Một đám đệ tử Lăng Đan Tông cùng chung kẻ địch, hận không thể ôm nhau chết chung.
Khinh người quá đáng!
Hồn Sử này là không muốn cho Lăng Đan Tông con đường sống nào đấy ư!
“Thà làm ngọc vỡ, không làm ngói lành! Tông chủ, ta không sợ chết, chúng ta liều mạng với bọn họ đi!” Lữ Ngôn đỏ mắt, nghiến răng nghiến lợi nói.
“Đúng vậy, bọn ta không sợ chết! Cùng lắm thì cá chết lưới rách!”
“Tông chủ, chúng ta đã chịu đủ rồi! Mấy năm nay chúng ta sống còn không bằng con chó, ta liều mạng với ngươi!” Lúc cường giả mới lên Đế Cảnh này nói chuyện là nhìn về phía Trương Tác Sơn.
...
Oán hận chồng chất mấy ngàn năm hoàn toàn bùng nổ trong giây phút này.
Hồn tộc không cho họ con đường sống nào, muốn một lưới bắt hết từ Chân Hoàng Thiên trở lên của bọn họ.
Đến Chân Hoàng Thiên cũng không có thì Lăng Đan Tông còn là Lăng Đan Tông nữa sao?
Trương Tác Sơn đứng phía sau Hồn Sử, cười như không cười.
Lăng Đan Tông cam chịu diệt vong, hắn ta lấy làm vui mừng.
Nhớ năm đó mình ở trước mặt Lăng Đan Tông giống như con chó.
Bây giờ cuối cùng cũng có thể ngẩng cao đầu rồi!
“Câm miệng hết cho ta!” Vương Quân gầm lên giận dữ, đè tiếng kêu gào của mọi người xuống.
Ở trong Lăng Đan Tông Vương Quân vẫn có rất có tiếng nói.
Hắn ta cố gắng áp chế lửa giận trong lòng, trầm giọng nói: “Ôm nhau chết chung thì sao chứ? Hương khói truyền thừa mấy chục ngàn năm của Lăng Đan Tông ta không thể bị chặt đứt như vậy được! Bọn ta... Đi!”
Lúc nói ra chữ ‘Đi’ hầu như Vương Quân đã dùng hết sức lực.
Hắn ta biết chuyến này đi Lăng Đan Tông sẽ như hạt bụi rơi xuống trần, hoàn toàn biến mất.
Nhưng mà không có cách nào!
Phản kháng lại thì có thể thế nào chứ?
Có thêm bốn Đế Cảnh bọn họ nữa cũng chưa chắc là đối thủ của Trương Tác Sơn!
So với bỏ mạng một cách uổng phí còn không bằng để lại cho Lăng Đan Tông một tia hương khói!
Nghĩ đến chuyện Chân Hoàng Thiên tuyệt tử, Hồn tộc cũng không đến mức lấy mấy Thánh Hoàng Thiên ra khai đao chứ?
Dù sao thì những người này đi cũng chỉ là vật hy sinh mà thôi.
“Liễu Hâm, từ hôm nay trở đi ngươi chính là tông chủ Lăng Đan Tông!” Vương Quân nhìn về phía một Thánh Hoàng Thiên đại viên mãn, nói.
Liễu Hâm nước nước lưng tròng, phịch một tiếng quỳ xuống.
Sinh ly, tử biệt!
Hồn Sử cười gằn, nói: “Đúng rồi, đây mới là quyết định sáng suốt chứ! Huống hồ đến chiến trường Xích Luyện chưa chắc là con đường chết. Nói không chừng còn là cơ duyên của các ngươi đấy! Đó chính là nơi không ít người phá vỡ gông cùm xiềng xích, liên tục phá cảnh, thành tựu một phương! Các ngươi cũng không cần phải bi quan như thế. Được rồi, có gì muốn căn dặn thì nhanh lên một chút, xong rồi thì đi thôi.”
...
Nửa ngày sau, Hồn Sử giải một đám cường giả Lăng Đan Tông chuẩn bị bỏ đi.
Toàn bộ Lăng Đan Tông chìm trong bi thương.
Lúc này Vương Quân đã bình tĩnh trở lại, dặn dò Liễu Hâm, ánh mắt khẩn thiết nói: “Liễu Hâm, ta chỉ có một yêu cầu với ngươi, là mặc kệ khó khăn đến đâu cũng phải để Lăng Đan Tông tiếp tục tồn tại!”
Lúc nói những lời này trong đầu Vương Quân hiện lên bóng dáng Diệp Viễn.
Có hắn ở đây Lăng Đan Tông sẽ không vong!
Không có Chân Hoàng Thiên thì lại thế nào?
Có hắn ở đây không bao lâu nữa Lăng Đan Tông sẽ lại xuất hiện một số lượng lớn Chân Hoàng Thiên!
Đế Cảnh, cũng sẽ không còn là xa xôi không thể với tới!
Diệp Viễn đang bế quan, từ đầu đến cuối trên dưới Lăng Đan Tông không một ai nhắc tới tên Diệp Viễn.
Bọn họ mới nhận được ơn của Diệp Viễn, không thể kéo Diệp Viễn kéo xuống nước được.
Thứ hai, bọn họ đều ăn ý cho rằng nếu có Diệp lão tổ thì Lăng Đan Tông sẽ còn có ngày mai!
Đương nhiên là bọn Vương Quân không cảm thấy nếu Diệp Viễn xuất hiện thì có thể thay đổi cái gì.
Đúng thế, hắn là thiên tài.
Nhưng đối mặt với con quái vật khổng lồ là Hồn tộc, thiên tài cũng không thay đổi được gì.
Hàng Dương lão tổ chính là Đế Thích Thiên, đến cả Đế Thích Thiên cũng không thay đổi được gì thì một Chân Hoàng Thiên nho nhỏ có thể làm gì được chứ?
Liễu Hâm nghe vậy, phịch một tiếng quỳ xuống lần nữa, khóc lóc kể lể: “Liễu Hâm ghi nhớ lời dạy bảo của tông chủ! Tông chủ... Đi thong thả!”
Trương Tác Sơn khẽ cười nói: “Ôi chao, thật là một cảnh tượng cảm động mà! Hồn Sử đại nhân, Lăng Đan Tông không biết điều như vậy có phải nên đưa bọn họ đến Thiên Khôi tuyến hay không?”
Hồn Sử khẽ gật đầu nói: “Ừm, đúng là bên Thiên Khôi tuyến đang thiếu người thật.”
Một câu này lại một lần nữa khiến sắc mặt đám người Vương Quân thay đổi.
Thiên Khôi tuyến là nơi nguy hiểm nhất chiến trường Xích Luyện.
Nơi đó tàn khốc không kém gì Nam Kỳ cự thành!
Đi đến đó hầu như là một đi không trở lại!
Hàng Dương lão tổ chính là chết ở Thiên Khôi tuyến.
Nếu ánh mắt có thể giết người thì Trương Tác Sơn đã chết không biết bao nhiêu lần.
Hồn Sử lại chẳng để ý tới ánh mắt kia, chỉ là lạnh nhạt nói: “Được rồi, đừng nói nhiều nữa, xuất phát!”
Mọi người đang định đi thì có hai bóng người ngăn cản đường đi.
Vương Quân nhìn thấy người tới, đồng tử co rút.
Hắn ta giận không thể kiềm chế nhìn về phía Lý Kiến Thâm bên cạnh Diệp Viễn, giận dữ hét lên: “Lý Kiến Thâm! Diệp lão tổ đối xử với ngươi không tệ, vì sao ngươi lại hại hắn!”
Người tới, đúng là Diệp Viễn.
Bên cạnh hắn là một tên đệ tử Thánh Hoàng Thiên, Lý Kiến Thâm.
Lý Kiến Thâm này có thiên phú Đan Đạo vô cùng nổi bật, rất được Diệp Viễn xem trọng.
Mấy năm nay Diệp Viễn thường xuyên chỉ dẫn cho Lý Kiến Thâm, khiến thực lực của hắn ta tiến bộ vượt bậc.
Nghiễm nhiên đã thành người số một dưới Liễu Hâm.
Vương Quân không ngờ tên này lại lén lút chạy đi tìm Diệp Viễn!
Một khi Diệp Viễn xuất hiện thì không thể chạy được nữa!
Cho nên lúc Vương Quân nhìn thấy Diệp Viễn thì giận không tả nổi.
Trương Tác Sơn vừa thấy Diệp Viễn thì không nhịn được cười: “Ái chà, thì ra còn giấu một Chân Hoàng Thiên nữa! Vương Quân, ngươi thật là to gan mà! Hồn Sử đại nhân, xem ra không cho bọn chúng một chút nhan sắc thì đám người này sẽ không thành thật mà! Phải không? Hồn Sử đại nhân?”
Hồn Sử không để ý đến Trương Tác Sơn, đôi mắt chỉ nhìn chằm chằm vào Diệp Viễn.
Diệp Viễn cũng vô cùng ngoài ý muốn, đang đánh giá Hồn Sử, khóe miệng cong lên nở nụ cười.
“Ha ha, thật đúng là trái đất tròn mà! Không ngờ lại có thể gặp được người quen ở Hư Vô Việt Hành Thiên này! Nhan Ngọc Chân, ông vẫn khỏe chứ?” Diệp Viễn cười giòn tan nói.
Không sai, vị Hồn Sử đại nhân này đúng là người năm đó tính kế Diệp Viễn, lại bị Diệp Viễn đánh bỏ chạy, lão tổ Ngọc Chân Thiên Tông Nhan Ngọc Chân!
Sau lần từ biệt năm ấy Diệp Viễn không gặp lại Nhan Ngọc Chân nữa.
Trăm triệu lần không ngờ tới mình vượt qua nhất giới đi vào Hư Vô Việt Hành Thiên vậy mà lại gặp được Nhan Ngọc Chân!
Hơn nữa ông ta còn trở thành Hồn Sử của Hồn tộc!
Nhắc tới Nhan Ngọc Chân này cũng là mạng lớn.
Vốn dĩ ông ta bị Diệp Viễn đánh bị thương nặng, lại trúng hồn độc, rất khó hồi phục lại thực lực cao nhất.
Hơn nữa với trạng thái của ông ta căn bản không thể vượt qua biển cả, đi đến Thiên Nhất đại lục.
Ở bên trong biển lớn ông ta cũng đồng dạng bị đuổi giết điên cuồng.
Nhưng ai ngờ lúc ông ta trốn xuống đáy biển lại phát hiện ra một bí cảnh.
Bí cảnh kia còn là do một Đế Cảnh Hồn tộc để lại.
Nhan Ngọc Chân chẳng những có được truyền thừa Đế Cảnh, trời xui đất khiến còn tiến vào con đường đi vào hai giới Thái Minh Ngọc Hoàn Thiên và Hư Vô Việt Hành Thiên, cuối cùng đi tới Hư Vô Việt Hành Thiên!
Sau khi ngạc nhiên Nhan Ngọc Chân nhanh chóng bình tĩnh lại, nhìn Diệp Viễn cười nói: “Bổn sử rất khỏe, cực kỳ khỏe! Diệp Viễn, nếu ngươi đã xuất hiện ở Lăng Đan Tông vậy hãy cùng bọn họ đến chiến trường Xích Luyện luôn đi!”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất