“Đủ rồi! Ta không nhịn nổi nữa! Cái tên này ngươi đủ chưa hả?” 

             Lữ Ngôn bùng nổ chỉ thẳng vào mặt Diệp Viễn hét lên. 

             Những người khác trong đại điện cũng tức tới trợn mắt. 

             Tên này đúng là quỷ hút máu mà! 

             Lần trước nói muốn thiên dược, hầu như đã dùng hết một nửa tích luỹ của tông môn. 

             Bây giờ lại muốn nữa? 

             “Lão tổ chó má gì! Tông chủ, cho dù bị trời tru đất diệt thì hôm nay ta cũng phải đuổi tên này ra khỏi Lăng Đan Tông!” Một Bán Đế Cảnh khác cũng rất tức giận nói. 

             Những người khác cũng sôi nổi lên tiếng chỉ trích Diệp Viễn. 

             Bọn họ đã chịu đựng tới cực hạn rồi. 

             Vương Quân hết cách nhìn Diệp Viễn, nói: “Diệp lão tổ, danh sách ngài đưa lần trước đã đi tong hơn phân nửa tích cóp của tông môn rồi! Nếu như còn lấy nữa thì đệ tử tông môn không có cách nào tu luyện bình thường được.” 

             Diệp Viễn ngạc nhiên, nói: “Vậy sao? Vậy thì thật đáng tiếc. Nếu đã như vậy thì ngươi chọn vài người có thực lực mạnh ăn mấy viên Thiên Đan này trước đi. Lăng Đan Tông vẫn cần phải có vài cường giả bảo vệ.” 

             Mọi người nhìn thấy Diệp Viễn phất tay áo một cái, chai, lọ, vại, bình đổ đống xuất hiện trước mắt mọi người. 

             Lữ Ngôn vừa rồi còn xù lông giờ đã trợn tròn mắt. 

             Trong những chai, lọ, vại, bình có một luồng dao động huyền ảo lan tràn ra khắp cả đại điện! 

             Huyền phẩm! 

             Lăng Đan Tông lấy Đan lập tông, trong tông môn không thiếu cao thủ Đan Đạo. 

             Bọn họ đương nhiên là biết Thiên Đan Huyền phẩm là cái gì! 

             Vương Khoát đứng bật dậy không dám tin nhìn Diệp Viễn, run rẩy nói: “Diệp lão tổ, ngài nói là... Thiên... Thiên Đan này đều cho bọn ta hết ư?” 

             Diệp Viễn nói: “Không thì sao? Thiên Đan này đối với ta không có tác dụng quá lớn. Ta đã thích ứng với Máu Bản Nguyên, thực lực tăng vọt, sắp gặp độ kiếp phá cảnh rồi. Ở đây có hai mươi viên Hạo Nhiên Thần Đế Đan Huyền phẩm, chắc là đủ cho ba người Lữ Ngôn bước vào Đế Cảnh. Còn lại cũng đủ nâng mặt bằng chung thực lực của Chân Hoàng Thiên lên một bậc.” 

             “Hai... Hai mươi viên Hạo Nhiên Thần Đế Đan Huyền phẩm?” Vương Quân cảm thấy mình giống như đang nghe sách trời vậy. 

             Hạo Nhiên Thần Đế Đan chính là Thiên Đan thần kỳ có thể tạo ra Đế Cảnh đấy! 

             Độ khó để luyện chế ra loại đan dược này không phải ở mức bình thường đâu. 

             Cho dù là Hàng Dương lão tổ cũng không luyện chế ra được Hạo Nhiên Thần Đế Đan Huyền phẩm, vậy mà một Thiên Dược Sư lục phẩm như Diệp lão tổ lại có thể luyện chế được? 

             Đế Cảnh có thể dùng Thiên Đan để bồi dưỡng hay không? 

             Đương nhiên là có thể! 

             Không chỉ là Đế Vân Thiên, dù là Chúa Tể Cảnh cũng có thể dùng Hỗn Độn Thiên Đan để bồi dưỡng! 

             Đáng tiếc là luyện chế Hỗn Độn Thiên Đan cần phải có thiên dược quý hiếm. 

             Trăm ngàn năm cũng chưa chắc có thể có một loại xuất thế! 

             Bồi dưỡng Đế Cảnh khác với bồi dưỡng những cảnh giới trước Đế Cảnh. 

             Dù là Đan đến bậc Huyền phẩm cũng không thể bảo đảm Bán Đế Cảnh có thể bước vào Đế Vân Thiên. 

             Đế Cảnh, hết sức kỳ diệu! 

             Cho nên Diệp Viễn mới luyện chế một hơi ra hai mươi viên. 

             Dù cho ba người Lữ Ngôn có tư chất kém hơn nữa, hai mươi viên cũng đủ cho bọn họ bước vào Đế Cảnh. 

             Dù sao thì cũng là Huyền phẩm mà! 

             Nếu không phải vì hai mươi viên Hạo Nhiên Thần Đế Đan này thì của cải của Lăng Đan Tông cũng sẽ không bị đào rỗng. 

