Đám người Vương Quân thấy Diệp Viễn nhận ra Hồn Sử không khỏi mừng như điên.
Nhưng câu kia của Nhan Ngọc Chân lại trực tiếp tát bọn họ tỉnh lại!
Thì ra hai người là kẻ thù!
Lần này xong đời thật rồi!
Nhưng Diệp Viễn lại không cảm thấy gì, chỉ cười nói: “Xem ra ông đã quên bài học lần trước rồi!”
Nhan Ngọc Chân cười lớn, nói: “Quên ư? Ha ha, sao có thể quên được chứ! Ngươi cho rằng bổn sử vẫn là tên phế vật không hiểu cái gì ngày xưa sao? Lúc trước sở dĩ bổn sử bị ngươi đánh lén chẳng qua là bởi vì lúc ấy ta là thể nguyên thần! Bây giờ bổn sử có được cơ duyên lớn, đã hoàn toàn lột xác thành Hồn tộc, nắm giữ bí pháp vô cùng mạnh của Hồn tộc! Là Hồn tộc cho bổn sử cơ hội thay da đổi thịt! Bây giờ ta muốn giết ngươi cũng chỉ cần một ý nghĩ mà thôi!”
“Diệp Viễn, ngươi không biết nhiều năm nay trong lòng bổn sử vẫn luôn canh cánh việc trở lại Thái Minh Ngọc Hoàn Thiên, báo thù mũi tên lúc trước đâu! Thật không ngờ ông trời có mắt, lại đưa ngươi tới trước mặt bổn sử! Ha ha ha...”
Nhan Ngọc Chân nói xong không nhịn được cất tiếng cười to.
Ông ta thật sự rất vui!
Năm đó, Nhan Ngọc Chân bại dưới tay Diệp Viễn có thể nói là đánh mất hết can đảm.
Nhưng cho đến khi ông ta có được truyền thừa của Hồn tộc mới biết được vì sao mình thua!
Thể nguyên thần có phải Hồn tộc hay không?
Phải, mà cũng không phải!
Từ bản chất mà nói thì hai thứ xuất phát cùng gốc.
Nhưng giữa nguyên thần của Nhân tộc, thân thể và thế giới thể nội có liên quan rất lớn.
Cùng là Hồn tộc nhưng không giống nhau!
Hơn nữa, một bộ phận cực nhỏ Nhân tộc có bí pháp Hồn tộc, mặc dù có phương pháp tu luyện nguyên thần nhưng cũng kém xa Hồn tộc.
Cho nên nguyên thần của Nhân tộc thật ra kém xa cùng cấp của Hồn tộc.
Trong khắp các giới, không chỉ Nhân tộc, mà những chủng tộc khác sau khi thân thể bị hủy diệt cũng sẽ còn linh hồn tồn tại.
Nhưng linh hồn khác với Hồn tộc.
Cái Hồn tộc tu luyện là một Đại Đạo khác!
Lấy hồn làm gốc!
Cùng với Máu Bản Nguyên của Huyết tộc đều là một loại Đại Đạo cực mạnh.
Một ý nghĩ của cường giả Hồn tộc có thể giết hàng tỉ sinh linh!
Thể nguyên thần cần phải có được công pháp Hồn tộc, trút bỏ gông cùm xiềng xích của nguyên thần, đi lên Hồn Đại Đạo, mới có thể xưng là Hồn tộc.
Nếu không thì không chịu nổi một đòn!
Rất hiển nhiên, lúc ấy Diệp Viễn nắm giữ bí pháp nào đó cực mạnh của Hồn tộc, mới có thể lấy yếu thắng mạnh, đánh ông ta đến tơi bời tan nát.
Nhưng hôm nay đã khác rồi!
Nhan Ngọc Chân ông ta có được truyền thừa Hồn tộc, đã hoàn toàn lột xác thành Hồn tộc, thực lực đã xưa đâu bằng nay!
Trương Tác Sơn nghe vậy rất vui vẻ.
Hắn ta biết, người trước mắt này hiện giờ là người trong Niết Hồn Điện, một ngôi sao mới đang từ từ đi lên.
Tốc độ tiến bộ của ông ta cực nhanh!
Khoảng cách đến Đế Cảnh chỉ còn nửa bước!
Cho nên hắn ta mới cố gắng hết sức nịnh bợ Nhan Ngọc Chân, mới có được ngày hôm nay.
“Ha ha, ta còn cho là nhân vật ghê gớm gì có thể khiến cho Hồn Sử đại nhân nhớ thương như thế chứ! Thì ra chỉ là con mèo con chó mà thôi! Tiểu tử, có câu gọi là ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, đã nghe qua chưa? Bây giờ Hồn Sử đại nhân nghiền chết ngươi đơn giản giống như nghiền chết một con kiến vậy!” Trương Tác Sơn đắc ý nói.
Nhan Ngọc Chân cười nói: “Nói hay lắm!”
Nghe rất êm tai!
Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây!
Chẳng phải ông ta và Diệp Viễn là như thế sao?
Ông trời đúng là có mắt, đưa Diệp Viễn đến trước mặt mình!
Sắc mặt đám người Vương Quân thay đổi, bọn họ cũng biết người trước mắt này chính là cao thủ Niết Hồn Điện!
Nhân tộc cùng cấp căn bản không phải là đối thủ của ông ta.
Bọn họ biết Diệp Viễn rất mạnh, nhưng mà đánh nhau với Hồn tộc không giống!
Một ý nghĩ quyết định sống chết!
“Diệp lão tổ, để bọn ta ngăn cản bọn họ, ngài đi mau!” Vương Quân nhanh như chớp chắn trước mặt Diệp Viễn.
