiến trường, Bản Nguyên hỗn loạn ở khắp mọi nơi, chúng đang càn quét mọi ngóc ngách giống như vẫn còn đang chinh chiến. Nếu người bình thường tới đây sẽ bị những Bản Nguyên Hỗn Loạn này làm cho tan thành mây khói. 

             Cũng may hai người Diệp Viễn đang ở trạng thái hồn thể không giống với người bình thường nên mới có thể cố gắng duy trì. 

             “Diệp Viễn, hình như ta... Hiểu rồi.” Vân Nghê đột nhiên nói. 

             Diệp Viễn sững sờ quay đầu lại nhìn thì thấy hồn thể của Vân Nghê đang tiêu tán. Hắn không kìm được ngưng mắt lại, lập tức hiểu chuyện gì đang xảy ra. 

             Cách làm của Vân Mộng Hồn Thể và hồn thể hư vô khác nhau nhưng kết quả lại giống nhau tới lạ. Hồn thể hư vô sinh ra từ Hỗn Độn, có thể diễn hóa vạn đạo. Còn Vân Mộng Hồn Thể thì quy về hư vô, lấy mộng cảnh cảm nhận vạn đạo để phát triển. Hai đại hồn thể có ưu thế trời sinh về cảm ngộ Bản Nguyên. 

             Nơi này có vô số Bản Nguyên Hỗn Loạn. Đối với hai loại hồn thể này thì quả thực chính là thiên đường ngộ đạo. Cảnh giới của Vân Nghê đã đạt tới Đế Thích Thiên đại viên mãn từ lâu, cảm ngộ Bản Nguyên cũng đã đạt tới hơn mười. Bây giờ chính là cơ hội đột phá của nàng ta. 

             Nhưng Diệp Viễn cũng hiểu tuy đây là cơ duyên nhưng cũng ẩn chứa nguy hiểm cực lớn. Nơi này có mười mấy vạn tới trên trăm vạn Bản Nguyên Hỗn Loạn. Cường độ cao thấp của Bản Nguyên cũng không đồng đều, có rất nhiều Bản Nguyên giống nhau nhưng hướng cảm ngộ lại không giống. Nếu xử lý không tốt thì sẽ bị lạc trong đó. 

             Tình cảnh lúc này có chút giống Bất Hoặc Lâm. Chỉ có điều, tất cả mọi thứ ở nơi này đều là Bản Nguyên. So với Bất Hoặc Lâm thì nơi này cao cấp hơn nhiều. Hơn nữa, thật ra Bất Hoặc Lâm thuộc một phạm vi trong quy tắc, nơi đây không có bất cứ quy tắc nào cả, hoàn toàn là vùng đất hỗn loạn. 

             Vân Nghê gần như không cần cố gắng lĩnh ngộ vẫn có thể tiến nhập trạng thái giác ngộ. Diệp Viễn suy nghĩ một chút, không hề đánh thức Vân Nghê. Đây là cơ duyên của nàng ta, sống chết nằm trong phạm vi khống chế của Vân Nghê, bản thân hắn không có quyền cản trở. 

             Diệp Viễn hít sâu một hơi, sau đó cất bước về phía trước. Hắn càng đi về phía trước càng khó mà kiềm chế được bản thân. Từng Bản Nguyên như muốn chui vào tận sâu linh hồn hắn. Quả thực, sức hấp dẫn này không gì sánh kịp. Đó là dụ hoặc trở thành cường giả chí cường. 

             Hắn ngộ đạo ở chỗ này thì có thể đi tới đỉnh phong, trở thành Chúa Tể mạnh nhất thế gian. Bất Diệt Chúa Tể cũng chỉ có thế mà thôi. 

             Ánh mắt của Diệp Viễn càng lúc càng mê mang. Hồn thể của hắn hoàn toàn biến thành hồn thể hư vô. Hồn thể hư vô đã thoát khỏi sự khống chế của bản thân hắn, tự biến hóa thành các loại Lực lượng Bản Nguyên. Quả thực, hoàn cảnh này là một dụ hoặc cực lớn với hồn thể hư vô. 

             Diệp Viễn phát hiện ý thức của bản thân dần trở nên mơ hồ. 

             “Nguy rồi! Hồn thể của mình chưa đủ mạnh. Nơi này là thiên đường của hồn thể hư vô chứ không phải thiên đường của mình. Nếu cứ tiếp tục như vậy thì ý thức của mình sẽ hoàn toàn phai mờ, trở thành một bộ phận của vô số Bản Nguyên Hỗn Loạn.” 

             Trong lòng Diệp Viễn vô cùng căng thẳng. Hắn biết rõ lúc này bản thân mình đang trong thời khắc nguy hiểm nhất. Nhưng Diệp Viễn lại chẳng có cách nào nghịch chuyển tình huống này. Hồn thể của hắn đã thoát khỏi sự khống chế của hắn. 

