Ở vị trí trung tâm của Bất Diệt Hồn vực, một đám tàn binh mất chỉ huy đang tụ họp lại một chỗ, vẻ mặt vô cùng căng thẳng. Lúc này, mấy vị Chúa Tể đứng đầu đều đang ở trạng thái hồn thể ảm đạm không ánh sáng, gần như biến mất. 

             Bọn họ đã phải trả một cái giá vô cùng đắt để trốn thoát. Vô Văn Chúa Tể - Lão tổ của Bắc Hồn vực đã ở lại một mình ngăn cản ba Chúa Tể để yểm hộ cho những người khác rời đi, sau đó đã bị giết ngay tại chỗ. Lúc này, trong đại điện ở vị trí trung tâm của hồn vực, bầu không khí trở nên cực kỳ căng thẳng. 

             “Đến bây giờ, Ngự Thiên lão quỷ vẫn chưa trở về, e rằng đã lành ít dữ nhiều!” Tri Chân Chúa Tể - Lão tổ của Nam Hồn vực lộ ra vẻ mặt nghiêm túc. 

             “Haiz, Vô Văn lão quỷ... Cứ thế tiêu đời! Ngự Thiên lão quỷ và Bất Diệt lão tổ thì chẳng biết sống chết thế nào. Lúc này, Niết Hồn tộc thật sự đã gặp mối nguy lớn! Nếu Ngự Thiên lão quỷ cũng chết thì ba người chúng ta cũng chẳng biết phải đi đâu.” Tây Miên Chúa Tể - Lão thái bà của Tây Hồn vực lộ ra vẻ mặt chán nản. 

             Vọng Ngưng lão tổ không nói lời nào nhưng sắc mặt cũng vô cùng nặng nề. Đột nhiên, không trung rung lên một cái, một bóng người rơi xuống rầm một cái. 

             “Ngự Thiên lão quỷ!” Ba vị Chúa Tể nhìn thấy người kia thì cực kỳ vui mừng. 

             Bóng người vừa rơi xuống này chính là Ngự Thiên Chúa Tể bị thương nặng trở về. Lúc này, Ngự Thiên Chúa Tể cực kỳ thê thảm, hồn thể không còn trọn vẹn, nói là một tàn hồn cũng chẳng sai. 

             “Ngự Thiên lão quỷ, ngươi không sao chứ?” Tri Chân Chúa Tể ân cần hỏi. 

             Trên mặt Ngự Thiên Chúa Tể không lộ ra chút chán nản nào, trái lại vô cùng hưng phấn. Mấy người Tri Chân quay sang nhìn nhau và thầm nghĩ lão già này bị đánh ngốc rồi sao? 

             ‘Chúng ta đều thảm hại như vậy, ngươi còn có tâm tư cười? ’ 

             “Ta không sao, không chết được! Ha ha ha... Thống khoái thật!” Ngự Thiên cười lớn. 

             Ba người còn lại đều lộ ra vẻ mặt khó hiểu, không biết lão già này đang cười cái gì. 

             ‘Vô Văn lão quỷ chết rồi, tất cả mọi người đều bị thương nặng. Chẳng lẽ ngươi không tỏ ra bi quan một chút được sao? ’ 

             “Ngự Thiên lão quỷ, có phải ngươi bị đánh choáng váng rồi không? Niết Hồn tộc của chúng ta gặp mối nguy lớn nhất từ trước tới nay, thế mà ngươi còn có lòng dạ cười?” Tây Miên xanh mét mặt nói. 

             Ngự Thiên cười đáp: “Vì sao ông đây không được cười? Đám chó chết Huyết Thương, Quân Dịch bàn mưu tính kế kỹ lưỡng định hốt gọn chúng ta trong một mẻ! Kết quả lại tiền mất tật mang, thương vong của bên đó còn thảm hơn chúng ta. Ngươi nói xem ta có nên cười hay không? Không biết ba lão già kia đã phải trả giá lớn tới chừng nào để sắp xếp cái bẫy này. Bây giờ nó lại thành lấy giỏ trúc múc nước, công dã tràng! Ngươi nói xem, ta có nên cười hay không? Ha ha ha...” 

             Ba người quay sang nhìn nhau, lại cảm thấy không thể hiểu nổi. Bọn họ chắc chắn lão già này bị đánh ngốc rồi! 

             “Đủ rồi, đừng cười nữa! Vô Văn lão quỷ đã chết rồi. Con mắt nào của ngươi thấy thương vong của bọn họ lớn hơn chúng ta?” Tây Miên quát lớn. 

             Ngự Thiên cười ha hả: “Chúng ta chết một vị Chúa Tể thì bọn họ cũng chết một người. Nhưng hai kẻ đuổi giết Diệp Viễn và Vân Nghê đều chết hết. Ngươi nói xem ta vui hay không vui?” 

             Trận chiến này khiến Ngự Thiên vô cùng khó chịu. Ba gia tộc lớn liên thủ với nhau để đối phó Niết Hồn tộc, quá bí mật, quá hèn hạ. Nó khiến Ngự Thiên cảm thấy vô cùng bực bội. Lúc ông ta đi ngang qua địa điểm Ô Giáp và Lữ chết, Ngự Thiên cảm ứng được. Nhưng lúc đó Huyết Thương vẫn đuổi sát phía sau nên ông ta không dám dừng lại. 

             Bây giờ, bản thân đã thoát được cái chết, ông ta không thể kìm được mà cười ha hả. Ba người Tây Miên nghe xong lời này cũng không cười mà trên mặt lộ ra vẻ nghi hoặc. 

             “Ngươi chắc chắn hai người kia đều chết rồi?” Vọng Ngưng cau mày nói. 

             Ông ta cũng cảm thấy Ngự Thiên bị đánh ngốc rồi. Hai đứa nhãi sao có thể giết được hai Chúa Tể chứ? 

             Mặt Ngự Thiên tối sầm xuống nói: “Các ngươi thật sự cho rằng ông đây ngốc rồi ư? Chúa Tể chết, Bản Nguyên chấn động mạnh như vậy, chẳng lẽ ông đây không cảm ứng được? Hai tên kia đã chết thật rồi! Ha ha, nếu không phải lúc đó Huyết Thương lão quỷ dừng lại để điều tra, chưa chắc ta đã trốn tới đây được.” 

             Lần này, ba người vô cùng kinh ngạc. 

             “Sao có thể có chuyện này được?” Vọng Ngưng nói. 

             Ngự Thiên “hừ” một cái nói: “Tuy ta không biết xảy ra chuyện gì nhưng hai Chúa Tể kia đã chết thật rồi. Cộng thêm hai tên mà chúng ta giết thì tổng cộng có bốn Chúa Tể chết. Chúng ta chiếm thượng phong trong trận chiến này. Hai Chúa Tể chết là chuyện không thể giấu diếm được, chẳng mấy chốc sẽ có tin tức truyền tới. Đến lúc đó, các ngươi sẽ biết thôi.” 

             Ba người Vọng Ngưng cảm thấy thật sự khó tin. Không ngờ bọn họ lại là bên chiếm thế thượng phong trong trận chiến vây giết tuyệt mệnh như vậy. Nếu quả thật lời Ngự Thiên nói là đúng thì thật sự họ nên cất tiếng cười to. Không lâu sau, trận chiến lớn này đã khiến toàn bộ Hư Vô Việt Hành Thiên bùng nổ. 

             Ba tộc lớn liên thủ đối phó với Bất Diệt Hồn vực. Tin tức này bùng ra long trời lở đất. Nhưng điều khiến người ta khiếp sợ hơn là ba tộc liên thủ với nhau vây giết Chúa Tể của Niết Hồn tộc, lại có số thương vong lớn hơn so với Niết Hồn tộc. Trong khoảng thời gian ngắn, toàn bộ Hư Vô Việt Hành Thiên chấn động. 

             “Chính là chỗ này. Khí tức của hồn thể hư vô biến mất vào trong hồ nhỏ này. Nếu ta đoán không nhầm thì có lẽ Bất Diệt lão tổ đã tiến vào trong hồ rồi.” Diệp Viễn chỉ vào một cái hồ nhỏ và nói. 

             Hắn và Vân Nghê bỏ một tháng để đuổi theo thì tới khu vực hồ nhỏ này. Trong nội địa của Khí Hồn tộc, thoạt nhìn khu vực hồ nhỏ này có vẻ rất tầm thường. 

             Vân Nghê cau mày nói: “Ngươi chắc chắn rằng ngươi không lừa ta chứ? Nơi đây vốn chẳng có vết tích chiến đấu nào!” 

             Cuộc chiến giữa các Chúa Tể, nhất là những Chúa Tể Chí Cao tuyệt đối là cuộc chiến kinh thiên động địa. Nếu Bất Diệt lão tổ thực sự ở đây, không thể có chuyện nàng ta không cảm ứng được chút gì. 

             Diệp Viễn cười nói: “Vân Mộng Hồn Thể của ngươi rất lợi hại nhưng trình độ về Trận Đạo của vị bố trí Chướng Nhãn Pháp đã đạt tới đỉnh cao. Ngươi không nhìn ra là chuyện bình thường.” 

             Vân Nghê cảm thấy hơi bực mình. Tên này rõ ràng chỉ là Đế Vân Thiên nhưng lại luôn tỏ ra cao siêu khiến người ta vô cùng khó chịu. Nàng ta thật sự không nhìn ra nơi này có Chướng Nhãn Pháp. 

             “Ý của ngươi là nơi này có người trấn thủ ư?” Vân Nghê nói. 

             Diệp Viễn gật đầu đáp: “Chỉ có một người thôi. Nhưng có vị này ở đây thì e rằng có thể lấy một chống một trăm. Không ngờ Chúa Tể của nhân tộc lại đi làm tay sai.” 

             Tuy Vân Nghê không đồng tình nhưng nàng ta cũng biết chuyện này rất trọng đại. Trong thời điểm chưa làm rõ tình huống, Vân Nghê quyết định tin tưởng Diệp Viễn. Nếu như có rủi ro xảy ra thì cái mạng nhỏ của hai bọn họ cũng đi đời rồi. 

             “Thế bây giờ, chúng ta nên làm thế nào” 

             Diệp Viễn cười nói: “Hai chúng ta bắt tay với nhau thì có là Chúa Tể cũng chẳng làm gì được. Ngươi mở mộng cảnh ra đi, bao trùm toàn bộ mặt hồ. Chúng ta cứ thế đàng hoàng mà vào.” 

             Vì vậy, một mộng cảnh lặng lẽ bao trùm toàn bộ mặt hồ, hai người lặng lẽ bước tới. Vân Nghê kinh ngạc khi phát hiện con đường mà Diệp Viễn đi cực kỳ quỷ dị. Khi thì hắn đi về phía trước, lúc lại lùi về phía sau, quanh đi quẩn lại như đang đi trong mê cung. Đột nhiên, đồng tử của Vân Nghê co rụt lại. 

eyJpdiI6Ikw2UUx1Y0dqeWFTaVVTbzRpYUdrZ2c9PSIsInZhbHVlIjoiQVJyVDJnNTR1dHJMeWswdUZMRWhvXC9IVmMrV2lMbE5ya3dZejB2enJ0U01odm12OFRWMUQyUUNVMXFPSUJETTF0Q1wvYk44MXhFOENQcDFNU1ppOUVoR2Y4SnFJcnRKVlFDVUw0UkJXNHBFcDBiMys0ck8rNUFZUkpcL0RyWlRRS212Z1p0V1VIOEd6ZkxQczhHVkQ5elpWRU5cL3M5U0lnT3ZsVHVNYk1uSFo3K2JwcFwvV3BiUjI5YytRaGJwSnNseEVEMSt1OXNSRThJUzlmZWhoRHhFQ2JRMDl0bXoxbW1YQjBQYlBmZFdoTGJjVTFHbmlIUU9MN1hsQVkyMGVNcFBEMXpDeEdTb0dBTDMzeFBVU3g3VGhaUT09IiwibWFjIjoiYmUxZmM2ZDhkN2JjOGIyYjkzN2QyOGE5MTE4ODJlODExODU3ZWVjOGJjYTg5OGMwOWExYjAyMWU2ZTMzNDYxNCJ9
eyJpdiI6Ik9ZcU9EYXpwUDVRU0lJMUVTSUx0M2c9PSIsInZhbHVlIjoidVdtWFNcL0c1dllyTVFwR0k3R3ZhUG1XVllnVW9pZ1F5SnJlYTVvd3QyNzYzV2ZXcVlkM29lZ1wvckNmK0laTkhyNjl6RytINDd5NlhjcmV6YkZwUytXd0hLeThUeTBTN1pFMXVqamtEQ0J6NHhXQVRTTlNLdUZvdEVvbzk5S3FFMmhrcVc3OHc5cFg0R3hBUHdUYitIT3FYNXczM2NBSjJGMkpGbzE3YzVnY3Q1Wjd1K1F2RkRSZW1zS3V1MEtlOG5UNFF2SzlBXC96S0RQQ25pcW9WMmZPQT09IiwibWFjIjoiMzU4MWI5MjI3MDFhMGUzNTg0ZWNkMmRiNDBhOTA3YzlmYWUxNjM3NzczYjQwOWYxOWE1Mjg1NWE3ZmRhNTZiZSJ9

             Trước đây, nàng ta không hề phát hiện ra. Vân Nghê biết Diệp Viễn đã đúng. Nơi tầm thường này có một Chúa Tể bố trí Chướng Nhãn Pháp thì tất nhiên là có chuyện lớn ẩn bên trong.

Advertisement
x