             Nhưng mà e là cho dù đào rỗng toàn bộ của cải của Lăng Đan Tông cũng mua không nổi hai mươi viên Hạo Nhiên Thần Đế Đan này! 

             Không, nếu như chỉ tính tới giá trị thì nếu khô máu cũng có thể mua một hai viên. 

             Thứ này quá quý giá! 

             Vương nhìn Diệp Viễn giống như nhìn thấy quỷ, nói: “Ngài... Ngài chỉ là Chân Hoàng Thiên hạ kỳ, đã... Đã có thể luyện chế ra Thiên Đan Huyền phẩm?” 

             Diệp Viễn cười nói: “Không phải đâu.” 

             Vương Quân thở phào nhẹ nhõm, lẩm bẩm: “Hết hồn.” 

             “Lúc ta còn là Thánh Hoàng Thiên trung kỳ đã luyện được rồi.” 

             “...” 

             Đệ tử Lăng Đan Tông có mặt ở đây ai cũng cảm thấy trong người không khoẻ. 

             Quá... Quá đả kích người ta rồi! 

             Cùng là người luyện đan, sao ngươi lại có thể luyện đến ưu tú như vậy? 

             Huyền phẩm là một cảnh giới cao không với tới. 

             Đừng nói là một Chân Hoàng Thiên hạ kỳ nho nhỏ, cho dù là Đế Hạo Thiên cũng rất khó có thể luyện ra được Huyền phẩm. 

             Phải biết rằng năm đó Diệp Viễn luyện ra Huyền phẩm, ngay cả tông môn đỉnh cấp như Cực Dược Tông cũng bị chấn động. 

             Sao một Lăng Đan Tông nho nhỏ có thể không hoảng sợ cho được? 

             Cho dù là Lăng Đan Tông vào thời điểm hưng thịnh nhất cũng không có quá ba người có thể vào Huyền Phẩm Cảnh! 

             Bây giờ một Chân Hoàng Thiên hạ kỳ, bế quan mấy tháng đã lấy ra một đống Thiên Đan Huyền phẩm. 

             Loại chuyện này thật sự quá chấn động. 

             Cho nên khi bọn họ biết Diệp Viễn biến những thiên dược kia thành Thiên Đan Huyền phẩm thì hoàn toàn bối rối. 

             Lúc này nhóm người Vương Quân cuối cùng cũng hiểu vì sao năm đó Vân Sơn Chúa Tể còn chả buồn liếc mắt Hàng Dương lão tổ một cái. 

             Đối với bọn họ, Hàng Dương lão tổ có thể phát triển một tông môn Cực Cảnh thành tông môn lớn cấp bậc Đế Thích Thiên chắc chắn là người tài giỏi ngút trời. 

             Nhưng mang ra so sánh với người trước mắt này thì thật sự là chỉ đáng xách dép! 

             Đây mới là thiên tài chân chính! 

             Cũng chỉ có thiên tài như vậy mới xứng đáng trở thành đệ tử của những tồn tại kia! 

             Phịch! 

             Lữ Ngôn trực tiếp quỳ xuống trước mặt Diệp Viễn, khóc rống lên: “Diệp lão tổ, đệ... Đệ tử đáng chết! Đệ tử không nên ở sau lưng mắng chửi lão tổ, không nên đem lòng tiểu nhân đo dạ quân tử! Đệ tử bất hiếu, xin lão tổ trách phạt!” 

             Lúc này Lữ Ngôn thật sự là không biết chui đi đâu. 

             Mấy ngày nay hắn ta ôm một bụng bực tức. 

             Nếu không phải Vương Quân cản lại thì hắn ta đã phá quan đuổi Diệp Viễn đi từ lâu rồi. 

             Nhưng bây giờ hắn ta mới hiểu được, thiên dược mấy ngày nay Diệp Viễn cần không phải là để cho bản thân hắn, mà là vì Lăng Đan Tông, vì hắn ta! 

             Mà mình lại không bằng cầm thú, ở sau lưng mắng chửi Diệp lão tổ! 

             Bây giờ hắn ta hận không thể tìm cái lỗ chui vào. 

             “Diệp lão tổ, đệ... Đệ tử cũng có phần! Xin lão tổ trách phạt!” 

             “Xin Diệp lão tổ trách phạt!” 

             Những Bán Đế Cảnh khác và Chân Hoàng Thiên cũng quỳ xuống. 

             Mấy ngày này bọn họ cũng đã mắng thầm Diệp Viễn không ít. 

             Diệp Viễn cười nói: “Đứng lên hết đi, chuyện này nói ra cũng là lỗi của ta. Là ta nóng lòng bế quan, không nói rõ ràng. Nếu Lăng Đan Tông đã là đạo chính thống mà sư tôn để lại, thân là đệ tử thì ta đương nhiên có trách nhiệm bảo vệ, cũng không uổng công các ngươi gọi ta một tiếng lão tổ.” 

             Lữ Ngôn hoàn toàn phục rồi, hắn ta liều mạng dập đầu với Diệp Viễn, trong miệng thì thầm niệm: “Diệp lão tổ khiêm tốn, đệ tử bái phục! Từ nay về sau, đệ tử sẽ là Thiên Lôi của Diệp lão tổ, sai đâu đánh đó!” 

             Diệp Viễn xua tay, nói: “Đừng ở đây lãng phí thời gian nữa, ngươi chia đều Thiên Đan này ra đi, rồi mọi người đi bế quan. Bổn tổ sắp phải độ kiếp.” 

             Vừa nói xong Diệp Viễn đã loé lên bay ra khỏi đại điện. 

             Bên ngoài truyền đến dao động khủng khiếp. 

             Đám người Vương hai mặt nhìn nhau, vẻ chấn động trên mặt càng sâu hơn. 

             Dao động thật đáng sợ! 

             Bọn họ cũng đã nhìn ra Diệp Viễn là nghịch tu. 

             Nhưng đạo kiếp Chân Hoàng này cũng không khỏi khủng khiếp hơn bình thường rồi? 

             Đạo kiếp Chân Hoàng khủng khiếp như vậy Diệp lão tổ có thể vượt qua không? 

             Lúc ra tới ngoài mọi người trợn mắt há hốc mồm. 

             Diệp Viễn đứng dưới đạo kiếp giống như thần ma trên thế gian. 

             Một thanh Đạo Kiếm, khiến tất cả đạo kiếp tan biến! 

eyJpdiI6IlpCcEN1UklBSlFHeVVyS3d0Nktuc3c9PSIsInZhbHVlIjoiQmhsTm1jbWRHWjBCSmxjQ2JxRnM1S2IxRnFWSHpzMHJLblg5RHg3YnB4OHZlT2JmU2QycGkrVTlJazh3TFdGb2xtd0twb1hvVnZ2aHU5RVNoaWtpT2ZSU05ZV09WUHB1NTV4c2RMWThLM3h5OVBYUHRWMStiTkZ0K2diVFR1dk0xeHlRQ3Nlb3pGY1crYWltRDdFb1U5TzNVVTIxV3o0U0w3OVZ0Qkk4azZRa2RtOGtcLzVsaHhjSEFweHRlUDQxOHp0eFpac0hjTXNnbVQyWnV6MFRjdnk5TWxVS2NQaXFxZ2Y5a3dXYzhaT2x6Qk1IWmsyaEdMMFBQV0s0VzVQTTlGM2ZDZUphNmFEQUZkc3VVZXpNRFhnOGtOVVk2Vm1PWVk2RUY4QXN6ckFZalwvQ2tCRXJMdEJLMlErQ3ExZ1g2RWlYcVZsSGEzazhBWkJXN1VuR3d6bEF4WTk1WFZIMVdod3JJa0Qrdll3cHc9IiwibWFjIjoiZDYwZTQ2ZTQwMjZiMGMyYjdmZDY2MDJiYzUxOWYyNmVmYWNmODExNTA3OTM1MDQ5ODc0ZTJiNmRhMTZkYWJlMiJ9
eyJpdiI6InpnQmpvNmZadHRoUFFjck5KM3FNb0E9PSIsInZhbHVlIjoiYnUrVFBsREtHQWxMRXVFNDNxZGQzaGZvOTJ6WDg4aGVJTHduV3R6TVR3RlUrbWlZWnl0WXdpekpGSGV5aUpHbTdNWXZ0cGtnVkcyMGpPclE5NWpjSnRTcVFFQloyNThvV0YwQTZqVE1aU3l5YmFrRnBBdVlCMkhZNmhIRVVtbmtFbTNCb1Y0Z1ZibFdTOHVuMXRKTzMwUnd0SklXWkQxRnNQYzQzUWdvR2oyNEhPTVRmRVFFRUtkVjd0T3B0NncyOHQrckRFaXBIQTJzaUpIdVM4SW04VDRzT2lZOTNDOVwvMXMwOXY4eTNwQXJveVN2S2NHYlVyajlSbDg0dVwvaEE3Q3MxOW9yK3JjWnhXWHduZ1VMb1lVZk9vZEpYbmoxeERYK2h0UHZHZER3VkV3dngwQjhJbjQyRXBNUCtOYWRNUHlidUFxV1dINjdxTjdmVEJmaTk5T1pVcklTZWVzbUlKNVEycnhxYk90OTg9IiwibWFjIjoiY2I1ZDNhMDI2OTk0YmJjOGMwMzJhNDM2OGYxYTZhYTU4YmVkNWY0NmY5YmE3ZWZhN2I1MWE2MDM4ZmY4YzM5ZiJ9

             Vương Quân nhìn thấy cảnh này bỗng nhiên lệ rơi đầy mặt, nói: “Có lẽ là Vân Sơn Tổ sư gia đã nghe thấy lời cầu nguyện của chúng ta nên mới phái Diệp lão tổ tới cứu vớt chúng ta!”

Advertisement
x