             Hắn không ngờ bản thân mình lại đột nhiên rơi vào tình cảnh nguy hiểm tới vậy. Theo cách nói đại chúng thì trạng thái này chính là hư nhược không chịu nổi sự bồi bổ. Sức mạnh và hồn thể của hắn không đủ để chịu được Lực lượng Bản Nguyên mạnh tới vậy. Nhưng hồn thể của Diệp Viễn vẫn hấp thụ một cách không tự chủ. 

             Sâu trong chiến trường Thượng Cổ, bốn luồng sức mạnh cường đại đang xoắn lại với nhau. Dường như bốn luồng sức mạnh này đã đạt tới một mức cân bằng kỳ diệu, lộ ra vẻ yên tĩnh. Bốn người này chính là bốn Chúa Tể Chí Cao. 

             “Ha ha, hai đứa nhóc còn chưa tới Chúa Tể Cảnh mà dám xâm nhập chiến trường Mê Thần. Thằng nhãi Mặc Vân kia đúng là tên phế vật! Không ngờ lại là một Vân Mộng Hồn Thể và một Bất Diệt Hồn Thể chân chính! Bất Diệt lão quỷ! Lần này, ngươi có người kế nghiệp rồi!” Trong hư vô, một giọng nói tà mị vang lên. 

             Giọng nói này xuất phát từ Tà Long Chúa Tể của Vực Thẳm. 

             “Hừ!” Bất Diệt lão tổ khịt mũi một cái. 

             Ông ta biết rõ Tà Long cố ý chế giễu mình. Nhưng trong lòng Bất Diệt lão tổ cũng vô cùng kinh ngạc. Trong thời gian ông ta không có ở đây, Niết Hồn tộc lại xuất hiện Bất Diệt Hồn Thể thứ hai. Đây mới thực sự là hồn thể hư vô. Ông ta là Chúa Tể Chí Cao nên có thể cảm nhận được. 

eyJpdiI6IkxRcDRrc3E3djBiWDRaa1l2blRkS3c9PSIsInZhbHVlIjoiWWNcLzZVSk0xOHdXNGFEcDdLVEVIa3BvK2NTeUkwXC9qQTg1dEFQbEltbVpwWVNDMlIwXC9waVwvUjQ2cHpQM09maTRkUUlaZWFFUmQwSmxpZ2s0U29scDFhK3JMcmt0UTdGaVJjYmErQitQWXE0YThlT2FFZGUrWWNYTVM1WHIyTUZWb0IrWnRhUmZxM0d2MFgxTFRyeDlrc0x2NU5xV2U1NzZWdVwvZjdBRGZzQ0hwSUFjcm9VQ1ZNWEc4aDRPcmFcL2pPRTdjOUlFWGZObUZhd0VsVENZMURTZGV0T0pEa09rRERPWkc2NkxPeXg4MmEram8xUGZtd3c2QVZoUG1ZSEh3dG85U1QweGJjWWQ3bVdwWWVUdElJVW92Z3lFQ0tmRk04UjFvdXZnOE9wYUhsR2JOUStxczF1ZENJRUJXRWtkenlLRG1aVGRyRmorTndaVDZieHFEeGpUWmNIV1JwUmtMV2N1cHdWSDE5N2tINndCR0Q3MUxWMkF4YzdIZEV5YVFQaTJka3RVXC9iTlVsKzNVblJlNlhsUkFVeDc1VEV6Z3FVdFUwYlRmQ25aVE9rOFVSSEJ2OU0xbVJYRFh3M3BicVBMektwQ3E1NVwvMEE2UEdWNkRRZmhxbmU4TFU3RE4rOHB5T000VjJxSmZXZ0pleUtyelwvSkM1Y1ZMbmVuTFwvT1lRY2UxWXBxY3kycFJDS1lMRzRvNHpLWk5XUEt1SVdEVTYzTExVUUpWQkFHS0VhYW9xejhHRFJkanhaek1NZm1FZzhTY1R1TkpURVcrd3ZNSW1cL3dcL2RnWTNRSXdrQlhZYmJrV0dKS0tPNEltWW1saW1SMFBFY3NVWHYxem9rTFFEUDRqWlwvN1hcL2MwQ0s5SnBtcDJISnhJdjRkM2YrWDhCOXJmUDB1VmtoNlhaMFVIbmNuRFJcL0psS3BQdVZ0U3BucUUrOHNtZ1RrVWYrOEtqSVhlY3NUcmFwTGpyQ2FQZzk2aTA5elpiNzZNQ1oxWVZrNk1cLzI5VGo3ZFpSMnJ3cGhHT21nT3hhQmd4RHJqRDcya1FJXC9GdmpuaFdOY2JGaEZLYWdNeGVYUmptWStXTG9cLysxOVlSSVhCYWxmaGV1bFN5WmlCOFZOMXZGZk9DakhFVlpmN2NWditvUFU0dHNaQ01vTnhKVUNpMlVJWkFvT2JKQ000TnN1ZXV1Zk93YmlMWmRcL0pFMWZlQXZBd1c4a1hKU0hVMk45WEhrOVg4bTdTQ09iTWJQdWFBMCtEVjNEUkczaDhnYmJGZnh6YUdOUnI1Tk1VV2lGak1rMWZhaDBvXC9zVm5taXBvaDBrMXF6RVNlQVpncWZ5dms0WU1UUGpKWUZHOGh3TUxmSWVhVk1VVmF5VnZoVmNJVmRRXC9qbGxLWmFsUHVkS0tQc244Z0J3cW1PMmtkcmJjTVo0dVpHMFNMT0ZLSFwvZmhaQm1HamU1Qzl5MkRWWU1rdk5zTFhJNkNzdEZpaExURTlvVUU1akIra2xiQWtlMXdUT1JPU3dCbGZCakJkd21mYitLUDJ2NUJOUGV5N2xkYytsaksxbTZJVVJWNVwvTkNGSzEzOWhUeEVmMmxvcVVZZ0F4REZ5UVZKdU8yd2M4ZDZwcHNZalwvK2Y5RSIsIm1hYyI6ImY1NWNlMzQyYTRmNjgzZTdlNTYyMWFiODUyZWRmZTAzMTdkYWQxZjE3MGMxNzc4ZWRlNTI3NTkwMzFmMzAxNWQifQ==
eyJpdiI6ImFBMlwvZldmSFFJbHZkSzVcL2FrOG1cL1E9PSIsInZhbHVlIjoibnY4UlBaUjFQQ3BoNHUycnY2VkR4MkwrQXl2Q1l3QTV1ckJYXC9zSVp5RnQyd0xHaGNQT0l5ZVF5Tk80QXFPa1JqZWlcL2VsOVJBODA3ZFQ4bnBcL1FTN2VGazloMnZhZkhyNFwvY2QxTUR6YWxBajkrRUZpSE1GK3Z5Z0t3STJcL2I3M3lhaSt6WDQ0aFIzVVBXVlpFTWE1MUk3QzlaRmtCM0VsU25hcG5PZmpta1ZnZlhzUE8xMEJZMVJUQ0dVcHo3OVRYc2huWVNQbWNQZ3VjSzRYeXRSUjdvM3dnM0hZVWpnZVN5cWtjNE9IU1dTSWRjRmVHdzJJUDVPVXdGTlF6NG9mYXNEYlZtUFhIS21BbDRxSkdEMEFLaUF1OXh5c3V0MHJjajMyK3c5a2lrdENONlRGNE5laitDN1BFYWJrS29uNHhrOFR5SVRcL1ZZdjM4MmVWT3oxOWk0Wm9lem9ydmN3MVZxYVl0bWxyeTI0aDExTUtRNDZjNzdCZjJSaVI2UExZVTl6MmU0SGxvRk9ON0djVGJ0N2Y1RmpsVFV0cGl4U2prV2dmOW9ubTYwQjNaZmhvWThoREFyWFkyS2VmWE0wWTJvRENGMHNcL1owZFFvVFZpMFpIV0pDeUFsZlRnUWlBV1Y1bUtjQXRvdEQzQzJEbmRMSFFYZE1ua2dYYmxPS1o0TTZpZGxpY0ZRcUViSTlTZ2FGUk9hZmVDUjMzd2ZiWlMzSWNkWG95YWVac2lrNTBQNDRsNm9PK2VKZXU5enRzRk9xYVwvR0Y0T1E4SWdkNVpNQVJoQzZaZXcxVWF0MW9oeDN2V1wvd0xvR2xVQ3dXQ00wSmU5QjZyZzZ5VmIwOFBNOFlrVVVYVlA2RWtxSjhUWmJRM1h3QWY3cCtDUm9vbXA4R05BSnhMZlY0cjdvdjBBZnA3NWdxVXRLK2hlTDM4eVRvRU9kYXFtZW5ZUHFwVlNQQUdHbU5ZekNwc1lUbFB0dWhcLzVGWmdYa1NDeVQxMWFVdUFjV0psUHJaNkJuK0lIM0VMQ3Eyck5xRmkxMHUxajhxaVV5Qk00OFM1YUp1azErNVppT01aSFBYRUZiek1VNGdTa3dPTXhQdDZQR2FhU0FRdElvT3VhNnBrRFBZamtiRVwvdWw5b01MOTVjWVRxdE9BNWpcL1VaSlwvWTV4Y3VJTlY5dnUrOXRNc3U4ODlZZzdrTWZhOHoxK0E5djRUdkZKdzJQNTlWZz09IiwibWFjIjoiZTE2YTg3NjdhNTVhM2JiZjI1YjU2MWYwYWZiYzlkYzBmNzA2ODIzZjkxMzVlNjkzZjA3YWZjMzFlNzdlM2U5ZCJ9

             Bất diệt chúa Tể “hừ” một tiếng nói: “Ba người các ngươi bàn mưu tính kế vô cùng kỹ lưỡng, nhưng sao có thể làm khó dễ được ta! Cùng lắm thì bốn người chúng ta đồng quy vu tận! Các ngươi cho rằng danh xưng Bất Diệt của ta là nói chơi à?”

Advertisement
x