Tình huống ở Hư Vô Việt Hành Thiên này lại có hơi khác so với Thái Minh Ngọc Hoàn Thiên. 

             Nơi này chỉ có hai đại lục, nhưng cho dù là ở đại lục nào thì Hồn tộc cũng hoàn toàn xứng đáng làm bá chủ! 

             Rất nhiều Chúa Tể Hồn tộc vẫn luôn canh cánh chuyện đánh Huyết tộc. 

             Phóng mắt ra khắp Tam Thập Tam Thiên, Nhân tộc là có nhiều Chúa Tể Cảnh nhất. 

             Nhưng ở nơi này Nhân tộc lại yếu thế. 

             Kết quả là mỗi lần chiến tranh hai chủng tộc lớn này đuổi Nhân tộc đi trước, sau đó mới đánh nhau. 

             Nhân tộc, là vật hy sinh lớn nhất. 

             Lăng Đan Tông vốn là tông môn cấp Đế Thích Thiên, tuy không vào được mắt tông môn cấp Chúa Tể, nhưng cũng có thực lực tương đương. 

             Có điều mấy ngàn năm nay, bọn họ liên tiếp lọt vào điều động của Hồn tộc, rất nhiều cường giả chết lần lượt chết đi, đến bây giờ chỉ còn lại một mình Vương Quân. 

             Bây giờ bọn họ đang ở đây để hiến tế Vân Sơn, chỉ cầu nguyện sao cho Hồn tộc có thể hoàn toàn quên mất bọn họ, đừng điều động nữa. 

             Nếu như lại điều động một lần nữa thì e là Lăng Đan Tông sẽ gặp phải hoạ diệt tông. 

             Nói tới nói lui lại làm cường giả Đế Cảnh Vương Quân lệ rơi đầy mặt. 

             Diệp Viễn nghe xong cũng thổn thức không thôi, Huyết tộc tàn sát bừa bãi, thật sự là trời giận người oán, người người lầm than! 

             Lại trò chuyện thêm vài câu nữa Diệp Viễn đã hiểu biết thêm về cuộc chiến giữa hai tộc Huyết, Hồn, sau đó đuổi người của Lăng Đan Tông ra ngoài, còn mình thì bắt đầu bế quan. 

             Trước khi bế quan Diệp Viễn liệt ra một danh sách thật dài, giao cho Vương Quân, bảo hắn ta thu gom những thiên dược trên danh sách. 

             Trên danh sách này liệt kê ra một số lượng lớn thiên dược ngũ, lục phẩm, có vài thiên dược còn vô cùng quý hiếm. 

             Cũng may Lăng Đan Tông cũng đã có lịch sử mấy chục ngàn năm, vẫn có thể gom đủ vài thiên dược lục phẩm. 

             Dặn dò hết tất cả xong thì Diệp Viễn bắt đầu bế quan. 

             Việc cấp bách bây giờ là giải quyết vấn đề huyết khí trên người. 

             Hai tộc Huyết, Hồn đối chọi gay gắt, nếu Diệp Viễn dùng dáng vẻ này đi đến Hồn tộc e là còn chưa gặp được ai đã bị giết mất rồi. 

             Hồn tộc phải đi là cái chắc. 

             Mục tiêu lớn nhất lần này Diệp Viễn đi đó là vì một trong ba đại Thánh Khí của Hồn tộc, Tử Liễm Tán! 

             Tử Liễm Tán kia chính là một món Hỗn Độn Thánh Bảo, sức mạnh vô biên. 

             Tụ Hồn thuật của Diệp Viễn cần phải phối hợp với Tử Liễm Tán mới có thể giúp Mộ Linh Tuyết tụ hồn. 

             Có điều cho dù là ở giới nào thì Hỗn Độn Thánh Bảo cũng đều là chí bảo, sao Hồn tộc có thể dễ dàng đưa cho Diệp Viễn mượn được? 

             Cũng giống như Vạn Giới Sơn trong tay Diệp Viễn vậy, một khi lọt ra ngoài chắc chắn sẽ tạo nên cảnh máu chảy thành sông. 

             Ba đại Thánh Khí của Hồn tộc gồm Tử Liễm Tán, Diệt Hồn Chung, Vật Vong Đỉnh, mỗi món đều là một hồn khí chí cao vô thượng, trên đời chỉ có duy nhất một cái! 