Đám người Lữ Ngôn cũng không nói không rằng đến đứng sóng vai với Vương Quân.
Lúc trước trên dưới toàn tông muốn ôm nhau chết chung với Nhan Ngọc Chân đều bị bọn họ áp xuống.
Bây giờ vì Diệp Viễn mà đến tông môn bọn họ cũng không cần!
Có thể thấy được trung nghĩa của đám người Vương Quân.
Trương Tác Sơn hừ lạnh một tiếng, nói: “Một đám kiến con mà dám bất kính với Hồn Sử! Ha ha, ta thấy các ngươi chán sống thật rồi!”
Nhưng Diệp Viễn lại tách đám người Vương Quân ra, lạnh nhạt cười nói: “Xem ra ngươi rất hận ra! Vậy để ta cho ngươi một cơ hội, để, giết ta!”
Nhan Ngọc Chân nhìn thấy nụ cười kia cảm thấy rất khó chịu!
Ông ta híp mắt lại, theo bản năng cảm thấy Diệp Viễn không có ý tốt.
Tiểu tử này quá xảo trá rồi!
Lúc trước mặc dù ông ta đã vô cùng cẩn thận nào ngờ vẫn mắc mưu!
Ông ta quá hiểu Diệp Viễn!
Nhưng càng hiểu ông ta lại càng kiêng kị Diệp Viễn.
“Trương Tác Sơn, đi giết hắn!” Do dự một lát, Nhan Ngọc Chân vẫn cẩn thận nói.
Trương Tác Sơn sửng sốt, Hồn Sử đại nhân, là đang sợ tiểu tử này sao?
Sao có thể chứ!
Hồn Sử đại nhân ở Niết Hồn Điện chính là thần cản giết thần, phật cản giết phật.
Dưới Đế Cảnh không có mấy đối thủ.
Bây giờ lại sợ một tên mới vừa vào Chân Hoàng Thiên trung kỳ?
Tiểu tử này lại trâu bò đến thế sao?
Nhưng mệnh lệnh của Nhan Ngọc Chân hắn ta không dám không chấp hành!
“Vâng, Hồn Sử đại nhân!”
Trương Tác Sơn mở ra khí thế của Đế Vân Thiên, tất cả mọi người ai nấy hoảng sợ.
“Ngươi dám làm Diệp lão tổ bị thương! Bổn tông liều mạng với ngươi!”
Bốn người Vương Quân không cần nghĩ ngợi, trực tiếp đánh tới Trương Tác Sơn.
Bốn đánh một!
Cũng may thực lực của Vương Quân đã vô cùng gần với Đế Vân Thiên trung kỳ.
Bốn người miễn cưỡng vẫn có thể chống lại Trương Tác Sơn.
Quá sai lầm!
Nhan Ngọc Chân cho rằng Lăng Đan Tông chỉ có một Đế Cảnh là Vương Quân, mới mang theo một mình Trương Tác Sơn tới.
Không ngờ lại chui ra bốn Đế Cảnh!
Nhưng thật ra Diệp Viễn không quan tâm, vẫn cười nhìn Nhan Ngọc Chân, nói: “Sao thế, không dám à? Ngươi không ra tay, vậy ta... Ra tay đây!”
Đồng tử Nhan Ngọc Chân co rút, một luồng sức mạnh từ xa trực tiếp đánh vào thức hải của Diệp Viễn!
Một ý nghĩ, phân sinh tử!
Nhưng khi hồn lực của ông ta tiến vào bên trong thức hải của Diệp Viễn thì bỗng nhiên giống như đánh vào tấm ván sắt vậy!
“Á!”
Nhan Ngọc Chân kêu lên một tiếng, liên tiếp lùi mấy bước!
Mạnh quá!
Diệp Viễn cũng không có ra vẻ!
Sao nguyên thần của hắn lại mạnh mẽ như vậy?
Đòn tấn công nguyên thần lúc nãy thậm chí Diệp Viễn còn không cố tình phòng ngự mà ông ta chỉ cảm thấy nguyên thần của Diệp Viễn cứng rắn giống như một tấm ván sắt!
Khiến nguyên thần của ông ta đâm vào vỡ đầu chảy máu!
Ông ta hoảng sợ nhìn về phía Diệp Viễn, nói: “Sao... Tại sao lại như vậy? Nguyên thần của ngươi... Sao có thể mạnh như vậy?”
Năm đó nguyên thần của Diệp Viễn chỉ miễn cưỡng đạt tới Thánh Hoàng Thiên mà thôi!
Bây giờ mới bao lâu mà nguyên thần của hắn đã đạt tới Chân Hoàng Thiên thượng kỳ?
Hơn nữa nguyên thần của Diệp Viễn còn cứng rắn hơn cả của Chân Hoàng Thiên thượng kỳ bình thường hơn gấp trăm lần!
Rốt cuộc tên này đã tu luyện công pháp nguyên thần gì?
Đả kích!
Đả kích quá lớn!
Bản thân ông ta là do có được truyền thừa Đế Hạo Thiên!
Khổ sở tu luyện lâu như vậy ở Niết Hồn Điện cũng không có đối thủ, bây giờ lại thất bại bởi một Nhân tộc?
Diệp Viễn cười như không cười nói: “Nhìn dáng vẻ này là bài học lần trước không đủ sâu sắc rồi. Vậy lần này làm cho nó ấn tượng thêm đi!”
Nhan Ngọc Chân hoảng sợ kêu lên: “Nguyên thần song sinh hỗn độn!”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất