Thiên phú của ba người Lữ Ngôn đúng là không dám khen tặng. 

             Ba người dùng ước chừng mười chín viên Hạo Nhiên Thần Đế Đan cuối cùng mới đột phá Đế Cảnh. 

             Đúng là lãng phí Thiên Đan Huyền phẩm tốt như vậy mà! 

             Nhưng tốt xấu gì Lăng Đan Tông cũng đã có thêm bốn cường giả Đế Cảnh, thực lực lập tức nhảy lên một bậc. 

             Đế Cảnh và không phải Đế Cảnh hoàn toàn là hai thế giới! 

             Cho dù Diệp Viễn yêu nghiệt như thế cũng không thể vượt qua tòa núi lớn này, vượt cấp chiến đấu. 

             Còn những Chân Hoàng Thiên kia thực lực cũng đồng dạng tăng mạnh. 

             Trên dưới Lăng Đan Tông đều tôn thờ Diệp Viễn. 

             Một lần này, Diệp Viễn đã ở Lăng Đan Tông ba năm. 

             Trong ba năm này, Diệp Viễn đặt toàn bộ tâm tư lên Máu Bản Nguyên và giác ngộ 'Thần Diễn' tầng thứ ba. 

             Tuy bây giờ Diệp Viễn đã dung hợp Máu Bản Nguyên, nhưng đó là công của Đạo Kiếm. 

             Hắn có thể vận dụng sức mạnh Bản Nguyên, nhưng hiểu biết về Máu Bản Nguyên vẫn còn rất nông cạn. 

             Chỉ biết bên ngoài không biết sâu bên trong. 

             Máu Bản Nguyên cũng là một trong những sức mạnh Bản Nguyên xây dựng nên Quy Tắc Chư Thiên, cho nên sức mạnh của nó thậm chí không thua gì Bản Nguyên Không Gian! 

             Lần đầu tiên Diệp Viễn nắm giữ sức mạnh Bản Nguyên, tất nhiên là tim đập thình thịch. 

             Có Đạo Kiếm làm môi giới, tốc độ lĩnh ngộ Máu Bản Nguyên của hắn cực nhanh. 

             Lĩnh ngộ Bản Nguyên không có đường tắt. 

             Nhưng con đường Diệp Viễn đi lại là đường tắt. 

             Ngược lại là 'Thần Diễn' tầng thứ ba, Diệp Viễn vẫn luôn không có manh mối gì. 

             Hồn tộc có ba thánh điển lớn, ba thánh hồn khí lớn, không có cái nào mà không phải là tồn tại đứng đầu Tam Thập Tam Thiên. 

             Tầng thứ ba của 'Thần Diễn' là một rào cản vô cùng gian nan. 

             Thông thường thì chỉ có cường giả Đế Cảnh của Hồn tộc mới có thể lĩnh ngộ tầng thứ ba này. 

             Mà 'Thần Diễn' lại là một trong những thánh điển của Hồn tộc, có thể nghĩ nó khó tới mức nào. 

             Diệp Viễn tu luyện đến tầng thứ hai đại viên mãn hầu như không gặp bao nhiêu bình cảnh. 

             Nhưng mà lúc này hắn đã gặp được bình cảnh. 

             Ba năm bình yên cuối cùng đã bị sự xuất hiện của Hồn Sử phá vỡ! 

             “Bái kiến Hồn Sử đại nhân!” 

             Vương Quân mang theo người Lăng Đan tông môn tiến hành đại lễ quỳ lạy. 

             Hồn Sử này chẳng qua chỉ là Chân Hoàng Thiên đại viên mãn, nhưng bọn họ đường đường là Đế Cảnh lại phải hành lễ lớn như thế thật là người ta khó chịu mà. 

             “Ừm.” 

             Hồn Sử này thật sự rất cao ngạo, căn bản không có ý kêu đám người Vương Quân đứng lên. 

             Nhưng thật ra ánh mắt của một cường giả Đế Vân Thiên phía sau ông ta đã tuần tra trên người mấy người Lữ Ngôn vài vòng, vẻ mặt cười như không cười. 

             Người này tên là Trương Tác Sơn, là tông chủ Phi Vân Tông. 

             Nhắc đến Phi Vân Tông này thì phải nói đến năm đó đây là tông môn bên dưới Lăng Đan Tông, mạnh nhất chỉ là Chân Hoàng Thiên. 

             So với Lăng Đan Tông thì Phi Vân Tông chỉ giống như con kiến. 

             Nhưng vật đổi sao dời, hiện giờ Phi Vân Tông đã có ba cường giả Đế Vân Thiên, trong đó còn có một Đế Vân Thiên trung kỳ, thực lực trái lại siêu việt hơn Lăng Đan Tông rất nhiều. 

             Thật ra Hồn tộc không chỉ có bòn rút Nhân tộc, mà ngược lại có ý thức bồi dưỡng vài tông môn nhỏ yếu. 

             Nhưng lúc bọn họ điều động Nhân tộc thì đương nhiên sẽ điều động những tông môn lớn có thực lực mạnh. 

             Vì thế trong lúc vô tình đã cùng lúc làm suy yếu một nhóm người, và bồi dưỡng một nhóm người khác. 

             Nhóm người suy yếu kia đương nhiên là hận Hồn tộc thấu xương. 

             Còn nhóm được bồi dưỡng kia lại mang ơn đội nghĩa Hồn tộc. 

             Kể từ đó chẳng những phân hóa Nhân tộc mà còn khiến cho Nhân tộc không có thể xuất hiện cường giả nữa, vĩnh viễn ở dưới làm nô dịch cho Hồn tộc. 

             Lăng Đan Tông, hiển nhiên chính là nhóm bị suy yếu kia. 

             Còn Phi Vân Tông, chính là nhóm được bồi dưỡng kia. 

             Thật ra tư chất của Trương Tác Sơn cũng chỉ thường thường, nhưng với thực lực của Hồn tộc mà muốn bồi dưỡng một Đế Vân Thiên trung kỳ vẫn dễ như trở bàn tay. 

             Còn Trương Tác Sơn cũng thuận lý biến thành chó săn của Hồn tộc. 

             Hồn tộc kêu hắn ta đi hướng Đông, hắn ta tuyệt đối không đi hướng Tây. 

             Hồn Sử nhìn Vương Quân lạnh nhạt nói: “Vương Quân, Chu Thần cùng với năm Đế Vân Thiên khác của Lăng Đan Tông các ngươi đã chết hết cả rồi.” 

             Lời này không mang theo một chút cảm tình nào, giống như mấy cường giả Đế Cảnh đã chết kia không khác gì con chó. 

             Vương Quân bị chấn động mạnh, nước mắt tràn mi. 

             “Sư huynh! Đều... Đều là ta hại huynh mà!” 

             Chu Thần đúng là tông chủ Lăng Đan Tông tiền nhiệm! 

             Năm mươi năm trước, Hồn tộc mạnh mẽ chiêu binh nhóm sáu Đế Vân Thiên Chu Thần, chỉ chừa lại một cường giả Đế Cảnh là Vương Quân. 

             Vì thế Chu Thần truyền lại ngôi vị tông chủ cho Vương Quân. 

             Thật ra lần điều động đó đã định đưa Vương Quân đi luôn, nhưng vì Chu Thần muốn để lại một tia huyết mạch cho Lăng Đan Tông mà đưa phần lớn tài sản của Lăng Đan Tông cho vị Hồn Sử này! 

             Đây cũng là lý do bây giờ Lăng Đan Tông chỉ vì mấy viên Thiên Đan lục mà hao hết phần lớn tài nguyên. 

             Mấy ngàn năm nay, tin dữ mà Lăng Đan Tông nghe được đã quá nhiều! 

             Hàng Dương lão tổ mang theo chúng đệ tử huyết chiến với Huyết tộc hơn một ngàn năm, cuối cùng vẫn chết. 

             Tin dữ truyền về cả tông cực kỳ bi thương! 

             Nhưng mà đó chỉ là bắt đầu. 

             Sau khi Hàng Dương lão tổ chết, Hồn tộc lại điều động một nhóm cường giả Đế Hạo Thiên nữa. 

             Tiếp theo là Đế Vân Thiên. 

             Cho tới bây giờ chỉ còn lại một mình Vương Quân! 

             “Ha, Vương Quân, so với ở đây than ma khóc quỷ cho Chu Thần thì không bằng ngươi lo cho bản thân mình trước đi! Hồn Sử đại nhân nói, lần này tất cả Đế Cảnh của Lăng Đan Tông đi đến chiến trường Xích Luyện! Nếu bây giờ các ngươi có bốn Đế Cảnh thì đúng lúc quá, đi hết đi.” 

             Trương Tác Sơn vẻ mặt đắc ý nhìn về phía Vương Quân. 

             Nhìn thấy Lăng Đan Tông nhanh như vậy mà lại xuất hiện bốn Đế Cảnh, trong lòng hắn ta cực kỳ khiếp sợ. 

             Vốn dĩ Phi Vân Tông đã hoàn toàn áp chế Lăng Đan Tông. 

             Ba tên Lữ Ngôn là cái dạng gì Trương Tác Sơn biết rất rõ. 

             Muốn bước vào Đế Cảnh trên cơ bản là không có khả năng. 

             Nhưng ai ngờ chỉ mới vài chục năm ngắn ngủn không gặp mà cả ba người đã bước vào Đế Vân Thiên. 

             Cũng may mà mình nhìn xa trông rộng phải một lưới bắt gọn Lăng Đan Tông, cho nên mách lẻo với Hồn Sử đại nhân cho hắn ta tiếp tục điều động Lăng Đan Tông. 

             Lần này đã có thể hoàn toàn kéo Lăng Đan Tông vào vũng bùn. 

             Vương Quân chấn động, hận không thể xé xác Trương Tác Sơn. 

             Hắn ta biết chắc chắn là thứ chó này lại đang châm ngòi thổi gió. 

             “Hồn Sử đại nhân! Lăng Đan Tông ta vì chinh chiến cho Hồn tộc mà đã khiến nhân tài điêu tàn! Bây giờ chỉ còn lại mấy huyết mạch cuối cùng! Lần này Vương Quân tình nguyện lên chiến trường Xích Luyện, nhưng xin Hồn Sử đại nhân buông tha cho bọn Lữ Ngôn!” Vương Quân nói bằng giọng run rẩy. 

             Hồn Sử liếc mắt nhìn Vương Quân, lạnh nhạt nói: “Chinh chiến vì Hồn tộc ta là vinh quang của các ngươi! Sao hả, ngươi cảm thấy bổn sử đang hãm hại các ngươi ư? Không cần nói nữa,  chiến sự ở chiến trường Xích Luyện đang rất căng thẳng, bây giờ đang là lúc cần các ngươi cống hiến sức lực, lúc này không chỉ cần bốn người các ngươi phải đi, mà tất cả Chân Hoàng Thiên đều phải đi!” 

             Trương Tác Sơn ở bên cạnh nghe xong hết sức vui mừng. 

             Còn Vương Quân thì hoảng sợ ngẩng đầu lên, vẻ mặt căm hận nhìn Hồn Sử. 

             Đây là muốn dồn bọn họ vào đường cùng đấy ư! 

             Vương Quân tức giận tới cùng cực, áp lực Đế Cảnh trên người bỗng nhiên nở rộ, nhìn dáng vẻ là muốn liều mạng. 

             Nhưng Hồn Sử căn bản không thèm để ý, chỉ lạnh nhạt nói: “Sao nào, ngươi còn muốn đánh nhau ư? Ngươi có thể tưởng tượng một khi đánh thì Lăng Đan Tông các ngươi sẽ hoàn toàn biến mất hay không!” 

             Những lời này giống như tạt một chậu nước lạnh. 

eyJpdiI6ImlwaTJWQ0NiYzJsXC9HMXp1anFiemRnPT0iLCJ2YWx1ZSI6ImhPcE12OXpEcTByblMrbU1KdmdcL3JOVFhLREZqalJBQ2MrZXhQRXgxVHFVVVRmSHNsTHduQkkrUmc5QkJEV3FnMHQ2anlvWEdwRkViZlF3eVhCb2JlbnMzekJSeVU3SzhhcnN3R2habEd0ZTdqZFFQYzROc1hHYmJjSVNFQ1k3dGw4eXRPeEdtXC9Yc2tBbFVcL0FCcnZYSVgyNGtiM1dGTDhDVVc3REYrN0xaNTBGaFBoWk5HTHRZVFwvekdLcElheHA3SjBrXC9rTlRTK3JFNU85S3VDdzNVckQ5QWVaNlwvYW4yT1ArQ1l6aHAxOUY4QkJTbmVtTUVnU3hKY0I3VG1NbVwvZlE1XC80aVI3NTloYkRKcG5uVDVGQ2c9PSIsIm1hYyI6IjE5NTRmODNmN2EyNWM4NDIwMjhhMzExY2EyMTFkZDkwYmFjOTczNjgzNTY5ZmRlMGIwMWM5ODBjNTAzMjUxYWUifQ==
eyJpdiI6InN0a2xSSjlFakJuYXU4cGIxNzMxbXc9PSIsInZhbHVlIjoib1NaOVpNUWpNV2pSWUdSVWFRRHNLNUhwSzRIZU1ldWI0QWVnWUhwRnFaRDB1U05hSjFhTWg1bzB4R3E1OUN3N2JGeURKeFZ5SVE3UmZiQmV1RCtNbEEzaDIyMTdPWG1WbkJ6S3pnUmQzSGt5MlhRZ1o2QlI3TWdHZWJtbTVpdUtDc0hkcmVHU1R3SUtwdEFyU0ozM2ZBaU1oSWF6ZVdLS1BvbDF6ZWI4WEFpQjZ1cjBMU0g2TU55d1hlaiszaVljbUI2RFJ1RHRpK3ljNVhmTFhlMjQ5dz09IiwibWFjIjoiYzg0MDEzNDc4YzY4ZWExNTNmMjVlNzc1ZTM3ZDMxNGRhZTFiNTFkYzg1OTczNjUzNDUzNGEwNjFkOWFlM2I5MiJ9

             Không đi, sẽ bị Hồn tộc xóa sạch triệt để!

Advertisement
x