             Hơn nữa trước mắt xem ra Hồn tộc cũng không thể nói là thân thiện với Nhân tộc. 

             Muốn đi mượn là chuyện khó khăn trùng trùng. 

             Nhưng Diệp Viễn kiên trì đi đến ngày hôm nay cuối cùng cũng đã thấy được một tia hy vọng. 

             Cho dù là tan xương nát thịt, hắn cũng phải mượn được Tử Liễm Tán. 

             Toàn bộ tinh thần của Diệp Viễn đã gửi gắm lên Đạo Kiếm. 

             Lúc này mặt trên Đạo Kiếm giống như dính vết máu loang lổ. 

             Đó đúng là Máu Bản Nguyên được thực thể hoá. 

             Vốn tưởng rằng sau khi Máu Bản Nguyên dung hợp sẽ ăn mòn Đạo Kiếm. 

             Vì dù sao thì một tia Máu Bản Nguyên này cũng xuất phát từ huyết thạch hỗn độn mạnh như thế mà! 

             Nhưng bây giờ xem ra có vẻ Đạo Kiếm mạnh hơn mình nghĩ nhiều. 

             Một tia Máu Bản Nguyên chẳng những không ăn mòn Đạo Kiếm mà ngược lại còn bị Đạo Kiếm dung hợp hoàn toàn! 

             Bây giờ Diệp Viễn có thể điều động sức mạnh Máu Bản Nguyên bất cứ lúc nào. 

             Nói cách khác, bây giờ Diệp Viễn đúng là không khác Huyết tộc chút nào. 

             Chỉ có điều luồng sức mạnh kia quá lớn, bây giờ Diệp Viễn không có cách nào khống chế được, cho nên vẫn không thể xua tan huyết khí trên người. 

             Chỉ cần có thể hoàn toàn khống chế được Máu Bản Nguyên, Diệp Viễn lập tức có thể hồi phục lại như lúc ban đầu. 

             Nói cách khác, Diệp Viễn lúc này e là sự tồn tại duy nhất ở cảnh giới Chân Hoàng Thiên mà có được sức mạnh Bản Nguyên! 

             Chỉ cần Diệp Viễn khống chế được sức mạnh này thì thực lực của hắn sẽ tăng vọt lần thứ hai! 

             Đạo Kiếm thật sự là sự tồn tại thần kỳ! 

             Tuy nó là do Diệp Viễn lấy sức mạnh Đại Đạo ngưng tụ thành, nhưng Diệp Viễn phát hiện mình vẫn còn hiểu biết về nó quá ít. 

             Đến cả Di Thiên cũng vì chuyện này mà ngạc nhiên không thôi. 

             Nghịch tu thì có rất nhiều, nhưng như nghịch tu giống như Diệp Viễn, dám lấy kiếm chỉ trời thì trên đời có được mấy người chứ? 

             Có lẽ là có, nhưng mà chết hết rồi. 

             Nhưng Diệp Viễn vẫn còn sống. 

             Chẳng những còn sống mà còn càng ngày càng trở nên mạnh hơn. 

             Thời gian lặng yên trôi qua, Diệp Viễn đang nhanh chóng quen thuộc với việc khống chế sức mạnh Máu Bản Nguyên. 

             Còn Lăng Đan Tông thì vừa đang rất không hài lòng vừa không thể ngừng thảo luận về Diệp Viễn. 

             “Tông chủ, dựa vào đâu chứ! Tên tiểu tử này đã lai lịch không rõ ràng mà còn muốn làm ông nội cưỡi trên đầu chúng ta! Cái này chưa tính, thiên dược lục phẩm tông môn lưu trữ hầu như đều bị hắn cướp sạch rồi! Tốt xấu gì ngài cũng là cường giả Đế Cảnh, chẳng lẽ có thể nuốt trôi cục tức này sao?” Phó tông chủ Lữ Ngôn nói bằng giọng điệu khó chịu. 

             “Lăng Đan Tông chúng ta đã cùng đường bí lối rồi mà bây giờ còn phải nuôi một tổ tông như vậy!” 

             “Ha ha, mấy người chúng ta mỗi ngày đều bái tế Tổ sư gia, trông mong các ngài ấy có thể rũ lòng từ bi, cứu chúng ta khỏi cảnh dầu sôi lửa bỏng. Bây giờ hay rồi, giáng xuống một tổ tông cho chúng ta phụng dưỡng!” 

             ... 

             Trong đại điện Lăng Đan Tông, ba Bán Đế Cảnh ai nấy đều đang rất khó chịu. 

             Lúc Diệp Viễn bế quan đã đòi hỏi rất nhiều thiên dược lục phẩm. 

             Những năm gần đây Lăng Đan Tông ngày càng lụn bại. 

             Đa số những thiên dược lục phẩm Diệp Viễn yêu cầu Lăng Đan Tông đều có. 

             Nhưng trong đó có vài loại thiên dược vô cùng quý hiếm, với năng lực của Lăng Đan Tông hiện giờ thì phải trả cái giá rất lớn mới có được. 

             Đối với Lăng Đan Tông hiện giờ mà nói thiên dược lục phẩm có cũng được mà không có cũng không sao. 

             Nhưng danh sách của Diệp Viễn là vắt cạn Lăng Đan Tông, là dậu đổ bìm leo. 

             dậu đổ bìm leo 

             Nhưng Vương Quân vẫn bóp mũi lấy ra. 

             Tuy rằng hắn ta cũng rất khó chịu nhưng di huấn của Hàng Dương lão tổ làm hắn ta vẫn bất chấp tất cả mà kiên trì chấp hành. 

             Gần đây tên tổ tông Diệp Viễn lại cần rất nhiều thiên dược, làm cho bọn họ vô cùng bực mình. 

             Hơn nữa, tên tổ tông Diệp Viễn không thể hiểu nổi kia cũng khiến cho bọn họ rất khó chịu. 

             Nếu là Đế Hạo Thiên, cho dù là Đế Vân Thiên bọn họ cũng sẽ bóp mũi chịu đựng. 

             Nhưng một tên Chân Hoàng Thiên hạ kỳ, cho dù có là thiên tài đi chăng nữa thì có liên quan mẹ gì tới bọn họ chứ? 

             Vương Quân liếc mắt nhìn Lữ Ngôn, lạnh nhạt nói: “Đây là do Hàng Dương lão tổ căn dặn lại! Bao nhiêu năm nay mỗi đời tông chủ trước khi bị điều động đều sẽ chính miệng truyền lại cho tông chủ đời kế tiếp! Lữ Ngôn, nếu như lần này bổn tông bị điều động, tổ huấn này cũng sẽ do ngươi kế thừa! Ngươi tiếp, hay là không tiếp?” 

             Lữ Ngôn nghe vậy không khỏi cứng đờ. 

             Đối với một tông môn, truyền thừa là quan trọng nhất. 

             Truyền thừa, không chỉ là truyền thừa công pháp võ kỹ, mà còn là truyền thừa trách nhiệm. 

             Bây giờ Lữ Ngôn không cần gánh vác gì cả. 

             Nhưng một khi hắn ta trở thành tông chủ, thì chắc chắn phải thực hiện trách nhiệm! 

             Vậy hắn ta tiếp, hay là không tiếp đây? 

             Có thể truyền thừa mấy chục ngàn năm của tông môn đều tồn tại vì lý do này. 

             Nếu chỉ có một chút trách nhiệm này cũng không thể truyền thừa xuống vậy thì tông môn đã tan rã từ lâu rồi. 

             Huống chi trong tình hình hiện giờ đi đâu thì tránh được cuộc chiến của hai chủng tộc lớn đây? 

             Nếu như trở thành tán tu thì sẽ còn thảm hơn! 

             “Nhưng nếu cứ tiếp tục như vậy nữa thì Lăng Đan Tông chúng ta sắp xong rồi!” Lữ Ngôn cắn răng nói. 

eyJpdiI6Ilpjekk1RUt6WEZNdDg5UklGK0ZnK3c9PSIsInZhbHVlIjoiMlhiaTBhcnlqbWF0d1FtZHViS3RsNmp4alRjMHdvcVFQcmVyVnVBR1c3NFNwZlNDbVJrSDZnSTVoUnFNNVh4WkwxM1loMWU1TVpUaXBmcmcrYXhWNEdBQm82V25BM1F4ZUhWNWt1SWhPb0E1a2pPQWRnNm5hRWd2eDBWYlprUUR4MzlqNENpbEllMUtnY2JISlZOQ3RTb0FtdVpwQjhsY1RKY2N5VTBTQnBPTGlBTFwvZk53MUxmb3VBK1cxRlZJK3h5aWtWc0xObWFXckFBZlNOeXd6VG5NMU9CcHc2ZE9ZSmZuYUdTcHpwRG9iTnJvMjZJSW9NekdoT2YyNDFLSmdKeXB6R0d1R2xTUUF1bitnR1wvU3BBVXMrS3RTUzFFZDM5eDEwS2RYMU5YUFB5Y3VHTFRVMm9hb0M2c2JFbjExU081ZjVGaHFGSGhNcm55QzM0VDR3djFBYUc4V2JYZDA1YlloRVNuemdSSmJRXC80QXpaM3hcL2VoMVJLZkxSM1RMWG0rSDZqTmQ3ZzI1aTdjM3FiWkNGZ1g1QmVsc2x4SmF3VW4rYzVFYUlsZndEY09aV2RBcGRyRlprdzAxdVwvdnpBQnR1UldSRzhHcWFUTU04ekU3OGRPYnBmRGdZemZoVGZ0ZHVzSFhyM0xpSzAwNFpzSUlsUXhaUDRDU2dwRmpBNjQrZ3JEMkk1WStMbWE2RUZMREJOb0d5R20xc0xkT1NQdldrZ0hMK01YelRNWXc2WDRFNkJsUjZBVTRoNXFkWGQ0eVZxVUtxWnY4UUN2ZkZjZ3E1MmRxOUw4T2NoTmhzd0VDSmtMcGMwdW14ZWY4TTVRYnBuMHJBNkZld1J1ditsa01HYUZtZHdoU09Ic0JBMWF2bzY3MzZiZmM5V09pa1gyR3NWbEQxSXlYRTJuXC80RVhZa3VZZ21cLzJyRk1TNWdRIiwibWFjIjoiYzE4ODBhYTBlZjk5MTYxZDM5YTQwMTYxYzkzYWQyNDk3Njc4ZGFhMWYxZmM1OGQ5MDA5NTRlMWJmZjM1Y2MxYSJ9
eyJpdiI6IjNtczZOMHhacFJWTmVHb2RZeW5SOHc9PSIsInZhbHVlIjoidlplM2hiTUpBZENZeG1EYUc3UWxpeWRNT0U3RE12dkhzZkJHeVh4dmhtc3U1Q0dFek1vVzZjQVlwTE9pd2xBT0hwVFR2UEs2cGlERmY0MnNNOG9aRVpneFE1TEl0WGxcL3YyUjdXT1lhS1RUNlFkaHBFaW5nQ3NQYTFqRHBYdnpvd2RZdGpDSkd6eENEcnNKY0lZS1JQN2IwSXlvQytJMVpwWGNoNmhQakxlbkN2ZFJMSlRFQkZFbFdXQjlrekZTZHRrTnV3TXlpVUNrS3NBYWZSZGhobXlvbDF0M0dWMzNwSW1IblJNS2NcL2FINE4ydzRyTkNoTmZ3aVc5bTJnTWNNQ1dnbEo1bzV4Sk9qNkpRUWgxVVl3RW96d1hoNUdcL2ZmSGNoUnBmeVc0MnV0VDdybVwvdGs2XC9hVXdCYnBvK3pwcUtBbVFpbVgrQkhHMEJTd0QwSEkwaUVYbVwvWDJWelY3XC9GeXJQMFZLTTdoZG51Z3djOFJpM1ZIMmdSZUx4T2xyXC9raUN5UEdZb1BpcUtGT3lybWpzcGVWYk11Uzg4M24yMmladTc2cUsyUDUxOStBdjdyRjNrSlwvelZ1K1hFMzlWV1wvY3pzdUlqdWVKc1lBTkNRdk50UFFLWVoxSHlXckxDMWxReEJnY3d3MlFjZ0FvNG1Zb0d5eHo3dEZVczV2ZzdBVHFJOFg5SUE4S21WT252K0F3cHRQZz09IiwibWFjIjoiZjgzNTg1NTBmMzQzYjAxYmFhYjY0NDAyZDEzOTIwN2MyZjI0ZDQ5YjdlNzM4ZWNkMzI3OTc2MWRmYjcwZTk1OSJ9

             Đúng lúc này một giọng nói vang lên, Diệp Viễn vẻ mặt thản nhiên đi vào đại điện.

Advertisement
x